Phụng Vụ - Mục Vụ
Đấng có uy quyền
Lm Giuse Nguyễn Hưng Lợi DCCT
00:13 28/01/2012
CHÚA NHẬT 4 THƯỜNG NIÊN, năm B
Mc 1, 21-28
Đọc Tin Mừng của Đức Giêsu, chúng ta không khỏi ngạc nhiên và thích thú bởi vì mỗi chữ, mỗi câu đều mới mẻ. Đức Giêsu lúc đó được mời giảng dạy trong Hội Đường, vì Gioan Tẩy Giả sau khi bị bắt, Chúa Giêsu trở về Galilêa và giảng dạy, giải thích Kinh Thánh trong Hội Đường một cách công khai. Thánh sử Máccô không cho biết Chúa Giêsu giảng gì, nhưng Tin Mừng cho biết :” Người giảng dạy người ta như Đấng có uy quyền chứ không như các Luật sĩ “ ( Mc 1, 22 ).
Đức Giêsu giải thích Thánh Kinh, giảng dạy với lời lẽ rất mới mẻ. Giáo lý của Ngài là chân lý, hay nói đúng hơn qua giáo lý của Chúa, dân chúng nhận ra Ngài là Đấng Cứu Thế. Giáo lý của Ngài làm cho danh tiếng của Ngài được đồn thổi khắp vùng Galilêa. Chúa Giêsu giảng dạy với uy quyền vì Ngài là Thiên Chúa, chứ không như các ngôn sứ trong Cựu Ước là những người được Thiên Chúa ủy thác cho. Chúa Giêsu cũng không giảng dạy như các Kinh sư Do Thái là những người giải thích Thánh Kinh theo cảm hứng, tỉ mỉ một cách vô lối và chỉ chất lên vai người khác những gánh nặng luật lệ mà chính họ thì cứ tỉnh bơ, phè phỡn. Giáo huấn, những lời dạy dỗ của Chúa là một cuộc đổi mới, một cuộc cách mạng lớn lao, một việc rao giảng Tin mừng cứu rỗi, đặc biệt cho những kẻ nghèo khổ, những kẻ thấp cổ bé họng, những kẻ bị xã hội lúc đó đẩy ra bên lề xã hội. Đám đông dân chúng nghe Chúa giảng dạy đều nhận ra sự khác biệt giữa giáo huấn của Chúa và những lời giải thích nông cạn, đầy vẻ bề ngoài của các Kinh sư Do Thái.
Chúa Giêsu không bao giờ chỉ nói suông, nhưng lời nói của Ngài luôn kèm theo hành động bởi vì lời của Ngài là :” Lệnh truyền cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân theo “ ( Mc 1, 27 ).Phép lạ của Chúa Giêsu chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa thật. Ngài có quyền trên sự sống và sự chết. Phép lạ của Chúa gây ấn tượng và hạnh phúc, hứng thú cho dân chúng chứng kiến việc làm của Ngài nhưng những kẻ chống đối thì hạch hỏi :” Ông lấy quyền nào mà làm như vậy “. Nhiều người đặc biệt là những người Pharisêu, Kinh sư, Biệt phái không muốn công nhận uy quyền của Chúa, hay nói cách khác họ không nhận Chúa là Thiên Chúa, là Đấng cứu độ. Họ luôn mong ước một vị anh hùng dân tộc đến để giải phóng đất nước, dân tộc Do Thái ra khỏi ách thống trị của Đế quốc Roma, còn Chúa, Ngài lại đến để giải phóng con người khỏi ách thống trị của ma quỷ và tội lỗi.
Chúng ta là môn đệ Chúa, chúng ta nên hiểu rằng ma quỉ không chỉ xuất hiện như những hình chúng ta xem: ma quỉ đen, có đuôi, xấu xí. Nếu thấy rõ chúng, con người sẽ dễ tránh xa và không bị sa ngã. Tuy nhiên, ma quỉ xuất hiện qua nhiều dáng dấp xinh đẹp, hấp dẫn. Chúng dễ làm mờ mắt chúng ta, nên khó lòng chúng ta né tranh được chúng nếu chúng ta không khôn ngoan, tỉnh thức.
Do đó, chúng ta cần siêng năng học hỏi lời Chúa để bình tâm suy niệm và sống lời Chúa, để chúng ta luôn khám phá ra sự mới mẻ của lời Chúa, đồng thời nhận ra uy quyền của Chúa tỏ bày khắp mọi nơi.
Sứ điệp Tin mừng và Chúa nhật IV hôm nay mời gọi mọi Kitô hữu dừng lại để suy gẫm. Chúng ta hãy nhìn vào tha nhân để nhận ra họ cũng là con cái Chúa để chúng ta yêu thương họ như Chúa đã yêu thương chúng ta. Vâng, Chúa đã khai mạc Vương Quốc yêu thương của Ngài giữa trần gian và Chúa muốn chúng ta hoàn tất nhiệm vụ Chúa trao phó cho chúng ta là làm đẹp Vương Quốc của Ngài. Lý do khiến chúng ta bị trì trệ việc hoàn tất Vương Quốc của Chúa là vì chúng ta không biết biểu lộ tình yêu thương đối với người khác, ngay cả đối với những người thân thương nhất. Sở dĩ như thế vì chúng ta không biết dừng lại để nhận ra người khác cũng được Thiên Chúa dựng nên giống hình ảnh Ngài và cũng phải được yêu thương như Chúa đã yêu thương chúng ta.
G.Courtois đã viết :” Nếu chúng ta khiêm nhu sống Lời Chúa trong môi trường của mỗi người, chúng ta sẽ âm thầm trở nên “ muối, men “ cho cả nhân loại vì ánh sáng của những người sống lời Chúa chiếu tỏ xa hơn người ta tưởng rất nhiều “.
Giáo Hội đã lãnh nhận kho tàng đức tin và quyền thánh hóa, giáo huấn nơi Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã nói với Phêrô :” Hãy củng cố chiên con, chiên mẹ của Ta”. Xin cho mọi Kitô hữu luôn trung thành với Hội Thánh và sẵn sàng vâng nghe Giáo huấn của Hội Thánh qua các vị mục tử Chúa đặt lên coi sóc dân Chúa. Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :
1.Lời giảng dạy của Chúa Giêsu khác với lời giải thích của các Kinh sư như thế nào ?
2.Quyền giáo huấn là gì ?
3.Tại sao Lời của Chúa luôn kèm theo phép lạ ?
4.Những kẻ ủng hộ Chúa thì nghĩ về Chúa thế nào ?
5.Những kẻ chống đối Chúa thì nghĩ về Chúa làm sao ?
Mc 1, 21-28
Đọc Tin Mừng của Đức Giêsu, chúng ta không khỏi ngạc nhiên và thích thú bởi vì mỗi chữ, mỗi câu đều mới mẻ. Đức Giêsu lúc đó được mời giảng dạy trong Hội Đường, vì Gioan Tẩy Giả sau khi bị bắt, Chúa Giêsu trở về Galilêa và giảng dạy, giải thích Kinh Thánh trong Hội Đường một cách công khai. Thánh sử Máccô không cho biết Chúa Giêsu giảng gì, nhưng Tin Mừng cho biết :” Người giảng dạy người ta như Đấng có uy quyền chứ không như các Luật sĩ “ ( Mc 1, 22 ).
Đức Giêsu giải thích Thánh Kinh, giảng dạy với lời lẽ rất mới mẻ. Giáo lý của Ngài là chân lý, hay nói đúng hơn qua giáo lý của Chúa, dân chúng nhận ra Ngài là Đấng Cứu Thế. Giáo lý của Ngài làm cho danh tiếng của Ngài được đồn thổi khắp vùng Galilêa. Chúa Giêsu giảng dạy với uy quyền vì Ngài là Thiên Chúa, chứ không như các ngôn sứ trong Cựu Ước là những người được Thiên Chúa ủy thác cho. Chúa Giêsu cũng không giảng dạy như các Kinh sư Do Thái là những người giải thích Thánh Kinh theo cảm hứng, tỉ mỉ một cách vô lối và chỉ chất lên vai người khác những gánh nặng luật lệ mà chính họ thì cứ tỉnh bơ, phè phỡn. Giáo huấn, những lời dạy dỗ của Chúa là một cuộc đổi mới, một cuộc cách mạng lớn lao, một việc rao giảng Tin mừng cứu rỗi, đặc biệt cho những kẻ nghèo khổ, những kẻ thấp cổ bé họng, những kẻ bị xã hội lúc đó đẩy ra bên lề xã hội. Đám đông dân chúng nghe Chúa giảng dạy đều nhận ra sự khác biệt giữa giáo huấn của Chúa và những lời giải thích nông cạn, đầy vẻ bề ngoài của các Kinh sư Do Thái.
Chúa Giêsu không bao giờ chỉ nói suông, nhưng lời nói của Ngài luôn kèm theo hành động bởi vì lời của Ngài là :” Lệnh truyền cho cả các thần ô uế và chúng phải tuân theo “ ( Mc 1, 27 ).Phép lạ của Chúa Giêsu chứng tỏ Ngài là Thiên Chúa thật. Ngài có quyền trên sự sống và sự chết. Phép lạ của Chúa gây ấn tượng và hạnh phúc, hứng thú cho dân chúng chứng kiến việc làm của Ngài nhưng những kẻ chống đối thì hạch hỏi :” Ông lấy quyền nào mà làm như vậy “. Nhiều người đặc biệt là những người Pharisêu, Kinh sư, Biệt phái không muốn công nhận uy quyền của Chúa, hay nói cách khác họ không nhận Chúa là Thiên Chúa, là Đấng cứu độ. Họ luôn mong ước một vị anh hùng dân tộc đến để giải phóng đất nước, dân tộc Do Thái ra khỏi ách thống trị của Đế quốc Roma, còn Chúa, Ngài lại đến để giải phóng con người khỏi ách thống trị của ma quỷ và tội lỗi.
Chúng ta là môn đệ Chúa, chúng ta nên hiểu rằng ma quỉ không chỉ xuất hiện như những hình chúng ta xem: ma quỉ đen, có đuôi, xấu xí. Nếu thấy rõ chúng, con người sẽ dễ tránh xa và không bị sa ngã. Tuy nhiên, ma quỉ xuất hiện qua nhiều dáng dấp xinh đẹp, hấp dẫn. Chúng dễ làm mờ mắt chúng ta, nên khó lòng chúng ta né tranh được chúng nếu chúng ta không khôn ngoan, tỉnh thức.
Do đó, chúng ta cần siêng năng học hỏi lời Chúa để bình tâm suy niệm và sống lời Chúa, để chúng ta luôn khám phá ra sự mới mẻ của lời Chúa, đồng thời nhận ra uy quyền của Chúa tỏ bày khắp mọi nơi.
Sứ điệp Tin mừng và Chúa nhật IV hôm nay mời gọi mọi Kitô hữu dừng lại để suy gẫm. Chúng ta hãy nhìn vào tha nhân để nhận ra họ cũng là con cái Chúa để chúng ta yêu thương họ như Chúa đã yêu thương chúng ta. Vâng, Chúa đã khai mạc Vương Quốc yêu thương của Ngài giữa trần gian và Chúa muốn chúng ta hoàn tất nhiệm vụ Chúa trao phó cho chúng ta là làm đẹp Vương Quốc của Ngài. Lý do khiến chúng ta bị trì trệ việc hoàn tất Vương Quốc của Chúa là vì chúng ta không biết biểu lộ tình yêu thương đối với người khác, ngay cả đối với những người thân thương nhất. Sở dĩ như thế vì chúng ta không biết dừng lại để nhận ra người khác cũng được Thiên Chúa dựng nên giống hình ảnh Ngài và cũng phải được yêu thương như Chúa đã yêu thương chúng ta.
G.Courtois đã viết :” Nếu chúng ta khiêm nhu sống Lời Chúa trong môi trường của mỗi người, chúng ta sẽ âm thầm trở nên “ muối, men “ cho cả nhân loại vì ánh sáng của những người sống lời Chúa chiếu tỏ xa hơn người ta tưởng rất nhiều “.
Giáo Hội đã lãnh nhận kho tàng đức tin và quyền thánh hóa, giáo huấn nơi Chúa Giêsu. Chúa Giêsu đã nói với Phêrô :” Hãy củng cố chiên con, chiên mẹ của Ta”. Xin cho mọi Kitô hữu luôn trung thành với Hội Thánh và sẵn sàng vâng nghe Giáo huấn của Hội Thánh qua các vị mục tử Chúa đặt lên coi sóc dân Chúa. Amen.
GỢI Ý ĐỂ CHIA SẺ :
1.Lời giảng dạy của Chúa Giêsu khác với lời giải thích của các Kinh sư như thế nào ?
2.Quyền giáo huấn là gì ?
3.Tại sao Lời của Chúa luôn kèm theo phép lạ ?
4.Những kẻ ủng hộ Chúa thì nghĩ về Chúa thế nào ?
5.Những kẻ chống đối Chúa thì nghĩ về Chúa làm sao ?
Tin Mừng Trong ''Dáng Đứng Từ Bỏ''
LM Giuse Trương Đình Hiền
22:05 28/01/2012
Tin Mừng Trong "Dáng Đứng Từ Bỏ"
(Chúa Nhật IV TN B - 2012)
Dẫn nhập đầu lễ :
Nếu trọng tâm của sứ điệp Lời Chúa trong Chúa Nhật tuần trước là Tin Mừng và Ơn gọi: Tin Mừng được Đức Kitô loan báo và Ngài kêu gọi nhiều môn sinh tiếp tay với Ngài để Tin Mừng đến với mọi người. Thì Chúa Nhật hôm nay, Đức Kitô làm chứng sức mạnh và quyền năng của Đấng loan báo Tin Mừng : “Người giảng dạy như Đấng có uy quyền”, và của Tin Mừng được loan báo : “Hãy im đi và xuất khỏi người nầy”.
Đức tin, nếu chỉ là một tuyên xưng và chấp nhận suông một Đức Kitô quyền năng thì chưa đủ ; mà phải là một cuộc gặp gỡ, hoán cải và để cho Đức Kitô và Tin Mừng của Ngài thực sự giải thoát toàn vẹn con người chúng ta khỏi cuộc sống nô lệ tội lỗi.
Giảng Lời Chúa :
1. Đức Kitô trong "chiến dịch đầu tiên" xây dựng Nước Trời.
Hơn ai hết, Chúa Giêsu ý thức sứ mệnh cứu thế của Ngài khó khăn như thế nào. Trước một thế giới mà đã bao nghìn năm chìm trong sự thống trị của ác thần, thì hôm nay, Ngài đến để chính thức bắt đầu một cuộc "tuyên chiến công khai, trực diện" để giải thoát nhân loại khỏi quyền lực sự chết.
Trong sự khôn ngoan của một Rabbi, một ngôn sứ, một nhà giải phóng, Chúa Giêsu bắt đầu sứ mệnh với một số chọn lựa đầy tính chiến lược :
· Địa điểm : thành phố cảng Capharnaum : Đối với thế giới hôm nay, Capharnum có thể ví được như là một London, Marseil, New York, hay Hồng Kông. Một vị trí chiến lược tập họp đầy đủ mọi thành phần của thế giới....Thật là thích hợp để "cái thế gới thu nhỏ" nầy đón nhận sứ điệp Tin Mừng và nhìn nhận Đấng Cứu Thế đã đến.
· Nơi làm diễn đàn : Hội trường Do Thái : một vị trí mà công năng cốt yếu là để cầu nguyện, công bố và diễn giải Lời Chúa. Chúa Giêsu đã nhiều lần lựa chọn nơi đây để làm "diễn đàn" công bố Tin Mừng, giảng dạy "một giáo lý mới", một "Đạo" mới để thay thế cho một lối giải thích Lời Chúa theo một "con đường mòn" của các rabbi nhân loại.
· Phương pháp : Vận dụng lối trình bày giáo lý, Lời Chúa "như Đấng có uy quyền", như chính Đấng làm ra Lề Luật, như chính Thiên Chúa, chứ không "nhai lại" truyền thống của các kinh sư, lặp lại những lời rao giảng cũ các bậc tiền nhiệm và không đưa ra được một tuyên bố mới mẻ, dứt khoát nào...Kèm sau lời giảng dạy "như Đấng có uy quyền" là "dấu lạ trừ quỷ". Một cuộc tuyên chiến trực diện với thế lực đen tối và chứng tỏ "trên cơ" khi trấn áp, truyền lệnh buộc thần dữ khuất phục.
· Cùng với Đức Kitô, chúng ta có "chiến dịch" nào trong công cuộc rao giảng Tin Mừng hôm nay ?
Đây không là chuyện của chỉ một số người, mà là ơn gọi cơ bản của mọi Kitô hữu. Nhờ bí tích Thánh Tẩy và Thêm Sức, chúng ta được tham dự vào sứ mệnh ngôn sứ của Chúa Kitô để cùng với Người, góp phần xây dựng Nước Thiên Chúa, đẩy lùi bóng tối của sự dữ và tội lỗi.
Để thực hiện công cuộc vĩ đại đầy nhiêu khê nầy, chúng ta phải vận dụng mọi phương thế khả thi và hữu hiệu. Nhà thờ, vẫn là nơi thuận tiện nhất đáp ứng được công cuộc công bố và rao giảng Lời Chúa, học hỏi giáo lý và cầu nguyện để Lời Chúa thấm nhập...Càng trung thành họp nhau nơi Nhà Chúa để nghe Lời Chúa được công bố, càng thường xuyên tiếp cận giáo lý của Hội Thánh qua con đường Tông Truyền, chúng ta sẽ được biến đổi, hoán cải để thuộc trọn về Chúa Kitô hơn ; và nhờ đó việc công bố Tin Mừng và xây dựng Vương quốc Thiên Chúa sẽ được duy trì và phát triển tốt hơn.
Tuy nhiên, Tin mừng sống động đó chính là cuộc sống thấm nhuần Lời Chúa, được trang bị dồi dào bằng sức mạnh Thánh Thần, với trái tim đầy niềm xác tín và đầy lửa tình yêu. Sở dĩ Đức Kitô đã được các cử tọa đánh giá là "giảng dạy như Đấng có uy quyền", vì Ngài luôn kết hợp mật thiết với Chúa Cha và trong quyền năng của Chúa Thánh Thần. Người tông đồ hôm nay của Chúa Kitô cũng không thể đi con đường nào khác.
2. Tin Mừng trong "dáng đứng từ bỏ" :
Sự hiện hữu của thần dữ trong thế giới là điều hiển nhiên. Chúng ta không lẫn tránh, trốn chạy các "thế lực đen tối" nầy. Bởi vì đó là một lực lượng thường xuyên trấn áp và lôi kéo con người chống lại Thiên Chúa và xây dựng một nền văn minh của chết chóc, thù hận, thất vọng, trụy lạc...
Tuy nhiên, chúng ta cần tỉnh táo để nhận ra những gương mặt của thần dữ hôm nay đang núp bóng dưới những vẽ hào nhoáng, quyến rũ, dịu dàng, đầy mê hoặc của quyền lực, tiền bạc, sắc đẹp, sự thành công, hưởng thụ...Những cơn cám dỗ của ma quỷ dành cho Chúa Giêsu khi khai mạc cuộc đời công khai vẫn còn nguyên tính thời sự trong xã hội chúng ta hôm nay. Đức Kitô đã chiến thắng bằng sức mạnh của Lời Thiên Chúa.
Việc sống và loan báo Tin Mừng đồng thời cũng có nghĩa đẩy lùi vương quốc của thần dữ và bóng tối. Sau lời giảng dạy, Đức Kitô đã trục xuất thần ô uế bằng lời quyền năng : "Hãy im đi và ra khỏi người nầy !". Ngài không thuyết giáo suông và bỏ lại thân phận con người dưới sự áp chế của ma quỷ và tội lỗi. Dấu là trừ quỷ hôm nay là dấu chỉ tiên báo cuộc chiến thắng toàn cục sẽ được Ngài thực hiện dứt khoát qua cuộc tử nạn-Phục Sinh của Ngài. "Ngài đã chết để chiến thắng sự chết và sống lại để khơi nguồn sự sống mới" (KGTT IV)
Chúng ta phải xác quyết rằng : Tin Mừng không bao giờ đi tìm sự thỏa hiệp với sự dữ, ma quỷ. Lời tuyên bố "từ bỏ" khi chịu phép Thánh Tẩy là một khẳng định bất di bất dịch trong niềm tin của mọi Kitô hữu muôn nơi và muôn thuở. Chính "Tin Mừng trong dáng đứng từ bỏ" nầy sẽ dẫn chúng ta và thế giới tiến bước trên lộ trình của ánh sáng để đi vào Vương quốc của Chúa Kitô. Amen.
LM Giuse Trương Đình Hiền
(Chúa Nhật IV TN B - 2012)
Dẫn nhập đầu lễ :
Nếu trọng tâm của sứ điệp Lời Chúa trong Chúa Nhật tuần trước là Tin Mừng và Ơn gọi: Tin Mừng được Đức Kitô loan báo và Ngài kêu gọi nhiều môn sinh tiếp tay với Ngài để Tin Mừng đến với mọi người. Thì Chúa Nhật hôm nay, Đức Kitô làm chứng sức mạnh và quyền năng của Đấng loan báo Tin Mừng : “Người giảng dạy như Đấng có uy quyền”, và của Tin Mừng được loan báo : “Hãy im đi và xuất khỏi người nầy”.
Đức tin, nếu chỉ là một tuyên xưng và chấp nhận suông một Đức Kitô quyền năng thì chưa đủ ; mà phải là một cuộc gặp gỡ, hoán cải và để cho Đức Kitô và Tin Mừng của Ngài thực sự giải thoát toàn vẹn con người chúng ta khỏi cuộc sống nô lệ tội lỗi.
Giảng Lời Chúa :
1. Đức Kitô trong "chiến dịch đầu tiên" xây dựng Nước Trời.
Hơn ai hết, Chúa Giêsu ý thức sứ mệnh cứu thế của Ngài khó khăn như thế nào. Trước một thế giới mà đã bao nghìn năm chìm trong sự thống trị của ác thần, thì hôm nay, Ngài đến để chính thức bắt đầu một cuộc "tuyên chiến công khai, trực diện" để giải thoát nhân loại khỏi quyền lực sự chết.
Trong sự khôn ngoan của một Rabbi, một ngôn sứ, một nhà giải phóng, Chúa Giêsu bắt đầu sứ mệnh với một số chọn lựa đầy tính chiến lược :
· Địa điểm : thành phố cảng Capharnaum : Đối với thế giới hôm nay, Capharnum có thể ví được như là một London, Marseil, New York, hay Hồng Kông. Một vị trí chiến lược tập họp đầy đủ mọi thành phần của thế giới....Thật là thích hợp để "cái thế gới thu nhỏ" nầy đón nhận sứ điệp Tin Mừng và nhìn nhận Đấng Cứu Thế đã đến.
· Nơi làm diễn đàn : Hội trường Do Thái : một vị trí mà công năng cốt yếu là để cầu nguyện, công bố và diễn giải Lời Chúa. Chúa Giêsu đã nhiều lần lựa chọn nơi đây để làm "diễn đàn" công bố Tin Mừng, giảng dạy "một giáo lý mới", một "Đạo" mới để thay thế cho một lối giải thích Lời Chúa theo một "con đường mòn" của các rabbi nhân loại.
· Phương pháp : Vận dụng lối trình bày giáo lý, Lời Chúa "như Đấng có uy quyền", như chính Đấng làm ra Lề Luật, như chính Thiên Chúa, chứ không "nhai lại" truyền thống của các kinh sư, lặp lại những lời rao giảng cũ các bậc tiền nhiệm và không đưa ra được một tuyên bố mới mẻ, dứt khoát nào...Kèm sau lời giảng dạy "như Đấng có uy quyền" là "dấu lạ trừ quỷ". Một cuộc tuyên chiến trực diện với thế lực đen tối và chứng tỏ "trên cơ" khi trấn áp, truyền lệnh buộc thần dữ khuất phục.
· Cùng với Đức Kitô, chúng ta có "chiến dịch" nào trong công cuộc rao giảng Tin Mừng hôm nay ?
Đây không là chuyện của chỉ một số người, mà là ơn gọi cơ bản của mọi Kitô hữu. Nhờ bí tích Thánh Tẩy và Thêm Sức, chúng ta được tham dự vào sứ mệnh ngôn sứ của Chúa Kitô để cùng với Người, góp phần xây dựng Nước Thiên Chúa, đẩy lùi bóng tối của sự dữ và tội lỗi.
Để thực hiện công cuộc vĩ đại đầy nhiêu khê nầy, chúng ta phải vận dụng mọi phương thế khả thi và hữu hiệu. Nhà thờ, vẫn là nơi thuận tiện nhất đáp ứng được công cuộc công bố và rao giảng Lời Chúa, học hỏi giáo lý và cầu nguyện để Lời Chúa thấm nhập...Càng trung thành họp nhau nơi Nhà Chúa để nghe Lời Chúa được công bố, càng thường xuyên tiếp cận giáo lý của Hội Thánh qua con đường Tông Truyền, chúng ta sẽ được biến đổi, hoán cải để thuộc trọn về Chúa Kitô hơn ; và nhờ đó việc công bố Tin Mừng và xây dựng Vương quốc Thiên Chúa sẽ được duy trì và phát triển tốt hơn.
Tuy nhiên, Tin mừng sống động đó chính là cuộc sống thấm nhuần Lời Chúa, được trang bị dồi dào bằng sức mạnh Thánh Thần, với trái tim đầy niềm xác tín và đầy lửa tình yêu. Sở dĩ Đức Kitô đã được các cử tọa đánh giá là "giảng dạy như Đấng có uy quyền", vì Ngài luôn kết hợp mật thiết với Chúa Cha và trong quyền năng của Chúa Thánh Thần. Người tông đồ hôm nay của Chúa Kitô cũng không thể đi con đường nào khác.
2. Tin Mừng trong "dáng đứng từ bỏ" :
Sự hiện hữu của thần dữ trong thế giới là điều hiển nhiên. Chúng ta không lẫn tránh, trốn chạy các "thế lực đen tối" nầy. Bởi vì đó là một lực lượng thường xuyên trấn áp và lôi kéo con người chống lại Thiên Chúa và xây dựng một nền văn minh của chết chóc, thù hận, thất vọng, trụy lạc...
Tuy nhiên, chúng ta cần tỉnh táo để nhận ra những gương mặt của thần dữ hôm nay đang núp bóng dưới những vẽ hào nhoáng, quyến rũ, dịu dàng, đầy mê hoặc của quyền lực, tiền bạc, sắc đẹp, sự thành công, hưởng thụ...Những cơn cám dỗ của ma quỷ dành cho Chúa Giêsu khi khai mạc cuộc đời công khai vẫn còn nguyên tính thời sự trong xã hội chúng ta hôm nay. Đức Kitô đã chiến thắng bằng sức mạnh của Lời Thiên Chúa.
Việc sống và loan báo Tin Mừng đồng thời cũng có nghĩa đẩy lùi vương quốc của thần dữ và bóng tối. Sau lời giảng dạy, Đức Kitô đã trục xuất thần ô uế bằng lời quyền năng : "Hãy im đi và ra khỏi người nầy !". Ngài không thuyết giáo suông và bỏ lại thân phận con người dưới sự áp chế của ma quỷ và tội lỗi. Dấu là trừ quỷ hôm nay là dấu chỉ tiên báo cuộc chiến thắng toàn cục sẽ được Ngài thực hiện dứt khoát qua cuộc tử nạn-Phục Sinh của Ngài. "Ngài đã chết để chiến thắng sự chết và sống lại để khơi nguồn sự sống mới" (KGTT IV)
Chúng ta phải xác quyết rằng : Tin Mừng không bao giờ đi tìm sự thỏa hiệp với sự dữ, ma quỷ. Lời tuyên bố "từ bỏ" khi chịu phép Thánh Tẩy là một khẳng định bất di bất dịch trong niềm tin của mọi Kitô hữu muôn nơi và muôn thuở. Chính "Tin Mừng trong dáng đứng từ bỏ" nầy sẽ dẫn chúng ta và thế giới tiến bước trên lộ trình của ánh sáng để đi vào Vương quốc của Chúa Kitô. Amen.
LM Giuse Trương Đình Hiền
Lời Quyền Năng Và Yêu Thương
Lm. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc
22:08 28/01/2012
Trong câu chuyện Tin Mừng theo thánh Mác-cô, ma quỷ đã thét lên: “Hỡi ông Giêsu Nazareth,…chúng tôi biết ông là ai. Ông là Đấng Thánh của Thiên Chúa” (Mc 1, 23-28). Nhưng Chúa Giêsu không quan tâm tới những lời buộc phải tuyên xưng của ma quỷ. Bằng chứng là Ngài đã quát nạt nó, “Câm đi, hãy xuất khỏi người này”. Tiếng nói của ma quỷ không phải là tiếng nói của yêu thương mà là tiếng nói của hận thù. Nó thốt lên trong hận thù. Mặc dầu vậy nó vẫn phải tuyên xưng Đức Giêsu là Con Thiên Chúa. Đức Giêsu không muốn cho những ai tin vào Ngài trong cả tâm trạng sợ hãi. Vì sợ ma quỷ mà đến với Chúa, thì khi hết sợ hãi người ta cũng hết tin. Vì vậy, đường lối của Chúa là con đường của loan báo Tin Mừng. Người giảng dạy, người huấn từ để những người nghe được thấm nhuần và với ý chí tự do, họ ưng thuận trong lòng mến.
Quả vậy, lòng mến Chúa phải được xuất phát từ nhận thức, từ tấm lòng. Nhận thức để không mất tự do. Từ tấm lòng để bày tỏ ý muốn chân thực của mình. Thiên Chúa là Đấng chân thật, Ngài không chấp nhận những gì không phải từ đáy lòng. Những người nghe cảm thấy rất rõ rằng, “Ông này giảng như người có quyền, chứ không phải như các luật sĩ và Pharisiêu”(Mc 1, 21-22). Người giảng như Đấng có quyền là thế nào? Là một Đấng mà lời của Ngài là Lời Hằng Sống, Lời linh nghiệm, Lời trao ban sự sống. Để dễ hiểu điều này, trong dịp đầu xuân mới, ai trong chúng ta cũng chúc cho nhau những điều tốt đẹp. Lời chúc có thể có hàng nghìn, hàng triệu lời chúc nhưng Đấng ban cho những lời chúc đó thì chỉ có một. Người Do Thái đã sớm nhận ra rằng, những người luật sĩ Pharisiêu là những người giải thích Thánh Kinh (giống như là những lời cầu chúc), còn Đức Giêsu là Đấng giảng có uy quyền (đó là Đấng trao ban). Chính vì thế, khi nhận ra uy quyền của Đức Giêsu trong lời giảng dạy thì những người nghèo, là những người khiêm tốn lắng nghe và thực hành, bởi vì họ cảm thấy rõ rằng Lời của Chúa có sức biến đổi. Các tông đồ là những người thấy rõ hơn, vì khi đang đi trên biển hồ Galilê, sóng to gió lớn, các tông đồ sợ hãi đánh thức Chúa dậy. Khi Chúa dậy, quát một lời thì biển liền yên, sóng liền lặng và phong ba bão táp biến mất. Lời của Chúa là lời có tác động thực sự đem lại hiệu quả ngay lập tức, vì đó là Lời Hằng Sống. Lời của Đấng có quyền năng là như thế. Và Đức Giêsu đã dùng tất cả quyền năng đó đem lại ơn cứu độ cho con người, loan báo Tin Mừng cứu độ cho muôn dân.
Những người lao động khổ đau
Vui nghe Lời Chúa kêu cầu Chúa thương. (thơ Đức Hồng y Phạm Đình Tụng)
Những người dân nghèo, những người lao động cảm thấy rất rõ Lời của Chúa cứu giúp họ, bênh đỡ họ. Lời của Chúa đứng hẳn về phía họ. Lời của Chúa như thanh gươm hai lưỡi thấu tận xương tủy của người nghe, thấm vào máu Kitô hữu, khi máu đó đổ ra thành chứng nhân của các vị thánh Tử đạo. Chính vì vậy Chúa Giêsu dành tất cả ưu tiên cho việc loan báo Tin Mừng mặc dầu tình thương của Ngài muốn chữa lành tất cả mọi bệnh hoạn tật nguyền, nhưng đó không phải là điểm dừng. Ngài luôn luôn đi, từ làng này tới làng kia và còn nhiều làng chưa tới được, “Còn nhiều đàn chiên khác chưa thuộc đàn này, cả những chiên đó Ta cũng phải đưa về, chúng sẽ nghe tiếng Ta, và sẽ chỉ có một đàn chiên và một mục tử” (Ga 10,16)
Thao thức của Đức Giêsu Kitô là đem ơn cứu độ đến cho muôn người. Để từ đáy lòng họ toát lên một tình yêu thương, một lòng mến chân thành, một tự do đích thật. Chính vì vậy, Chúa giảng dạy không bị phụ thuộc vào không gian và thời gian. Về không gian: không phải chỉ là ở hội đường, Ngài giảng trên biển, Ngài đứng trên thuyền và giảng cho mọi người ở trên bờ nghe. Người giảng trên núi để núi đó trở thành núi Bát phúc, nghĩa là tám mối phúc thật, là bản hiến chương của Nước Trời. Ở trong hoang địa, đến nỗi Người sợ người ta về chết đói dọc đường nên đã làm phép lạ hóa bánh ra nhiều nuôi sống năm ngàn người lần thứ nhất, rồi nuôi sống bốn ngàn người lần thứ hai (chỉ tính đàn ông), Chúa Giêsu luôn luôn dành ưu tiên về thời gian, cả ngày, cả đêm đến nỗi Chúa sang bờ bên kia thì đã thấy họ tụ tập ở bờ bên kia trước rồi. Chúa không có giờ để nghỉ ngơi, chỗ nào Chúa cũng đặt chân để loan báo Tin Mừng, thời gian là mọi lúc. Như vậy, ơn cứu độ là một trong những điều quan trọng nhất. Lời Tin Mừng của Chúa phải được loan báo cho mọi dân tộc. Đó là ưu tiên số một. Chúng ta nghe Lời Tin Mừng không chỉ là để diễn lại, nhưng nghe rồi thì phải đi loan báo. “Làm sao họ kêu cầu nếu họ không tin? Làm sao họ tin Đấng họ không được nghe, nếu không có ai rao giảng”(Rm 10,14)
Cho nên Đức Giêsu giảng dạy để cho các tông đồ nghe, rồi đến lượt các ông lại tiếp tục đi loan báo. Chúng ta hôm nay cũng vậy, biết lắng nghe, biết đọc lời Chúa hằng ngày trong gia đình để thấm đượm lời Chúa, rồi đến lượt chúng ta lại làm tông đồ cho những người xung quanh. Làm tông đồ giữa môi trường sống, làm người Ki tô hữu công bằng và bác ái, là một người công dân sống đạo tốt thì bao giờ cũng là một người công dân gương mẫu. Khi đã là một người mang danh là Ki tô hữu, mang dấu ấn Thập Giá của Đức Kitô thì cũng phải sống làm sao để mọi người nhìn vào sẽ thấy Đức Ki tô hiện diện trong đời sống của chúng ta.
Trong nghi thức phong chức Linh mục, Giáo Hội mẹ hiền huấn dụ cho các tân linh mục, rằng: “Con hãy chú tâm tin điều con đọc, dạy điều con tin và thực hành điều con giảng dạy”. Đúng là một lời huấn dụ của mẹ hiền, chân tơ kẽ tóc, dạy cho các tân linh mục tin điều con đọc, dạy điều con tin và thực hành điều con giảng dạy. Đến lượt mỗi người chúng ta hôm nay cũng hãy đọc lời Chúa trong lòng tin và thực hành đức tin và hãy là chứng nhân cho niềm tin đó.
Ngày xưa, Lời của Chúa chỉ được vang lên trong nước Israel, nhưng hôm nay đã được loan truyền tới tất cả mọi dân tộc. Làm sao Giáo Hội có thể nói được mọi thứ tiếng, làm sao Giáo Hội có thể loan truyền Phúc Âm đến tận cùng thế giới? Đó là nhờ qua mỗi người chúng ta. Ở mỗi một thời đại, chúng ta là những người lắng nghe, rồi chúng ta lại tiếp tục trở nên tông đồ và loan truyền cho người khác. Như vậy, Lời của Chúa không bị đóng khung, Lời của Chúa không bị hạn hẹp. Nhưng Lời của Chúa luôn luôn vượt thời gian và không gian. Một lần nữa, hôm nay chúng ta được lắng nghe những lời giảng dạy của Chúa. Lời có quyền trên ma quỷ để xua đuổi chúng xuất ra. Lời có quyền trên sự dữ để biến cả sự chết thành sự sống. Lời có quyền năng để giải thoát. Lời của Chúa linh nghiệm và sinh hiệu quả trực tiếp như vậy.
Ước chi trong năm mới này, mỗi người chúng ta thực sự biết lắng nghe Lời Chúa mỗi ngày. Hãy loan truyền Lời Chúa cho mỗi người xung quanh. Hãy là chứng nhân của Lời Tin Mừng mà chúng ta đã đọc.
Lạy Chúa Giêsu Kitô,
Ngay buổi đầu loan báo Tin Mừng.
Bước chân của Chúa
đã không bó hẹp trong nguyện đường Do Thái.
Chúa đã đi khắp nẻo đường Giudea và Galiea
để loan báo Tin Mừng đến cho mọi dân tộc.
Xin cho mỗi người chúng con hôm nay
được lắng nghe Lời của Đấng có quyền, Lời Hằng Sống
để đến lượt chúng con cũng ra đi
trên khắp nẻo đường
và ở khắp môi trường chúng con đang sống.
Đem Tin Mừng thay thế cho tin tức.
Đem yêu thương thay thế cho đau thương.
Đem chứng nhân của Tin Mừng
thay thế cho thế gian đầy bóng tối
thay thế cho những gian tà
để mỗi người chúng con thực sự là con của Chúa
và nhờ Lời Hằng Sống
chúng con đạt tới hạnh phúc Nước Trời. Amen.
LM. Phêrô Nguyễn Hồng Phúc
Tin Giáo Hội Hoàn Vũ
Tập viện Dòng Ngôi Lời (SVD) quốc tế ở Paraguay
Lm. Antôn Trần Xuân Sang, SVD.
10:25 28/01/2012
Tập viện SVD quốc tế
Bước vào đầu năm mới dương lịch 2012, tỉnh Dòng SVD Paraguay chúng tôi phải lo đón tiếp các chủng sinh đến từ các nước nói tiếng Tây Ban Nha thuộc châu Mỹ La-tinh chuẩn bị vào Tập viện- một giai đoạn hết sức quan trọng trong đời sống tu Dòng.
Vì tình hình khủng hoảng ơn gọi trên thế giới nói chung và vùng châu Mỹ nói riêng nên các Bề trên của Dòng Ngôi Lời thuộc các nước nói tiếng Tây Ban Nha đã quyết định chọn Paraguay là nơi để huấn luyện các tu sĩ truyền giáo tương lai ở giai đoạn Tập viện. Các vị trong Ban Huấn Luyện Tập viện quốc tế này cũng đến từ 3 quốc gia khác nhau là Argentina, Ấn Độ và Việt Nam. Bề trên đã chọn chúng tôi vào Ban Đào Tạo và phụ trách một giai đoạn đào tạo khá gây cấn là Tập Viện quốc tế.
Vì Paraguay là nước chủ nhà nên chúng tôi phải đại diện đón tiếp tất cả các tập sinh và các nhà đào tạo đến từ các nước như Mê-hi-cô, Chi-lê, Ecuador, Colombia, Argentina và dĩ nhiên có 3 tập sinh người Paraguay. Cứ hình dung xem có đến 6 quốc gia Châu Mỹ La-tinh mà chỉ có 11 tập sinh thì thử hỏi ơn gọi hiện nay khủng hoảng đến mức nào! Chúng tôi còn nhớ vào thập niên 90, lúc ấy cũng hãy còn nhiều khó khăn và thiếu thốn, vậy mà lớp nhà tập chúng tôi cũng có đến 13 tập sinh. Sau này thời buổi dễ dàng hơn, có năm Tỉnh Dòng Việt Nam chúng tôi có đến 24 tập sinh. Còn bây giờ ở các nước vùng Nam Mỹ với biết bao tự do và đầy đủ tiện nghi vật chất, vậy mà chỉ có 11 tập sinh đến từ 6 quốc gia rộng lớn của châu Mỹ. Hình như mọi người bây giờ không còn mấy tha thiết với đời sống tu trì trong một thế giới thực dụng và bon chen này.
Misión de Verano
Trong khi các quốc gia Á châu, Âu châu và Bắc Mỹ đang vào mùa Đông và không khí thật dễ chịu, thì ở Nam Mỹ thời tiết lại nóng bức và khô hạn. Có những ngày nhiệt độ ở Paraguay lên đến 47 độ C. Mùa này là mùa Hè nên mọi người thi nhau đi nghỉ hè để tránh cái nóng oi bức này. Ngay cả nhiều anh em linh mục cũng kiếm chỗ đi nghỉ hè và để giáo xứ vắng tănh nên các hoạt động tôn giáo coi như tạm ngưng. Có lẽ họ cũng muốn để cho Chúa nghỉ hè một tí.
Vì trong Ban Huấn Luyện của Tập viện có đến 3 anh em linh mục phụ trách, hai linh mục mới đến ở lại với các Tập sinh và tôi được giao nhiệm vụ đồng hành với các chủng sinh lớp Triết để đến với các giáo đểm truyền giáo xa xôi luôn vắng bóng linh mục. Cái nắng và nóng oi bức của mùa Hè dễ làm cho mọi người rất khó chịu. Chúng tôi đã đến các giáo điểm trong dịp này để thăm viếng mục vụ qua lời mời của các cha xứ và giáo dân ở đó.
Đường xá quá xa xôi, hiểm trở nhưng chúng tôi cũng khá quen thuộc các giáo điểm như thế vì đã từng được sống và làm việc với người dân vùng quê trong những năm đầu của sứ vụ truyền giáo. Những năm qua do ảnh hưởng của việc thay
đổi khí hậu toàn cầu nên các nước vùng Nam Mỹ xảy ra hiện tượng El Niño- là hiện tượng vùng biển ở khu vực nhiệt đới Thái Bình Dương ấm lên một cách bất thường (thuật ngữ El Niño, tiếng Tây Ban Nha nghĩa là “Chúa Hài Đồng” hay “đứa bé trai”, được bắt đầu sử dụng bởi các ngư dân ở dọc bờ biển Ecuador và Peru để chỉ hiện tượng một dòng hải lưu ấm xuất hiện trong khoảng thời gian từ lễ Giáng sinh và kéo dài khoảng vài tháng).
Chúng tôi phân công cho thành nhiều nhóm, mỗi nhóm 2 chủng sinh như ngày xưa Chúa Giê-su đã từng gởi các môn đệ từng tốp 2 người để đến từng giáo điểm sinh hoạt và sống với người dân ở đó. Người dân ở vùng quê thật thà chất phát và quảng đại. Họ vui mừng đón tiếp chúng tôi với tất cả tấm lòng dù họ chẳng có gì cả. Chúng tôi có mang theo nhiều quần áo cũ và thực phẩm mà những giáo dân ở thành phố gom góp để phân phát cho họ, nhưng người dân ở đây họ cần là sự hiện diện và chia sẻ về đời sống tinh thần của các nhà truyền giáo. Chúng tôi thăm viếng từng gia đình, dâng thánh lễ tại các nhà nguyện của giáo điểm và ăn uống những gì họ tiếp đãi dù không ngon nhưng dạt dào cảm xúc. Nhiều gia đình không có đàn ông trong nhà mà chỉ có đàn bà và con nít. Nhiều đàn ông, thanh niên sau khi biết bạn đời của mình mang thai rồi sinh con đã cao chạy xa bay để lại những người vợ, người mẹ đơn chiếc và sống lủi thủi trong những mái nhà siêu vẹo thật tội nghiệp. Thế giới này vẫn còn nhiều bất công thật. Cuộc sống ở nông thôn quá ư khổ cực. Thế giới của họ chỉ là mảnh đất nơi họ đang sống. Họ rất ít biết thông tin từ thế giới bên nogai, có chăng là nghe được đài phát thanh địa phương FM do các nhà truyền giáo trước đây xin được nguồn viện trợ để thăng tiến đời sống tinh thần của người dân mà thôi.
Vì thời tiết nắng nóng và khô hạn nên mùa màng bị hư hại nặng, nhất là những người thuê đất để trồng đậu nành xuất khẩu. Chúng tôi đã chứng kiến đến 3 trường hợp tự sát vì mùa màng gần như mất trắng do khô hạn. Những người tự sát treo cổ này vì họ vay nợ ngân hàng để trồng đậu nành xuất khẩu mà bây giờ mùa màng thất bại nên họ sợ không có tiền trả đành chọn giải pháp hạ cấp này. Trong những ngày chúng tôi ở đó, trời lại đổ một cơn mưa chưa từng thấy phần nào cũng vớt vát lại vụ mùa đang cần nước và nhiều người dân quê chất phát ở đó nói rằng chúng tôi đã đem ơn phước của Chúa đến cho họ.
Sau những ngày mục vụ mùa Hè oi bức ở vùng quê, chúng tôi cùng với các em chủng sinh ngồi lại để đánh giá công việc mình vừa làm.Chính các em chủng sinh đã nói lên những điểm tích cực và rất hài lòng về công việc mục vụ ý nghĩa này. Các em còn đề nghị với chúng tôi là hàng năm nên tiếp tục tổ chức các chuyến mục vụ mùa Hè để các em dần làm quen với môi trường trong cánh đồng truyền giáo để chuẩn bị hành trang cho các nhà truyền giáo sau này.
Paraguay, 28-11-2012, lễ thánh Tô-ma tiến sĩ
![]() |
Vì tình hình khủng hoảng ơn gọi trên thế giới nói chung và vùng châu Mỹ nói riêng nên các Bề trên của Dòng Ngôi Lời thuộc các nước nói tiếng Tây Ban Nha đã quyết định chọn Paraguay là nơi để huấn luyện các tu sĩ truyền giáo tương lai ở giai đoạn Tập viện. Các vị trong Ban Huấn Luyện Tập viện quốc tế này cũng đến từ 3 quốc gia khác nhau là Argentina, Ấn Độ và Việt Nam. Bề trên đã chọn chúng tôi vào Ban Đào Tạo và phụ trách một giai đoạn đào tạo khá gây cấn là Tập Viện quốc tế.
Vì Paraguay là nước chủ nhà nên chúng tôi phải đại diện đón tiếp tất cả các tập sinh và các nhà đào tạo đến từ các nước như Mê-hi-cô, Chi-lê, Ecuador, Colombia, Argentina và dĩ nhiên có 3 tập sinh người Paraguay. Cứ hình dung xem có đến 6 quốc gia Châu Mỹ La-tinh mà chỉ có 11 tập sinh thì thử hỏi ơn gọi hiện nay khủng hoảng đến mức nào! Chúng tôi còn nhớ vào thập niên 90, lúc ấy cũng hãy còn nhiều khó khăn và thiếu thốn, vậy mà lớp nhà tập chúng tôi cũng có đến 13 tập sinh. Sau này thời buổi dễ dàng hơn, có năm Tỉnh Dòng Việt Nam chúng tôi có đến 24 tập sinh. Còn bây giờ ở các nước vùng Nam Mỹ với biết bao tự do và đầy đủ tiện nghi vật chất, vậy mà chỉ có 11 tập sinh đến từ 6 quốc gia rộng lớn của châu Mỹ. Hình như mọi người bây giờ không còn mấy tha thiết với đời sống tu trì trong một thế giới thực dụng và bon chen này.
Misión de Verano
![]() |
Vì trong Ban Huấn Luyện của Tập viện có đến 3 anh em linh mục phụ trách, hai linh mục mới đến ở lại với các Tập sinh và tôi được giao nhiệm vụ đồng hành với các chủng sinh lớp Triết để đến với các giáo đểm truyền giáo xa xôi luôn vắng bóng linh mục. Cái nắng và nóng oi bức của mùa Hè dễ làm cho mọi người rất khó chịu. Chúng tôi đã đến các giáo điểm trong dịp này để thăm viếng mục vụ qua lời mời của các cha xứ và giáo dân ở đó.
Đường xá quá xa xôi, hiểm trở nhưng chúng tôi cũng khá quen thuộc các giáo điểm như thế vì đã từng được sống và làm việc với người dân vùng quê trong những năm đầu của sứ vụ truyền giáo. Những năm qua do ảnh hưởng của việc thay
![]() |
Chúng tôi phân công cho thành nhiều nhóm, mỗi nhóm 2 chủng sinh như ngày xưa Chúa Giê-su đã từng gởi các môn đệ từng tốp 2 người để đến từng giáo điểm sinh hoạt và sống với người dân ở đó. Người dân ở vùng quê thật thà chất phát và quảng đại. Họ vui mừng đón tiếp chúng tôi với tất cả tấm lòng dù họ chẳng có gì cả. Chúng tôi có mang theo nhiều quần áo cũ và thực phẩm mà những giáo dân ở thành phố gom góp để phân phát cho họ, nhưng người dân ở đây họ cần là sự hiện diện và chia sẻ về đời sống tinh thần của các nhà truyền giáo. Chúng tôi thăm viếng từng gia đình, dâng thánh lễ tại các nhà nguyện của giáo điểm và ăn uống những gì họ tiếp đãi dù không ngon nhưng dạt dào cảm xúc. Nhiều gia đình không có đàn ông trong nhà mà chỉ có đàn bà và con nít. Nhiều đàn ông, thanh niên sau khi biết bạn đời của mình mang thai rồi sinh con đã cao chạy xa bay để lại những người vợ, người mẹ đơn chiếc và sống lủi thủi trong những mái nhà siêu vẹo thật tội nghiệp. Thế giới này vẫn còn nhiều bất công thật. Cuộc sống ở nông thôn quá ư khổ cực. Thế giới của họ chỉ là mảnh đất nơi họ đang sống. Họ rất ít biết thông tin từ thế giới bên nogai, có chăng là nghe được đài phát thanh địa phương FM do các nhà truyền giáo trước đây xin được nguồn viện trợ để thăng tiến đời sống tinh thần của người dân mà thôi.
![]() |
Sau những ngày mục vụ mùa Hè oi bức ở vùng quê, chúng tôi cùng với các em chủng sinh ngồi lại để đánh giá công việc mình vừa làm.Chính các em chủng sinh đã nói lên những điểm tích cực và rất hài lòng về công việc mục vụ ý nghĩa này. Các em còn đề nghị với chúng tôi là hàng năm nên tiếp tục tổ chức các chuyến mục vụ mùa Hè để các em dần làm quen với môi trường trong cánh đồng truyền giáo để chuẩn bị hành trang cho các nhà truyền giáo sau này.
Paraguay, 28-11-2012, lễ thánh Tô-ma tiến sĩ
ĐTC: Sự hiệp nhất đến từ Thiên Chúa, vì vậy đòi hỏi chúng ta cởi mở với nhau trong tình bác ái
Jos. Tú Nạc, NMS
10:16 28/01/2012
Tìm kiếm sự hiệp nhất tiên quyết đòi hỏi một “sự thay đổi nội tại” để mở ra cho những tín hữu “một cuộc sống mới trong Đức Ki-tô,” Đức Thánh Cha đã nói lúc giờ Kinh kính Đức Mẹ vào Chúa Nhật, 22 tháng Một ở Công trường Thánh Phê-rô, nói về Tuần lễ Cầu nguyện, mà sẽ được kết thúc vào thứ Tư, 25 tháng Một. Sau lời nguyện Mẹ Maria Trinh Nữ, Đức Thánh cha đã gửi lời chúc tốt lành nhất của ngài đến các dân tộc Viễn Đông đang kỷ niệm chào mừng năm mới âm lịch.
Anh Chị Em thân mến,
Chúa Nhật này rơi vào giữa của Tuần lễ Cầu nguyện cho sư hiệp nhất Ki-tô giáo được cử hành từ 18 đến 25 tháng Một. Tôi tha thiết mời gọi mọi người tham gia trong lời cầu nguyện mà Chúa Giê-su đã bày tỏ với Đức Chúa Cha trước lúc Thương Khó của người: “Rằng tất cả nên một … để thế gian có thể tin” (Jn. 17: 21). Nhất là năm nay sự suy gẫm của chúng ta trong thời gian Tuần lễ Cầu nguyện cho sự hiệp nhất ám chỉ trong một đoạn trích của Thư Thứ Nhất Thánh Phao-lô gửi tín hữu Cô-rin-tô, từ đó đề tài này được trình bày cụ thể: “Chúng ta tất cả sẽ được thay đổi bởi chiến thắng của Chúa Giê-su Ki-tô chúng ta” (xem 1 Cr. 15: 51-58). Chúng ta được kêu gọi để suy tưởng chiến thắng của Đức Ki-tô vượt lên trên tội lỗi và cái chết, đó là, sự Phục Sinh của Người, như một sự kiện mà thay đổi một cách triệt để cho tất cả những ai tin vào người và ban cho họ lối vào cuộc sống trường sinh và bất hủ. Ngoài ra còn để nhận biết và chấp nhận sức mạnh chuyện đổi của đức tin trong Chúa Giê-su Ki-tô để trợ giúp Ki-tô hữu trong việc tìm kiếm bằng sự hiệp nhất tràn đầy tự chính mình.
Năm nay nguồn liệu dành cho Tuần lễ Cầu nguyện cho sự Hiệp Nhất đã được chuẩn bị bởi một nhóm người Ba Lan. Trên thực tế Ba Lan đã trải qua một lịch sử lâu dài của sự chiến đấu dũng cảm chống lại nhiều tai họa khác nhau và liên tiếp đã đưa ra bằng chứng của tính kiên quyết tuyệt vời, đầy sinh khí bởi đức tin. Vì lý do này, những từ của đề tài được nêu lên ở trên gây tiếng vang và ấn tượng đặc biệt ở Ba Lan. Trải qua hàng thế kỷ, Ki-tô hữu Ba Lan đã có khả năng trực giác một chiều kích tâm linh trong nỗi khát khao cho tự do của mình, và họ đã hiểu rằng chiến thắng thực sự có thể giành được nếu nó được kèm theo bởi một sự chuyển đổi tự bên trong sâu thẳm. Họ đã nhắc nhở chúng ta rằng sự tìm kiếm của chúng ta để hiệp nhất có thể được hướng dẫn một cách thiết thực nếu sự thay đổi diễn ra trước hết là tự bên trong chúng ta nếu chúng ta để Thiên Chúa hành động, nếu chúng ta tự để mình được chuyển đổi vào trong hình ảnh của Đức Ki-tô, nếu chúng ta bước vào đời sống mới trong Đức Ki-tô, người mà đã thực sự chiến thắng.
Sự hiệp nhất có thể trông thấy của hết thảy Ki-tô hữu luôn là một bổn phận mà được đến từ trên cao, từ Thiên Chúa, một bổn phận mà nó đòi hỏi sự khiêm nhường nhận biết sự yếu đuối của chúng ta và của việc đón nhận món quà ấy. Tuy nhiên, hãy dùng cụm từ mà Chân Phước John Paul II yêu mến đển nhắc lại, mỗi món quà cũng trở nên một lời cam kết. Sự hiệp nhất đến từ Thiên Chúa, vì vậy đòi hỏi chúng ta sự cam kết hàng ngày để cởi mở với nhau trong tình bác ái.
Tuần lễ Cầu nguyện dành cho sự hiệp nhất Ki-tô giáo đã trở thành nét đặc trưng trong hoạt động hướng về sự thống nhất Thiên Chúa giáo trên toàn thế giới của Giáo Hội từ nhiều thập kỷ. Lúc mà chúng ta dâng lời cầu nguyện cho sự tham gia tron vẹn của những môn đệ Đức Ki-tô sẽ cho phép chúng ta hiểu biết một cách sâu sắc hơn điều mà chúng ta được thay đổi bởi chiến thắng của Người, bởi sức mạnh Phục Sinh của Người.
Thứ tư tới, theo như yêu cầu, chúng ta sẽ kết thúc Tuần lễ Cầu nguyện với nghi thức trọng thể tưởng niệm những giờ Kinh chiều về Lễ Kính sự Biến đổi của Thánh Phao-lô, trong Thánh Đường Basilica thuộc Ngoại vi Bức Tường Thánh Phao-lô, nơi mà những đại diện thuộc những Giáo Hội khác nhau và những Cộng đồng Ki-tô giáo sẽ hiện diện. Tôi mong mỏi nhiều người trong các bạn tham dự trong buổi gặp gỡ phụng vụ này để cùng nhau phục hồi lời cầu nguyện của chúng ta trước Thiên Chúa, mạch nguồn của sự hiệp nhất. Chúng ta hãy phó thác nó từ giây phút này Với niềm tin con cái, chúng ta hãy phó thác nó từ giây phút này trước sự bênh vực, chở che của Đức Maria Đồng Trinh, Mẹ của Giáo Hội.
Anh Chị Em thân mến,
Chúa Nhật này rơi vào giữa của Tuần lễ Cầu nguyện cho sư hiệp nhất Ki-tô giáo được cử hành từ 18 đến 25 tháng Một. Tôi tha thiết mời gọi mọi người tham gia trong lời cầu nguyện mà Chúa Giê-su đã bày tỏ với Đức Chúa Cha trước lúc Thương Khó của người: “Rằng tất cả nên một … để thế gian có thể tin” (Jn. 17: 21). Nhất là năm nay sự suy gẫm của chúng ta trong thời gian Tuần lễ Cầu nguyện cho sự hiệp nhất ám chỉ trong một đoạn trích của Thư Thứ Nhất Thánh Phao-lô gửi tín hữu Cô-rin-tô, từ đó đề tài này được trình bày cụ thể: “Chúng ta tất cả sẽ được thay đổi bởi chiến thắng của Chúa Giê-su Ki-tô chúng ta” (xem 1 Cr. 15: 51-58). Chúng ta được kêu gọi để suy tưởng chiến thắng của Đức Ki-tô vượt lên trên tội lỗi và cái chết, đó là, sự Phục Sinh của Người, như một sự kiện mà thay đổi một cách triệt để cho tất cả những ai tin vào người và ban cho họ lối vào cuộc sống trường sinh và bất hủ. Ngoài ra còn để nhận biết và chấp nhận sức mạnh chuyện đổi của đức tin trong Chúa Giê-su Ki-tô để trợ giúp Ki-tô hữu trong việc tìm kiếm bằng sự hiệp nhất tràn đầy tự chính mình.
Năm nay nguồn liệu dành cho Tuần lễ Cầu nguyện cho sự Hiệp Nhất đã được chuẩn bị bởi một nhóm người Ba Lan. Trên thực tế Ba Lan đã trải qua một lịch sử lâu dài của sự chiến đấu dũng cảm chống lại nhiều tai họa khác nhau và liên tiếp đã đưa ra bằng chứng của tính kiên quyết tuyệt vời, đầy sinh khí bởi đức tin. Vì lý do này, những từ của đề tài được nêu lên ở trên gây tiếng vang và ấn tượng đặc biệt ở Ba Lan. Trải qua hàng thế kỷ, Ki-tô hữu Ba Lan đã có khả năng trực giác một chiều kích tâm linh trong nỗi khát khao cho tự do của mình, và họ đã hiểu rằng chiến thắng thực sự có thể giành được nếu nó được kèm theo bởi một sự chuyển đổi tự bên trong sâu thẳm. Họ đã nhắc nhở chúng ta rằng sự tìm kiếm của chúng ta để hiệp nhất có thể được hướng dẫn một cách thiết thực nếu sự thay đổi diễn ra trước hết là tự bên trong chúng ta nếu chúng ta để Thiên Chúa hành động, nếu chúng ta tự để mình được chuyển đổi vào trong hình ảnh của Đức Ki-tô, nếu chúng ta bước vào đời sống mới trong Đức Ki-tô, người mà đã thực sự chiến thắng.
Sự hiệp nhất có thể trông thấy của hết thảy Ki-tô hữu luôn là một bổn phận mà được đến từ trên cao, từ Thiên Chúa, một bổn phận mà nó đòi hỏi sự khiêm nhường nhận biết sự yếu đuối của chúng ta và của việc đón nhận món quà ấy. Tuy nhiên, hãy dùng cụm từ mà Chân Phước John Paul II yêu mến đển nhắc lại, mỗi món quà cũng trở nên một lời cam kết. Sự hiệp nhất đến từ Thiên Chúa, vì vậy đòi hỏi chúng ta sự cam kết hàng ngày để cởi mở với nhau trong tình bác ái.
Tuần lễ Cầu nguyện dành cho sự hiệp nhất Ki-tô giáo đã trở thành nét đặc trưng trong hoạt động hướng về sự thống nhất Thiên Chúa giáo trên toàn thế giới của Giáo Hội từ nhiều thập kỷ. Lúc mà chúng ta dâng lời cầu nguyện cho sự tham gia tron vẹn của những môn đệ Đức Ki-tô sẽ cho phép chúng ta hiểu biết một cách sâu sắc hơn điều mà chúng ta được thay đổi bởi chiến thắng của Người, bởi sức mạnh Phục Sinh của Người.
Thứ tư tới, theo như yêu cầu, chúng ta sẽ kết thúc Tuần lễ Cầu nguyện với nghi thức trọng thể tưởng niệm những giờ Kinh chiều về Lễ Kính sự Biến đổi của Thánh Phao-lô, trong Thánh Đường Basilica thuộc Ngoại vi Bức Tường Thánh Phao-lô, nơi mà những đại diện thuộc những Giáo Hội khác nhau và những Cộng đồng Ki-tô giáo sẽ hiện diện. Tôi mong mỏi nhiều người trong các bạn tham dự trong buổi gặp gỡ phụng vụ này để cùng nhau phục hồi lời cầu nguyện của chúng ta trước Thiên Chúa, mạch nguồn của sự hiệp nhất. Chúng ta hãy phó thác nó từ giây phút này Với niềm tin con cái, chúng ta hãy phó thác nó từ giây phút này trước sự bênh vực, chở che của Đức Maria Đồng Trinh, Mẹ của Giáo Hội.
Cầu nguyện cho các nhân viên y tế hoạt động tại những vùng nghèo nhất thế giới
Linh Tiến Khải
10:27 28/01/2012
Trong các quyền tự nhiên của con người có quyền được sống khỏe mạnh và được săn sóc sức khỏe, khi bị đau yếu và trở thành già nua. Vì vậy song song với việc thăng tiến kinh tế nông nghiệp, phát triển y tế phải luôn luôn là ưu tư hàng đầu của mọi chính quyền biết thương dân thương nước và tôn trọng các quyền con người. Một quốc gia không thể cường thịnh, nếu người dân không khỏe mạnh. Mức văn minh tiến bộ của một dân tộc cũng được đo lường bằng mức độ phát triển y tế, với con số các nhà thương, bệnh xá, trạm phát thuốc và các nhân viên y tế các cấp giỏi, có khả năng, được đào tạo chu đáo. Trong số các nhân viên đó có các bác sĩ thuộc mọi nghành, các y tá, các nhân viên đủ loại phục vụ người bệnh và người già yếu. Họ cần tới lời cầu của chúng ta ít nhất vì hai lý do.
Thứ nhất, các nhân viên y tế phải là những người có sức khỏe tốt, nghĩa là có sự quân bình tâm sinh vật thể lý, và có tương quan liên bản vị phong phú, toàn diện, sẵn sàng phục vụ tha nhân, ủi an, thoa dịu các khổ đau trên thân xác và trong tinh thần của các bệnh nhân và người già yếu. Họ chu toàn nhiệm vụ đó không chỉ như công việc chuyên môn, mà còn trong tư cách là một người bạn, với tất cả tình yêu thương qúy trọng, trìu mến và hơi ấm tình người đối với các ahh chị em đau yếu, tàn tật và già nua, đang trải qua các thời gian khó khăn trong cuộc sống của họ, đang rất cần được nâng đỡ, ủi an, trợ giúp và yêu thương.
Lý do thứ hai là tình trạng mâu thuẫn thường có thể xảy ra trong lãnh vực y tế. Một đàng là các tiến triển kỹ thuật tân tiến trong lãnh vực y khoa đem lại nhiều ích lợi cho các bệnh nhân và người già. Đàng khác y khoa bị đe dọa trở thành một kỹ nghệ kiếm tiền, lạnh lùng, vô nhân, phản ánh sự phân chia tài nguyên không đồng đều, và tình trạng thiếu thốn cùng cực các phương tiện săn sóc sức khỏe cho người dân tại nhiều nơi trên thế giới. Các tình trạng này không chỉ do nghèo đói chậm tiến gây ra, mà cũng thường là hậu qủa của các chính sách cai trị ý thức hệ vô nhân, và các quan niệm văn hóa lầm lạc khinh rẻ phẩm giá và các quyền con người. Điển hình như Bắc Hàn là quốc gia có chính quyền cộng sản độc tài nhắm mắt dồn tài lực vào việc chế tạo vũ khí chiến tranh, kể cả bom và các hỏa tiễn nguyên tử, nhưng lại để cho hàng triệu người dân chết đói thê thảm. Nhiều chính quyền các nước Á châu, Phi châu và châu Mỹ Latinh cũng thường ưu tiên dành ngân khoản cho việc mua sắm vũ khí, trang bị quân đội, mà chỉ nhỏ giọt cho lãnh vực giáo dục, y tế, phát triển khoa học nghệ thuật, và ít chú ý đầu tư cho việc phát triển kinh tế và nông nghiệp, hay có chăng lại chỉ để cung cấp cho nhu cầu của người dân các nước kỹ nghệ giầu. Cuộc sống nghèo túng, và chậm tiến khiến cho nhiều thứ bệnh tật như Sida, ho lao và sốt rét rừng tiếp tục tàn sát nhiều dân tộc trên thế giới. Thêm vào đó là các tai ương thiên nhiên, dịch tễ, các xung khắc và chiến tranh, khiến cho cái vòng luẩn quẩn ”chậm tiến, bệnh tật, nghèo đói” cứ quay mãi, và quần nát cuộc sống của hằng trăm triệu người trên trái đất. Tại những nơi có chế độc tài toàn trị như Việt Nam chẳng hạn, nhà nước cộng sản tịch thu hết các nhà thương, bệnh xá, các cơ sử bác ái từ thiện của các Giáo Hội; và tuy bất lực không giải quyết được các vấn đề an sinh xã hội, chính quyền cộng sản vẫn không chịu để cho các Giáo Hội được tự do hoạt động săn sóc các hệnh nhân và người già cả hay giáo dục người trẻ. Cái vô nhân và vô luân của guồng máy chính trị xã hội cộng sản dẫn đưa tới cảnh chỉ những ai có tiền mới được săn sóc sức khỏe, còn dân nghèo thì chỉ được phép chết. Chính vì thế việc cầu nguyện cho các nhân viên y tế lại càng cấp thiết hơn nữa.
Trong sứ điệp gửi các tham dự viên Hội nghị quốc tế về đề tài ”Bác ái trong Chân lý: hướng tới các săn sóc sức khỏe công bằng và nhân bản”, do Hội Đồng Tòa Thánh Mục Vụ Y Tế tổ chức tại Roma ngay 15 tháng 11 năm 2010, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã bầy tỏ lòng biết ơn của ngài đối với tất cả những ai đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để thoa dịu các khổ đau của các anh chị em bệnh tật và người già. Đức Thánh Cha ghi nhận sự kiện ngày nay việc lo lắng cho sức khỏe thái qúa đưa đến chủ trương tiêu thụ dược khoa, y tế và phẫu thuật. Nhưng đàng khác, cũng có hằmg trăm triệu người không đạt được mức tối thiểu để sống, và có các phương tiện độc lập để săn sóc sức khỏe. Đề tài của hội nghị cho thấy cộng đoàn kitô chú ý tới bản vị, phẩm giá siêu việt và các quyền bất khả xâm phạm của con người. Sức khỏe là một thiện ích qúy báu đối với các cá nhân cũng như đối với cộng đoàn. Cá nhân khỏe mạnh hạnh phúc, thì cộng đoàn cũng khỏe mạnh hạnh phúc. Một xã hội bao gồm các các cá nhân thiếu ăn, đau yếu, èo ọt, thì không thể lành mạnh và thinh vượng được. Vì thế cần phải thăng tiến, duy trì và bảo vệ sức khỏe của người dân, bằng cách dành nhiều phương tiện, tài lực, nhân lực và năng lực cho việc phát triển y tế. Nhưng rất tiếc ngày nay vẫn còn có nhiều dân tộc trên thế giới không có các phương tiện và tài nguyên cần thiết để thỏa mãn các nhu cầu nền tảng của họ, đặc biệt trong lãnh vực sức khỏe. Cần phải cương quyết hành động trên mọi bình diện để bảo đảm quyền nền tảng của mọi người được săn sóc sức khỏe cách tối thiểu nhất.
Với các tâm tình trên đây trong tháng hai tới này hiệp ý với Đức Thánh Cha và kitô hữu toàn thế giới chúng ta cầu xin Chúa nâng đỡ cố gắng của các nhân viên y tế trong việc trợ giúp các bệnh nhân và người già yếu tại những vùng nghèo nhất trên thế giới.
Ý chỉ truyền giáo tháng 2
Thứ nhất, các nhân viên y tế phải là những người có sức khỏe tốt, nghĩa là có sự quân bình tâm sinh vật thể lý, và có tương quan liên bản vị phong phú, toàn diện, sẵn sàng phục vụ tha nhân, ủi an, thoa dịu các khổ đau trên thân xác và trong tinh thần của các bệnh nhân và người già yếu. Họ chu toàn nhiệm vụ đó không chỉ như công việc chuyên môn, mà còn trong tư cách là một người bạn, với tất cả tình yêu thương qúy trọng, trìu mến và hơi ấm tình người đối với các ahh chị em đau yếu, tàn tật và già nua, đang trải qua các thời gian khó khăn trong cuộc sống của họ, đang rất cần được nâng đỡ, ủi an, trợ giúp và yêu thương.
Lý do thứ hai là tình trạng mâu thuẫn thường có thể xảy ra trong lãnh vực y tế. Một đàng là các tiến triển kỹ thuật tân tiến trong lãnh vực y khoa đem lại nhiều ích lợi cho các bệnh nhân và người già. Đàng khác y khoa bị đe dọa trở thành một kỹ nghệ kiếm tiền, lạnh lùng, vô nhân, phản ánh sự phân chia tài nguyên không đồng đều, và tình trạng thiếu thốn cùng cực các phương tiện săn sóc sức khỏe cho người dân tại nhiều nơi trên thế giới. Các tình trạng này không chỉ do nghèo đói chậm tiến gây ra, mà cũng thường là hậu qủa của các chính sách cai trị ý thức hệ vô nhân, và các quan niệm văn hóa lầm lạc khinh rẻ phẩm giá và các quyền con người. Điển hình như Bắc Hàn là quốc gia có chính quyền cộng sản độc tài nhắm mắt dồn tài lực vào việc chế tạo vũ khí chiến tranh, kể cả bom và các hỏa tiễn nguyên tử, nhưng lại để cho hàng triệu người dân chết đói thê thảm. Nhiều chính quyền các nước Á châu, Phi châu và châu Mỹ Latinh cũng thường ưu tiên dành ngân khoản cho việc mua sắm vũ khí, trang bị quân đội, mà chỉ nhỏ giọt cho lãnh vực giáo dục, y tế, phát triển khoa học nghệ thuật, và ít chú ý đầu tư cho việc phát triển kinh tế và nông nghiệp, hay có chăng lại chỉ để cung cấp cho nhu cầu của người dân các nước kỹ nghệ giầu. Cuộc sống nghèo túng, và chậm tiến khiến cho nhiều thứ bệnh tật như Sida, ho lao và sốt rét rừng tiếp tục tàn sát nhiều dân tộc trên thế giới. Thêm vào đó là các tai ương thiên nhiên, dịch tễ, các xung khắc và chiến tranh, khiến cho cái vòng luẩn quẩn ”chậm tiến, bệnh tật, nghèo đói” cứ quay mãi, và quần nát cuộc sống của hằng trăm triệu người trên trái đất. Tại những nơi có chế độc tài toàn trị như Việt Nam chẳng hạn, nhà nước cộng sản tịch thu hết các nhà thương, bệnh xá, các cơ sử bác ái từ thiện của các Giáo Hội; và tuy bất lực không giải quyết được các vấn đề an sinh xã hội, chính quyền cộng sản vẫn không chịu để cho các Giáo Hội được tự do hoạt động săn sóc các hệnh nhân và người già cả hay giáo dục người trẻ. Cái vô nhân và vô luân của guồng máy chính trị xã hội cộng sản dẫn đưa tới cảnh chỉ những ai có tiền mới được săn sóc sức khỏe, còn dân nghèo thì chỉ được phép chết. Chính vì thế việc cầu nguyện cho các nhân viên y tế lại càng cấp thiết hơn nữa.
Trong sứ điệp gửi các tham dự viên Hội nghị quốc tế về đề tài ”Bác ái trong Chân lý: hướng tới các săn sóc sức khỏe công bằng và nhân bản”, do Hội Đồng Tòa Thánh Mục Vụ Y Tế tổ chức tại Roma ngay 15 tháng 11 năm 2010, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã bầy tỏ lòng biết ơn của ngài đối với tất cả những ai đã cố gắng làm tất cả những gì có thể để thoa dịu các khổ đau của các anh chị em bệnh tật và người già. Đức Thánh Cha ghi nhận sự kiện ngày nay việc lo lắng cho sức khỏe thái qúa đưa đến chủ trương tiêu thụ dược khoa, y tế và phẫu thuật. Nhưng đàng khác, cũng có hằmg trăm triệu người không đạt được mức tối thiểu để sống, và có các phương tiện độc lập để săn sóc sức khỏe. Đề tài của hội nghị cho thấy cộng đoàn kitô chú ý tới bản vị, phẩm giá siêu việt và các quyền bất khả xâm phạm của con người. Sức khỏe là một thiện ích qúy báu đối với các cá nhân cũng như đối với cộng đoàn. Cá nhân khỏe mạnh hạnh phúc, thì cộng đoàn cũng khỏe mạnh hạnh phúc. Một xã hội bao gồm các các cá nhân thiếu ăn, đau yếu, èo ọt, thì không thể lành mạnh và thinh vượng được. Vì thế cần phải thăng tiến, duy trì và bảo vệ sức khỏe của người dân, bằng cách dành nhiều phương tiện, tài lực, nhân lực và năng lực cho việc phát triển y tế. Nhưng rất tiếc ngày nay vẫn còn có nhiều dân tộc trên thế giới không có các phương tiện và tài nguyên cần thiết để thỏa mãn các nhu cầu nền tảng của họ, đặc biệt trong lãnh vực sức khỏe. Cần phải cương quyết hành động trên mọi bình diện để bảo đảm quyền nền tảng của mọi người được săn sóc sức khỏe cách tối thiểu nhất.
Với các tâm tình trên đây trong tháng hai tới này hiệp ý với Đức Thánh Cha và kitô hữu toàn thế giới chúng ta cầu xin Chúa nâng đỡ cố gắng của các nhân viên y tế trong việc trợ giúp các bệnh nhân và người già yếu tại những vùng nghèo nhất trên thế giới.
Ý chỉ truyền giáo tháng 2
Diễn Hành Phò Sự Sống tại Dallas, Texas
Dominic Thiện
10:38 28/01/2012
DALLAS - Hằng năm vào ngày 23 tháng Giêng, nhiều nơi trên nước Hoa Kỳ tổ chức biểu tình chống lại luật cho phép phá thai. Tại Dallas, năm nay GP Dallas đã cộng tác với các tôn giáo bạn trong vùng để biểu tình và lên tiếng bảo vệ sự sống ngày thứ Bảy 21/01/2012 vừa qua. Đây cũng là dịp để nhắc lại động cơ thúc đẩy nỗ lực diễn hành phò sự sống.
Xem hình ảnh
Vụ kiện lịch sử Roe v. Wade được bắt đầu tại thành phố Dallas năm 1970 với mục đích lật ngược luật cấm phá thai mà các bang trong nước Mỹ đã thi hành từ trước năm 1900. Vì không được toại nguyện tại tòa án địa phương, nguyên cáo đã trình lên tới Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ (US Supreme Court). Vụ kiện này được kết thúc ngày 23/01/1973, khi số đông trong toà án tối cao pháp viện chấp nhận và công bố việc phá thai là một quyền chọn lựa của phụ nữ theo hiến pháp. Nói cách khác, giết thai nhi [luật phá thai] không còn là điều bất hợp pháp vì đó là quyền chọn lựa căn bản của mỗi công dân. Vì tòa án phán xét vụ kiện nghịch với luân lý và luật tự nhiên, nên phong trào bảo vệ sự sống được thành lập để chống lại luật cho phép phá thai. Hành trình chống phá thai đã kéo dài đến nay là năm thứ 39.
Buổi xuống đường biểu tình lần này được bắt đầu bằng thánh lễ tại nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Guadalupe, với sự hiện diện của nhiều linh mục, tu sĩ, các giám mục trong hai thành phố Dallas & Fort Worth: ĐGM Kevin Farell, Mark Seitz, J. Douglas Deshotel & Kevin Vann. Ngoài ra, còn có nhiều các giáo dân Mỹ, Mễ và Việt trong vùng bắc Texas. Mỗi năm, ban tổ chức nhận thấy có rất đông các bạn trẻ tích cực tham gia để mạnh mẽ phát biểu sự bất công gây ra bởi phá thai. Số người tham dự năm nay gia tăng đến hơn 8000 người.
Kết quả của Roe v. Wade là một sai lầm tai hại. Nó đã mở màn cho một thế hệ mà cố ĐGH Gioan Phaolô II gọi là văn hóa sự chết (culture of death). Từ năm 1973 tới nay, số các thai nhi bị sát hại được liệt kê là 51 triệu. Giáo lý Công Bình Xã Hội dạy quyền được sống là một quyền căn bản nhất, và vì vậy GH kêu gọi các tín hữu tích cực bảo vệ nhân phẩm con người, đặc biệt là các thai nhi vì họ là thành phần yếu kém nhất trong xã hội.
Sự thinh lặng và thụ động đã dẫn tới những ảnh hưởng khả quan trong nhiều năm qua. Theo bài nghiên cứu của Americans for Life, thì riêng Planned Parenthood, một công ty đội lốt chăm sóc sức khỏe phụ nữ, đã nhận khoảng $363 triệu hằng năm từ Chính Phủ Liên Bang. Họ dùng tiền trợ cấp để chỉ dạy các bạn trẻ cách ngừa thai, cung cấp bao cao su, nạo thai & phá thai, v.v… Năm 2010 vừa qua, đạo luật Patient Protection & Affordable Care Act (gọi tắt là Obamacare), có những điều mà rất đối nghịch với GL Công Giáo: thí dụ như sự tước đoạt tự do chọn lựa, buộc mọi cơ sở (các trụ sở tôn giáo như nhà thương, trường học Công Giáo, USCC v.v…) phải trả tiền phần ngừa thai trong bảo hiểm sức khỏe. Hiện nay HĐGM Hoa Kỳ đang mãnh liệt phản đối những phần đó.
ĐGH Gioan Phaolô có lần nói: “Sự thật thì không mấy khi hợp với quyết định của đa số.” Sự thật đó là chỉ có Thiên Chúa mới chính là tác giả của sự sống, và sự sống đó được bắt đầu lúc thụ thai. Tôn trọng nhân vi là tôn trọng quyền được sống của con người mà đã được phú bẩm bởi đấng tạo hóa chứ không phải do xã hội hay nhà nước ban. Giống như dân Chúa khi xưa xuất hành khỏi cảnh nô lệ Ai-cập và phiêu lưu trong sa mạc 40 năm trời, phải chăng hành trình bảo vệ sự sống cũng sẽ có ngày dẫn tới đất hứa, khi Roe v. Wade sẽ bị đảo ngược lại? Là tín hữu Công Giáo tại Hoa Kỳ, mỗi người cần hỏi mình đang đứng về phía sự thật hay phe số đông?
Xem hình ảnh
Vụ kiện lịch sử Roe v. Wade được bắt đầu tại thành phố Dallas năm 1970 với mục đích lật ngược luật cấm phá thai mà các bang trong nước Mỹ đã thi hành từ trước năm 1900. Vì không được toại nguyện tại tòa án địa phương, nguyên cáo đã trình lên tới Tối Cao Pháp Viện Hoa Kỳ (US Supreme Court). Vụ kiện này được kết thúc ngày 23/01/1973, khi số đông trong toà án tối cao pháp viện chấp nhận và công bố việc phá thai là một quyền chọn lựa của phụ nữ theo hiến pháp. Nói cách khác, giết thai nhi [luật phá thai] không còn là điều bất hợp pháp vì đó là quyền chọn lựa căn bản của mỗi công dân. Vì tòa án phán xét vụ kiện nghịch với luân lý và luật tự nhiên, nên phong trào bảo vệ sự sống được thành lập để chống lại luật cho phép phá thai. Hành trình chống phá thai đã kéo dài đến nay là năm thứ 39.
Buổi xuống đường biểu tình lần này được bắt đầu bằng thánh lễ tại nhà thờ chính tòa Đức Mẹ Guadalupe, với sự hiện diện của nhiều linh mục, tu sĩ, các giám mục trong hai thành phố Dallas & Fort Worth: ĐGM Kevin Farell, Mark Seitz, J. Douglas Deshotel & Kevin Vann. Ngoài ra, còn có nhiều các giáo dân Mỹ, Mễ và Việt trong vùng bắc Texas. Mỗi năm, ban tổ chức nhận thấy có rất đông các bạn trẻ tích cực tham gia để mạnh mẽ phát biểu sự bất công gây ra bởi phá thai. Số người tham dự năm nay gia tăng đến hơn 8000 người.
Kết quả của Roe v. Wade là một sai lầm tai hại. Nó đã mở màn cho một thế hệ mà cố ĐGH Gioan Phaolô II gọi là văn hóa sự chết (culture of death). Từ năm 1973 tới nay, số các thai nhi bị sát hại được liệt kê là 51 triệu. Giáo lý Công Bình Xã Hội dạy quyền được sống là một quyền căn bản nhất, và vì vậy GH kêu gọi các tín hữu tích cực bảo vệ nhân phẩm con người, đặc biệt là các thai nhi vì họ là thành phần yếu kém nhất trong xã hội.
Sự thinh lặng và thụ động đã dẫn tới những ảnh hưởng khả quan trong nhiều năm qua. Theo bài nghiên cứu của Americans for Life, thì riêng Planned Parenthood, một công ty đội lốt chăm sóc sức khỏe phụ nữ, đã nhận khoảng $363 triệu hằng năm từ Chính Phủ Liên Bang. Họ dùng tiền trợ cấp để chỉ dạy các bạn trẻ cách ngừa thai, cung cấp bao cao su, nạo thai & phá thai, v.v… Năm 2010 vừa qua, đạo luật Patient Protection & Affordable Care Act (gọi tắt là Obamacare), có những điều mà rất đối nghịch với GL Công Giáo: thí dụ như sự tước đoạt tự do chọn lựa, buộc mọi cơ sở (các trụ sở tôn giáo như nhà thương, trường học Công Giáo, USCC v.v…) phải trả tiền phần ngừa thai trong bảo hiểm sức khỏe. Hiện nay HĐGM Hoa Kỳ đang mãnh liệt phản đối những phần đó.
ĐGH Gioan Phaolô có lần nói: “Sự thật thì không mấy khi hợp với quyết định của đa số.” Sự thật đó là chỉ có Thiên Chúa mới chính là tác giả của sự sống, và sự sống đó được bắt đầu lúc thụ thai. Tôn trọng nhân vi là tôn trọng quyền được sống của con người mà đã được phú bẩm bởi đấng tạo hóa chứ không phải do xã hội hay nhà nước ban. Giống như dân Chúa khi xưa xuất hành khỏi cảnh nô lệ Ai-cập và phiêu lưu trong sa mạc 40 năm trời, phải chăng hành trình bảo vệ sự sống cũng sẽ có ngày dẫn tới đất hứa, khi Roe v. Wade sẽ bị đảo ngược lại? Là tín hữu Công Giáo tại Hoa Kỳ, mỗi người cần hỏi mình đang đứng về phía sự thật hay phe số đông?
Tin Giáo Hội Việt Nam
Ban Bác Ái giáo xứ Phú Vinh đại hội đầu Xuân
Pv. Phú Vinh
10:20 28/01/2012
VINH - Vào lúc 8 h 30 phút sáng ngày 27/01/2012 (mồng 5 Tết), tại nhà thờ Giáo xứ Phú Vinh diễn ra cuộc đại hội của Ban Bác Ái (BBA) - Caritas xứ Phú Vinh. Tham dự đại hội có sự hiện diện của Cha Gioan Trần Quốc Long, linh mục quản xứ; các thầy Đại Chủng Viện, Hội Đồng Mục Vụ Giáo xứ và hơn 200 thành viên của BBA - Caritas xứ nhà. Cuộc đại hội lần này mang ý nghĩa hết sức quan trọng: nhìn lại một chặng đường hoạt động, định hướng cho nhiệm kỳ tới và bầu ban điều hành mới của hội.
Xem hình ảnh
Để thể hiện bản chất của người Công giáo là sống bác ái yêu thương hết mọi người, cũng như hưởng ứng lời mời gọi của Giáo phận Vinh là mỗi giáo xứ cần thành lập ban bác ái. Bởi thế, Giáo xứ Phú Vinh quyết định thành lập BBA - Caritas vào ngày 13/03/2010. Với “tuổi đời” còn quá non trẻ, nhưng BBA- Caritas Phú Vinh đã cố gắng hoạt động hết mình và mạng lại nhiều kết quả tốt đẹp.
1. Nhìn lại một chặng đường hoạt động
Khi vừa mới ra đời, BBA - Caritas Phú Vinh đã tổ chức nhiều đợt đi thăm hỏi, động viên và phát quà cho những người nghèo đói, bệnh tật, người cô thế cô thân, cả những người nghiện xi ke ma túy ở trên địa bàn xứ Phú Vinh không kể lương giáo. Qua những việc làm mang tính nhân văn, giàu tình người như thế, BBA - Caritas Phú Vinh đã được sự ủng hộ cách đắc lực của bà con trong giáo xứ, đặc biệt với những gia đình khá giả đã đóng góp nhiều công của cho hoạt động bác ái từ thiện này.
Cùng chia sẻ với những đau thương mất mát của bà con bị lũ lụt ở Nghệ An, Hà Tĩnh, ngày 14/10/2010, BBA- Caritas Phú Vinh đã tổ chức chuyến cứu trợ cho bà con vùng lũ tại các giáo xứ Vĩnh Hội, Tân Hội thuộc Hương Khê, Hà Tĩnh và xứ Làng Nam thuộc huyện Nghi Hoa, Nghệ An. Với những món quà như quần áo, gạo, và tiền mặt đã làm cho bà con ở vùng lũ thêm “ấm lòng”, làm vơi đi phần nào nổi đau khổ do cơn lũ lụt gây ra.
Đầu năm 2011, BBA – Caritas Phú Vinh lại tổ chuyến viếng thăm các bệnh nhân phong ở Quỳnh Lập, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Đến với trại phong Quỳnh Lập, các hội viên BBA- Caritas Phú Vinh không chỉ mang đến cho những bệnh nhân nơi đây những phần quà vật chất, mà hơn hết còn mang đến cho họ món quà tinh thần qua lời động viên, an ủi và lời cầu nguyện cho những mãnh đời thiếu may mắn.
Vào các dịp lễ lớn như Noen, chầu lượt..., chẳng hạn Tết Nguyên Đán năm nay, BBA- Caritas Phú Vinh đã chi gần 30 triệu đồng làm quà tết cho những người neo đơn, già cả, bệnh tật, nghèo đói trên địa bàn Giáo xứ Phú Vinh.
Theo bản tổng kết của ông Phêrô Nguyễn Đức Hòe, thư ký BBA - Caritas Phú Vinh thì tổng thu của hội nhiệm kỳ 2010-2011 là 283.215.000 đồng, tổng chi là 183.015.000 đồng.
2. Định hướng nhiệm kỳ tới
Phát triển công cuộc rao giảng Tin mừng thông qua hoạt động bác ái từ thiện ái là cách thức đơn giản nhưng hiệu quả nhất (trích lời chia sẻ của cha quản xứ trong đại hội). Đây cũng là phương châm mà BBA - Caritas Phú Vinh hướng tới cho những năm tới. Bởi thế, trong đại hội có nhiều hội viên nói lên thao thức của mình: làm thế nào để có nhiều thành viên tham gia càng nhiều càng tốt; cách thức hoạt động cần phải rõ ràng cụ thể; hình thức gây quỹ thế nào... Và đại hội đã đồng tâm nhất trí rằng: bằng tinh thần tự nguyện, mọi người trong Giáo xứ Phú Vinh đều có thể trở thành hội viên của Caritas Giáo xứ; hình thức gây quỹ là tùy tâm, ai ủng hộ bao nhiều tùy theo khả năng của gia đình mình qua “hòm tiền tiết kiệm” hay “nắm gạo tình thương”....
Với sự quan tâm hướng dẫn của cha quản xứ, cùng với nổ lực của mỗi thành viên, BBA – Caritas Phú Vinh hy vọng sẽ mang lại không chỉ về “cơm no áo ấm” mà cả niềm vui cho nhiều mảnh đời bất hạnh, và qua đó, hình ảnh về một Giáo hội giàu tình thương sẽ được tỏa sáng.
Xem hình ảnh
Để thể hiện bản chất của người Công giáo là sống bác ái yêu thương hết mọi người, cũng như hưởng ứng lời mời gọi của Giáo phận Vinh là mỗi giáo xứ cần thành lập ban bác ái. Bởi thế, Giáo xứ Phú Vinh quyết định thành lập BBA - Caritas vào ngày 13/03/2010. Với “tuổi đời” còn quá non trẻ, nhưng BBA- Caritas Phú Vinh đã cố gắng hoạt động hết mình và mạng lại nhiều kết quả tốt đẹp.
1. Nhìn lại một chặng đường hoạt động
Khi vừa mới ra đời, BBA - Caritas Phú Vinh đã tổ chức nhiều đợt đi thăm hỏi, động viên và phát quà cho những người nghèo đói, bệnh tật, người cô thế cô thân, cả những người nghiện xi ke ma túy ở trên địa bàn xứ Phú Vinh không kể lương giáo. Qua những việc làm mang tính nhân văn, giàu tình người như thế, BBA - Caritas Phú Vinh đã được sự ủng hộ cách đắc lực của bà con trong giáo xứ, đặc biệt với những gia đình khá giả đã đóng góp nhiều công của cho hoạt động bác ái từ thiện này.
Cùng chia sẻ với những đau thương mất mát của bà con bị lũ lụt ở Nghệ An, Hà Tĩnh, ngày 14/10/2010, BBA- Caritas Phú Vinh đã tổ chức chuyến cứu trợ cho bà con vùng lũ tại các giáo xứ Vĩnh Hội, Tân Hội thuộc Hương Khê, Hà Tĩnh và xứ Làng Nam thuộc huyện Nghi Hoa, Nghệ An. Với những món quà như quần áo, gạo, và tiền mặt đã làm cho bà con ở vùng lũ thêm “ấm lòng”, làm vơi đi phần nào nổi đau khổ do cơn lũ lụt gây ra.
Đầu năm 2011, BBA – Caritas Phú Vinh lại tổ chuyến viếng thăm các bệnh nhân phong ở Quỳnh Lập, Quỳnh Lưu, Nghệ An. Đến với trại phong Quỳnh Lập, các hội viên BBA- Caritas Phú Vinh không chỉ mang đến cho những bệnh nhân nơi đây những phần quà vật chất, mà hơn hết còn mang đến cho họ món quà tinh thần qua lời động viên, an ủi và lời cầu nguyện cho những mãnh đời thiếu may mắn.
Vào các dịp lễ lớn như Noen, chầu lượt..., chẳng hạn Tết Nguyên Đán năm nay, BBA- Caritas Phú Vinh đã chi gần 30 triệu đồng làm quà tết cho những người neo đơn, già cả, bệnh tật, nghèo đói trên địa bàn Giáo xứ Phú Vinh.
Theo bản tổng kết của ông Phêrô Nguyễn Đức Hòe, thư ký BBA - Caritas Phú Vinh thì tổng thu của hội nhiệm kỳ 2010-2011 là 283.215.000 đồng, tổng chi là 183.015.000 đồng.
2. Định hướng nhiệm kỳ tới
Phát triển công cuộc rao giảng Tin mừng thông qua hoạt động bác ái từ thiện ái là cách thức đơn giản nhưng hiệu quả nhất (trích lời chia sẻ của cha quản xứ trong đại hội). Đây cũng là phương châm mà BBA - Caritas Phú Vinh hướng tới cho những năm tới. Bởi thế, trong đại hội có nhiều hội viên nói lên thao thức của mình: làm thế nào để có nhiều thành viên tham gia càng nhiều càng tốt; cách thức hoạt động cần phải rõ ràng cụ thể; hình thức gây quỹ thế nào... Và đại hội đã đồng tâm nhất trí rằng: bằng tinh thần tự nguyện, mọi người trong Giáo xứ Phú Vinh đều có thể trở thành hội viên của Caritas Giáo xứ; hình thức gây quỹ là tùy tâm, ai ủng hộ bao nhiều tùy theo khả năng của gia đình mình qua “hòm tiền tiết kiệm” hay “nắm gạo tình thương”....
Với sự quan tâm hướng dẫn của cha quản xứ, cùng với nổ lực của mỗi thành viên, BBA – Caritas Phú Vinh hy vọng sẽ mang lại không chỉ về “cơm no áo ấm” mà cả niềm vui cho nhiều mảnh đời bất hạnh, và qua đó, hình ảnh về một Giáo hội giàu tình thương sẽ được tỏa sáng.
Bênh vực công lý và Giáo Hội
Vụ ông Đoàn Văn Vươn: Đừng ''đẩy dân vào thế đối lập''
BBC
11:06 28/01/2012
Đừng "đẩy dân vào thế đối lập"
Ông Lê Đức Tiết (giữa) tiếp xúc với các nhân chứng tại xã Quang Vinh, huyện Tiên Lãng, Hải Phòng.
Một thành viên đoàn giám sát của Trung ương Mặt trận Tổ Quốc trong vụ việc của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng cho rằng cách làm ưa cưỡng chế như trong vụ việc Đoàn Văn Vươn, hơn là thuyết phục người dân của chính quyền có thể "đẩy dân vào thế đối lập"
Trao đổi với truyền thông trong nước hôm 28/01, luật sư Lê Đức Tiết, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật của Trung ương Mặt trận Tổ Quốc VN khẳng định rằng trong vụ việc cưỡng chế với gia đình ông Đoàn Văn Viên ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, chính quyền huyện đã "bất tuân pháp luật."
Phát biểu trên tờ Tuổi trẻ Online - http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/475055/Chinh-quyen-huyen-bat-tuan-luat-phap.html hôm thứ Bảy, luật sư Tiết người vừa thăm và làm việc ở xã Quang Vinh, nơi xảy ra vụ nổ súng chống cưỡng chế thu hồi đất đầu năm nay, đặt câu hỏi liệu "chính quyền không hiểu luật hay cố tình không hiểu."
Luật sư cũng phê phán phản ứng của lãnh đạo thành phố Hải Phòng liên quan vụ việc, khi cho rằng phát biểu của Phó Chủ tịch UBND Thành phố, ông Đỗ Trung Thoại là "thiếu nhạy cảm" và "không thể hiện đúng vai trò của nhà chức trách."
Vị phó chủ tịch Hội đồng tư vấn của Mặt trận cũng cho rằng cần phải có sự "lựa chọn kỹ càng," "giám sát chặt chẽ" đối với các quan chức đang "cầm cân nảy mực" trong quá trình họ "thực thi công vụ và pháp luật."
Ông Tiết nói với tờ Tuổi trẻ: "Qua những tài liệu mà chúng tôi có được và về tận nơi tìm hiểu sự việc, chúng tôi cho rằng chính quyền cơ sở ở đây làm việc không căn cứ vào pháp luật. Pháp luật cũng như chính sách của Đảng, Nhà nước đều nhất quán là khuyến khích người dân khai hoang phục hóa, sử dụng đất đai có hiệu quả, làm ích nước lợi nhà."
Luật sư Tiết cho biết ông và đoàn giám sát đã tiếp xúc "không hẹn trước" với mười một người để tìm hiểu vụ việc Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng:
"Trong đó có những đảng viên lão thành, có người nguyên là bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, có người có đất bị thu hồi, có những người không có liên quan gì... Tất cả họ đều không tán thành với việc làm của chính quyền nơi đây.
"Người dân cho rằng chính quyền có những xử lý trái đạo lý, trái luật pháp."
Đánh giá về cách làm của chính quyền, được cho là mang tính phổ biến mà không chỉ hạn chế riêng ở cưỡng chế đất ở Tiên Lãng, quan chức Mặt trận nói:
"Cũng qua vụ việc này, tôi thấy chính quyền trong quan hệ với dân vẫn thiên về cưỡng chế, ít thuyết phục. Đây là điều rất đáng lo.
"Chỉ có hai hộ dân mà sử dụng hàng trăm người với công an, bộ đội, biên phòng đến cưỡng chế rồi coi đó như thắng lợi của một trận đánh thì không đúng.
"Trung ương cần sớm chấn chỉnh xu hướng này, phải rút kinh nghiệm, không nên để xảy ra tình trạng chính quyền đẩy người dân vào thế đối lập."
'Đã mời luật sư'
Luật sư Nguyễn Duy Minh (phải) cho hay đã tiếp xúc với GS Đặng Hùng Võ, nguyên thứ trưởng Bộ Tài nguyên - Môi trường.
Trong một diễn biến liên quan, BBC được biết thân nhân của ông Đoàn Văn Vươn và những người đang bị truy tố trong gia đình ông đã mời luật sư tham gia bào chữa quyền lợi hợp pháp của họ.
Hôm thứ Bảy, 28/01, luật sư Nguyễn Duy Minh, thuộc văn phòng luật sư Duy Minh ở TP. Hồ Chí Minh cho BBC hay ông đã ra Hà Nội và trong lúc chờ trả lời của các giới chức cho phép ông được chính thức bào chữa cho các thân chủ, ông có kế hoạch tiếp xúc trực tiếp với gia đình của ông Đoàn Văn Vươn.
Ông Minh cũng cho hay, cùng ngày ông đã "tới nhà thăm và chúc tết" Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc và Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Tài Nguyên Môi trường.
"Việc thăm cụ Trọng Vĩnh là để thăm hỏi Tết, còn gặp Giáo sư Đặng Hùng Võ là để trao đổi một số vấn đề chuyên môn liên quan tới các vấn đề về chính sách và luật pháp về đất đai nói chung," ông Minh nói với BBC, trong khi cho hay hiện ông vẫn chờ thu thập thêm các thông tin nhiều nguồn xung quanh vụ án.
Hôm 26/01, vợ con và thân nhân của ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý đã lên Hà Nội và có cuộc tiếp xúc với Bấm bà Lê Hiền Đức - http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/01/vo-con-anh-vuon-anh-quy-len-ha-noi.html , một nhà hoạt động độc lập chống tham nhũng từng giúp đỡ nhiều "dân oan" trong quá trình đi tìm công lý ở trong nước.
Có tin cũng hôm thứ Năm, Giáo sứ Thái Hà từ Hà Nội đã cử một đoàn tới thăm gia đình ông Vươn, người vốn là giáo dân với tên thánh đầy đủ Phê-rô Đoàn Văn Vươn.
Trước đó, theo trang mạng của Giáo sứ này, gia đình của ông Vươn cũng nhận được quà Tết từ đại diện những người đứng đầu Bấm giáo xứ Súy Nẻo - http://www.giaoxuthaiha.org/cong-ly-su-that/1463-thm-gia-inh-anh-phero-oan-vn-vn-giao-x-suy-no-giao-phn-hi-phong.html (hay Thúy Nẻo) ở địa phương, cũng như nhận quà Tết và thăm hỏi từ một số nhân sỹ, trí thức và quần chúng khác ở trong nước.
![]() |
Một thành viên đoàn giám sát của Trung ương Mặt trận Tổ Quốc trong vụ việc của ông Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng cho rằng cách làm ưa cưỡng chế như trong vụ việc Đoàn Văn Vươn, hơn là thuyết phục người dân của chính quyền có thể "đẩy dân vào thế đối lập"
Trao đổi với truyền thông trong nước hôm 28/01, luật sư Lê Đức Tiết, Phó Chủ tịch Hội đồng tư vấn về dân chủ và pháp luật của Trung ương Mặt trận Tổ Quốc VN khẳng định rằng trong vụ việc cưỡng chế với gia đình ông Đoàn Văn Viên ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, chính quyền huyện đã "bất tuân pháp luật."
Phát biểu trên tờ Tuổi trẻ Online - http://tuoitre.vn/Chinh-tri-Xa-hoi/475055/Chinh-quyen-huyen-bat-tuan-luat-phap.html hôm thứ Bảy, luật sư Tiết người vừa thăm và làm việc ở xã Quang Vinh, nơi xảy ra vụ nổ súng chống cưỡng chế thu hồi đất đầu năm nay, đặt câu hỏi liệu "chính quyền không hiểu luật hay cố tình không hiểu."
Luật sư cũng phê phán phản ứng của lãnh đạo thành phố Hải Phòng liên quan vụ việc, khi cho rằng phát biểu của Phó Chủ tịch UBND Thành phố, ông Đỗ Trung Thoại là "thiếu nhạy cảm" và "không thể hiện đúng vai trò của nhà chức trách."
Vị phó chủ tịch Hội đồng tư vấn của Mặt trận cũng cho rằng cần phải có sự "lựa chọn kỹ càng," "giám sát chặt chẽ" đối với các quan chức đang "cầm cân nảy mực" trong quá trình họ "thực thi công vụ và pháp luật."
Ông Tiết nói với tờ Tuổi trẻ: "Qua những tài liệu mà chúng tôi có được và về tận nơi tìm hiểu sự việc, chúng tôi cho rằng chính quyền cơ sở ở đây làm việc không căn cứ vào pháp luật. Pháp luật cũng như chính sách của Đảng, Nhà nước đều nhất quán là khuyến khích người dân khai hoang phục hóa, sử dụng đất đai có hiệu quả, làm ích nước lợi nhà."
Luật sư Tiết cho biết ông và đoàn giám sát đã tiếp xúc "không hẹn trước" với mười một người để tìm hiểu vụ việc Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng:
"Trong đó có những đảng viên lão thành, có người nguyên là bí thư Đảng ủy xã Vinh Quang, có người có đất bị thu hồi, có những người không có liên quan gì... Tất cả họ đều không tán thành với việc làm của chính quyền nơi đây.
"Người dân cho rằng chính quyền có những xử lý trái đạo lý, trái luật pháp."
Đánh giá về cách làm của chính quyền, được cho là mang tính phổ biến mà không chỉ hạn chế riêng ở cưỡng chế đất ở Tiên Lãng, quan chức Mặt trận nói:
"Cũng qua vụ việc này, tôi thấy chính quyền trong quan hệ với dân vẫn thiên về cưỡng chế, ít thuyết phục. Đây là điều rất đáng lo.
"Chỉ có hai hộ dân mà sử dụng hàng trăm người với công an, bộ đội, biên phòng đến cưỡng chế rồi coi đó như thắng lợi của một trận đánh thì không đúng.
"Trung ương cần sớm chấn chỉnh xu hướng này, phải rút kinh nghiệm, không nên để xảy ra tình trạng chính quyền đẩy người dân vào thế đối lập."
'Đã mời luật sư'
![]() |
Trong một diễn biến liên quan, BBC được biết thân nhân của ông Đoàn Văn Vươn và những người đang bị truy tố trong gia đình ông đã mời luật sư tham gia bào chữa quyền lợi hợp pháp của họ.
Hôm thứ Bảy, 28/01, luật sư Nguyễn Duy Minh, thuộc văn phòng luật sư Duy Minh ở TP. Hồ Chí Minh cho BBC hay ông đã ra Hà Nội và trong lúc chờ trả lời của các giới chức cho phép ông được chính thức bào chữa cho các thân chủ, ông có kế hoạch tiếp xúc trực tiếp với gia đình của ông Đoàn Văn Vươn.
Ông Minh cũng cho hay, cùng ngày ông đã "tới nhà thăm và chúc tết" Thiếu tướng Nguyễn Trọng Vĩnh, cựu Đại sứ Việt Nam tại Trung Quốc và Giáo sư Đặng Hùng Võ, nguyên Thứ trưởng Tài Nguyên Môi trường.
"Việc thăm cụ Trọng Vĩnh là để thăm hỏi Tết, còn gặp Giáo sư Đặng Hùng Võ là để trao đổi một số vấn đề chuyên môn liên quan tới các vấn đề về chính sách và luật pháp về đất đai nói chung," ông Minh nói với BBC, trong khi cho hay hiện ông vẫn chờ thu thập thêm các thông tin nhiều nguồn xung quanh vụ án.
Hôm 26/01, vợ con và thân nhân của ông Đoàn Văn Vươn, Đoàn Văn Quý đã lên Hà Nội và có cuộc tiếp xúc với Bấm bà Lê Hiền Đức - http://xuandienhannom.blogspot.com/2012/01/vo-con-anh-vuon-anh-quy-len-ha-noi.html , một nhà hoạt động độc lập chống tham nhũng từng giúp đỡ nhiều "dân oan" trong quá trình đi tìm công lý ở trong nước.
Có tin cũng hôm thứ Năm, Giáo sứ Thái Hà từ Hà Nội đã cử một đoàn tới thăm gia đình ông Vươn, người vốn là giáo dân với tên thánh đầy đủ Phê-rô Đoàn Văn Vươn.
Trước đó, theo trang mạng của Giáo sứ này, gia đình của ông Vươn cũng nhận được quà Tết từ đại diện những người đứng đầu Bấm giáo xứ Súy Nẻo - http://www.giaoxuthaiha.org/cong-ly-su-that/1463-thm-gia-inh-anh-phero-oan-vn-vn-giao-x-suy-no-giao-phn-hi-phong.html (hay Thúy Nẻo) ở địa phương, cũng như nhận quà Tết và thăm hỏi từ một số nhân sỹ, trí thức và quần chúng khác ở trong nước.
Jean-Francois Sabouret: ''Cộng sản Việt Nam buộc phải tự thay đổi nếu muốn tránh các cuộc đấu tranh của quần chúng''
BBC
12:19 28/01/2012
'Trí thức chỉ có con đường dấn thân'
Một học giả của Pháp chuyên nghiên cứu về các vấn đề châu Á cho BBC hay đảng Cộng sản Việt Nam buộc phải tự thay đổi nếu muốn tránh các cuộc đấu tranh của quần chúng.
Trong cuộc trao đổi với BBC hôm 24/01/2012, Tiến sĩ Jean-Francois Sabouret cho rằng Đảng Cộng sản cần có một lộ trình rõ ràng, hàng năm, để chủ động chuyển đổi theo hướng trả lại quyền lực cho nhân dân.
Người đứng đầu Viện Nghiên cứu Thế Giới Châu Á, Institut des Mondes Asiatiques tại Paris cũng cho rằng đảng đang đứng trước sự lựa chọn nghiêm trọng hoặc là tiếp tục đóng cửa, không lắng nghe trí thức và các tầng lớp tiến bộ trong xã hội, hoặc cải cách toàn bộ để tránh sự đổ vỡ phức tạp, khó tránh khỏi.
Học giả người Pháp cũng lưu ý tới việc không riêng gì đảng cộng sản, mà theo quy luật chung, bất cứ ai "nắm quyền lực" quá lâu sẽ không tự giác "tự động" trao trả quyền lực cho nhân dân, điều được cho là một ngưỡng thách thức quan trọng đối với các lãnh đạo đảng và nhà nước ở Việt Nam hiện nay.
Bình luận về vai trò của trí thức trong quá trình biến đổi xã hội này, ông Sabouret cho rằng người trí thức "không có sự lựa chọn nào khác" ngoài dấn thân và tiếp tục dũng cảm lên tiếng vì lợi ích chung của xã hội, cộng đồng và nhân loại, dù là họ ở Pháp, ở Việt Nam hay ở bất cứ đâu.
Nói về tương lai của Đảng Cộng sản ở Việt Nam, ông Sabouret đánh giá:
"Một cách chính thức mà nói, đảng không thể nắm quyền mãi mãi được. Có nghĩa là những người nắm quyền trên cả nước từ năm 1975, ngày nay là con cháu của họ, bạn bè và đồng minh của họ đang muốn tiếp tục quyền lực lãnh đạo trong một số thời gian nữa.
"Nhưng chúng ta biết rằng những người nắm chính quyền ở Liên Xô năm 1917 chỉ có thể giữ được quyền lực trong vòng 70 năm. Còn những người nắm quyền lực ở Việt Nam từ năm 1975 tới nay, có thể còn độ 20-30 năm năm nữa, tùy vào những diễn biến cụ thể.
"Nhưng cũng có thể là ngắn hơn là bởi vì những người lãnh đạo không thể làm gì thay đổi được trước xu thế của những thế hệ trẻ, những khát vọng dân chủ, khát vọng tự do, khát vọng về tự do phát ngôn, tự do tư tưởng, tư duy."
'Không thể đi ngược'
Chuyên gia về châu Á này cho rằng Đảng Cộng sản sẽ không thể 'kháng lại được những khát vọng này' vì ông ví những nhân tố nằm trong "tư duy" con người này như nhưng lực xã hội khó có thể cưỡng lại được:
"Bạn sẽ không thể cưỡng lại được chúng, bởi vì chúng là những cơn sóng thần (tsunami) đang ập tới ở trên biển. Tư duy con người là như thế, bạn đơn giản là không thể ngăn chặn được tư duy của con người."
Học giả người Pháp cũng nhắc tới trường hợp của Miến Điện và Bắc Triều Tiên.
Ông cho rằng, những biến đổi đã xảy ra ở Miến Điện theo chiều hướng mới về cải tổ xã hội dân chủ, cởi mở, thậm chí sẽ có thể một ngày nào đó xảy ra ở Bắc Triều Tiên, trong một thế giới khó lường như hiện nay.
"Đảng Cộng sản ở Việt Nam đã mở cửa ít nhiều. Họ đã lựa chọn việc mở cửa từng bước có kiểm soát. Tôi không nói về chi tiết. Nhưng nay họ không thể đi ngược trở lại. Họ phải mở cửa. Nếu họ cứ giữ nguyên cánh cửa đóng như thế, tình thế sẽ trở nên nguy hiểm đối với họ."
Bình luận về điều gì mà những người trí thức ở Việt Nam cần phải làm vì tương lai của đất nước, lợi ích của cộng đồng, sau khi điểm lại những nỗ lực trong lịch sử tranh đấu của trí thức Pháp và trí thức nói chung trên thế giới, ông tổng kết:
"Những người trí thức Việt Nam phải tranh đấu thôi. Họ phải đoàn kết lại. Họ phải xuất bản những tạp chí, những trang web mà tại đó họ phải phản biện, phải có đầu óc phê phán. Đương nhiên điều đó là không đơn giản.
"Nhưng người ta chỉ có thể bắt bớ một, hay một vài người thôi, chứ làm sao có thể bắt bớ cả một dân tộc được? Điều đó là không thể!"
'Tới lúc can đảm'
Theo học giả này, đã đến lúc Việt Nam cần có những tiếng nói "can đảm" vì lợi ích chung là lựa chọn của cả quốc gia, dân tộc.
Ông nói:
"Cần phải có những người đứng lên và nói rằng đây là viễn kiến, tầm nhìn mà chúng tôi thấy phải có về Việt Nam. Chẳng hạn như một đất nước mở ra đối với nhiều đảng phái, với một nền dân chủ thực sự, với một đối lập được công nhận.
"Đó là một điều quan trọng đáng làm và những người trí thức Việt Nam phải lên tiếng. Không những chỉ khi họ ở nước ngoài vì điều đó dễ dàng. Mà ở trong nước, họ phải đoàn kết lại, xuất bản, thảo luận những tạp chí, sách vở, mở ra những hội thảo."
Điểm qua một số bài học lịch sử gần đây, kể cả trường hợp các nước diễn ra phong trào Mùa Xuân Ả Rập, ông Sabouret tin rằng lúc đầu chính quyền sẽ "không hài lòng" nhưng sau đó sẽ có sự thay đổi nhận thức:
"Chính quyền sẽ hiểu ra rằng đó là một điều hữu ích, điều hay mà họ có thể sử dụng một cách nào đấy. Họ sẽ hiểu rằng tự do là điều tất cả mọi người đều quan tâm, đó là một quy luật."
"Nếu những người cộng sản Liên Xô cũ đã hiểu quy luật về tự do và đã tiến hành Cải tổ (perestroika), và Minh bạch (Glasnost) từ sớm hơn, thì có lẽ tới nay họ vẫn còn được nắm quyền lực," học giả Pháp nói với BBC.
Tiến sĩ Jean-Francois Sabouret còn là Giám đốc Mạng lưới Nghiên cứu Châu Á, Réseau Asie, thuộc Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học - CNRS của Pháp. Ông từng sang Việt Nam làm việc về nghiên cứu.
(Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120124_vn_intelligentsia_sabouret.shtml#blq-content)
Một học giả của Pháp chuyên nghiên cứu về các vấn đề châu Á cho BBC hay đảng Cộng sản Việt Nam buộc phải tự thay đổi nếu muốn tránh các cuộc đấu tranh của quần chúng.
![]() |
Người đứng đầu Viện Nghiên cứu Thế Giới Châu Á, Institut des Mondes Asiatiques tại Paris cũng cho rằng đảng đang đứng trước sự lựa chọn nghiêm trọng hoặc là tiếp tục đóng cửa, không lắng nghe trí thức và các tầng lớp tiến bộ trong xã hội, hoặc cải cách toàn bộ để tránh sự đổ vỡ phức tạp, khó tránh khỏi.
Học giả người Pháp cũng lưu ý tới việc không riêng gì đảng cộng sản, mà theo quy luật chung, bất cứ ai "nắm quyền lực" quá lâu sẽ không tự giác "tự động" trao trả quyền lực cho nhân dân, điều được cho là một ngưỡng thách thức quan trọng đối với các lãnh đạo đảng và nhà nước ở Việt Nam hiện nay.
Bình luận về vai trò của trí thức trong quá trình biến đổi xã hội này, ông Sabouret cho rằng người trí thức "không có sự lựa chọn nào khác" ngoài dấn thân và tiếp tục dũng cảm lên tiếng vì lợi ích chung của xã hội, cộng đồng và nhân loại, dù là họ ở Pháp, ở Việt Nam hay ở bất cứ đâu.
Nói về tương lai của Đảng Cộng sản ở Việt Nam, ông Sabouret đánh giá:
"Một cách chính thức mà nói, đảng không thể nắm quyền mãi mãi được. Có nghĩa là những người nắm quyền trên cả nước từ năm 1975, ngày nay là con cháu của họ, bạn bè và đồng minh của họ đang muốn tiếp tục quyền lực lãnh đạo trong một số thời gian nữa.
"Nhưng chúng ta biết rằng những người nắm chính quyền ở Liên Xô năm 1917 chỉ có thể giữ được quyền lực trong vòng 70 năm. Còn những người nắm quyền lực ở Việt Nam từ năm 1975 tới nay, có thể còn độ 20-30 năm năm nữa, tùy vào những diễn biến cụ thể.
"Nhưng cũng có thể là ngắn hơn là bởi vì những người lãnh đạo không thể làm gì thay đổi được trước xu thế của những thế hệ trẻ, những khát vọng dân chủ, khát vọng tự do, khát vọng về tự do phát ngôn, tự do tư tưởng, tư duy."
'Không thể đi ngược'
Chuyên gia về châu Á này cho rằng Đảng Cộng sản sẽ không thể 'kháng lại được những khát vọng này' vì ông ví những nhân tố nằm trong "tư duy" con người này như nhưng lực xã hội khó có thể cưỡng lại được:
"Bạn sẽ không thể cưỡng lại được chúng, bởi vì chúng là những cơn sóng thần (tsunami) đang ập tới ở trên biển. Tư duy con người là như thế, bạn đơn giản là không thể ngăn chặn được tư duy của con người."
Học giả người Pháp cũng nhắc tới trường hợp của Miến Điện và Bắc Triều Tiên.
Ông cho rằng, những biến đổi đã xảy ra ở Miến Điện theo chiều hướng mới về cải tổ xã hội dân chủ, cởi mở, thậm chí sẽ có thể một ngày nào đó xảy ra ở Bắc Triều Tiên, trong một thế giới khó lường như hiện nay.
"Đảng Cộng sản ở Việt Nam đã mở cửa ít nhiều. Họ đã lựa chọn việc mở cửa từng bước có kiểm soát. Tôi không nói về chi tiết. Nhưng nay họ không thể đi ngược trở lại. Họ phải mở cửa. Nếu họ cứ giữ nguyên cánh cửa đóng như thế, tình thế sẽ trở nên nguy hiểm đối với họ."
Bình luận về điều gì mà những người trí thức ở Việt Nam cần phải làm vì tương lai của đất nước, lợi ích của cộng đồng, sau khi điểm lại những nỗ lực trong lịch sử tranh đấu của trí thức Pháp và trí thức nói chung trên thế giới, ông tổng kết:
"Những người trí thức Việt Nam phải tranh đấu thôi. Họ phải đoàn kết lại. Họ phải xuất bản những tạp chí, những trang web mà tại đó họ phải phản biện, phải có đầu óc phê phán. Đương nhiên điều đó là không đơn giản.
"Nhưng người ta chỉ có thể bắt bớ một, hay một vài người thôi, chứ làm sao có thể bắt bớ cả một dân tộc được? Điều đó là không thể!"
'Tới lúc can đảm'
Theo học giả này, đã đến lúc Việt Nam cần có những tiếng nói "can đảm" vì lợi ích chung là lựa chọn của cả quốc gia, dân tộc.
Ông nói:
"Cần phải có những người đứng lên và nói rằng đây là viễn kiến, tầm nhìn mà chúng tôi thấy phải có về Việt Nam. Chẳng hạn như một đất nước mở ra đối với nhiều đảng phái, với một nền dân chủ thực sự, với một đối lập được công nhận.
"Đó là một điều quan trọng đáng làm và những người trí thức Việt Nam phải lên tiếng. Không những chỉ khi họ ở nước ngoài vì điều đó dễ dàng. Mà ở trong nước, họ phải đoàn kết lại, xuất bản, thảo luận những tạp chí, sách vở, mở ra những hội thảo."
Điểm qua một số bài học lịch sử gần đây, kể cả trường hợp các nước diễn ra phong trào Mùa Xuân Ả Rập, ông Sabouret tin rằng lúc đầu chính quyền sẽ "không hài lòng" nhưng sau đó sẽ có sự thay đổi nhận thức:
"Chính quyền sẽ hiểu ra rằng đó là một điều hữu ích, điều hay mà họ có thể sử dụng một cách nào đấy. Họ sẽ hiểu rằng tự do là điều tất cả mọi người đều quan tâm, đó là một quy luật."
"Nếu những người cộng sản Liên Xô cũ đã hiểu quy luật về tự do và đã tiến hành Cải tổ (perestroika), và Minh bạch (Glasnost) từ sớm hơn, thì có lẽ tới nay họ vẫn còn được nắm quyền lực," học giả Pháp nói với BBC.
Tiến sĩ Jean-Francois Sabouret còn là Giám đốc Mạng lưới Nghiên cứu Châu Á, Réseau Asie, thuộc Trung tâm Quốc gia Nghiên cứu Khoa học - CNRS của Pháp. Ông từng sang Việt Nam làm việc về nghiên cứu.
(Nguồn: http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2012/01/120124_vn_intelligentsia_sabouret.shtml#blq-content)
Hiệp thông với gia đình Ông Đoàn Văn Vươn
Hà-Minh thảo
16:38 28/01/2012
- ngay sau vụ nổ súng ngày 05.01.2012, Đức cha đã cử cha Tổng đại diện đến tận nơi tìm hiểu sự việc và, cùng Cha xứ, đến vấn an thân mẫu của ông Vươn ;
- qua các phương tiện thông tin, Đức cha được biết ông Vươn là người có nhân thân tốt và nhiệt thành cộng tác với các sinh hoạt Giáo xứ ;
- cũng như nhiều người thiện chí, Đức cha ước mong chính quyền các cấp liên hệ giải quyết thấu tình đạt lý để bảo vệ quyền lợi chính đáng và danh dự của ông Vươn ;
- cùng với tín hữu Giáo xứ, Đức cha hiệp thông cầu nguyện cho gia đình ông Phêrô Đoàn Văn Vươn.
Vì đa số người Việt chúng ta đều là những người thiện chí, nên đồng bào chân thành cám ơn và phấn khởi về bức thư này.
Ngày 18.01.2012, Thư Hiệp Thông của Tỉnh Dòng Chúa Cứu Thế Việt Nam được gởi đến Cha Chánh xứ Suy Nẻo : « hiệp thông và cầu nguyện cho các nạn nhân đang gặp khó khăn trong đợt cưỡng chế bất công này, kể cả sáu vị công an và bộ đội bị thương, vì cách xử lý không minh bạch của Ủy ban Nhân dân huyện Tiến Lãng, TP. Hải Phòng. »
Nhân Ngày Hòa Bình Thế Giới 01.01.2012, trong Sứ điệp « Giáo dục người trẻ về Công lý và Hòa bình » gởi cho các cha mẹ, những nhà giáo dục, huấn luyện, các vị trách nhiệm trong các lãnh vực tôn giáo, xã hội, chính trị, kinh tế, văn hóa và truyền thông, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI viết : « Hòa bình cho tất cả mọi người nảy sinh từ Công lý của mỗi người và không ai có thể trốn tránh nghĩa vụ thiết yếu thăng tiến Công lý, theo thẩm quyền và trách nhiệm riêng của mình ».
Sáng mồng 4 Tết Nhâm Thìn (26.01.2012), Linh mục Gioan Nguyễn Ngọc Nam Phong, Dòng Chúa Cứu Thế Hà Nội, đã đi thăm gia đình ông Phêrô Đoàn Văn Vươn, cùng anh Giuse Nguyễn Tiến Đạt, Trưởng Liên đoàn Sinh viên Công giáo Việt Nam và một số anh em khác. Điểm dừng chân đầu tiên là nhà bà cụ thân sinh anh Vươn tại nhà thờ Súy Nẻo. Bà, đã từng tham gia công việc xã hội với chức vụ thôn phó, kể cho mọi người nghe đầu đuôi câu chuyện của ông Vươn và, cuối cùng, đã than rằng: « Bọn chính quyền nó tham lam và ác độc không thể tưởng tượng được ».
Sau đó, để chứng kiến tận mắt, bà dẫn mọi người ra thăm khu đầm của ông Vươn, nơi ngôi nhà đã bị chính quyền đổt phá, bà cụ đào bới để tìm bức tượng Chúa Giêsu bằng đồng mà bà hy vọng không bị cháy nhưng rất tiếc là bức tượng đã không còn. Vì ông Phó Chủ tịch Hải Phòng Đỗ Trung Thoại nói rằng: ‘Phá nhà anh Đoàn Văn Vươn là do dân bức xúc đến phá’, nên ai cũng để ý quan sát hiện trường và thấy được các vết của xe ủi và hố đất do máy ủi vục xuống vẫn còn nguyên vẹn. Như vậy, chắc chắn không phải là do dân phá mà là ông Thoại muốn bao che tội ác cho ông Hiền và cũng muốn đánh lừa dư luận.
Trưa Chúa nhật ngày 22.01.2012, Đức Thánh Cha Biển Đức XVI đã ra cửa sổ phòng làm việc để đọc Kinh Truyền Tin chung với hàng chục ngàn tín hữu và du khách hành hương năm châu. Nhân dịp Tân Xuân Nhâm Thìn, Đức Thánh Cha đã chúc Tết các dân tộc Viễn Đông như sau: « Anh chị em thân mến, trong các ngày này, nhiều dân tộc Viễn Đông tươi vui mừng Năm Mới Âm Lịch. Trong tình trạng khủng hoảng kinh tế xã hội hiện nay, tôi cầu chúc tất cả các dân tộc ấy một Tân Niên thực sự ghi dấu CÔNG LÝ và HÒA BÌNH, đem lại thoa dịu cho người khổ đau. Tôi đặc biệt cầu chúc cho các bạn trẻ, với lòng hăng hái và sự thúc đẩy của lý tưởng, có thể cống hiến cho thế giới một niềm hy vọng mới. »
I. KỸ SƯ ĐOÀN VĂN VƯƠN, ÔNG LÀ AI ?
Sáng ngày 05.01.2012, những thông tin ban đầu về Đoàn công tác gồm cán bộ, công an, bộ đội biên phòng do Ủy ban Nhân dân (UBND) huyện Tiên Lãng điều động để cưỡng chế thu hồi đất đầm nuôi trồng thủy sản tại xã Vinh Quang, do ông Đoàn Văn Vươn, cư trú tại xã Vinh Quang, thuê nhưng đến nay đã hết thời hạn (hợp pháp hay không, đang chờ cấp trên xét định) và không chịu đóng thuế đất trong thời gian dài (cần chứng minh). Anh em ông Vươn đã chống lại họ bằng mìn tự chế và súng bắn đạn hoa cải làm bị thương 6 công an và bộ đội. Đến 12 giờ, lực lượng Công an do chính Đại tá Đỗ Hữu Ca, Giám đốc Công an Hải Phòng, trực tiếp chỉ huy tiếp cận được nhà của ông Vươn nhưng các đối tượng đã bỏ trốn. Hôm sau, công an đã bắt giam chủ đầm Đoàn Văn Vươn (sinh năm 1963), Đoàn Văn Tịnh (hay Sịnh, sinh năm 1957, anh ông Vươn), Đoàn Văn Vệ (sinh năm 1974, cháu ông Vươn), Đoàn Xuân Quỳnh (sinh năm 1995, con trai ông Vươn), Nguyễn Thị Thương (sinh năm 1970, vợ ông Vươn), Phạm Thị Báu (tức Hiền, sinh năm 1982, vợ ông Quý). Đoàn Văn Quý (sinh năm 1966, em trai ông Vươn), bị nói là người nổ súng, ra trình diện hôm 07.01.2012 và cũng đang bị giam giữ để điều tra. Ngày 10.04.2012, bị khởi tố các ông : Vươn, Tịnh, Vệ và Quý về tội giết người. Các bà Thương và Hiền về tội chống người thi hành công vụ, song được tại ngoại hầu tra nhưng bị cấm đi khỏi nơi cư trú.
Vụ án ông Đoàn Văn Vươn chống lại việc cưỡng chế của UBND huyện Tiên Lãng (Hải Phòng) bằng mìn và súng đang làm nóng dư luận cả nước mấy ngày qua. Báo chí ‘lề phải’ đồng loạt lên án một cách mạnh mẽ nhưng ngày càng ‘thức tỉnh’ trước những lời tuyên bố ‘buồn cười’ và trái ngược của các lãnh đạo cộng sản tại Hải phòng. Ông Đoàn Văn Vươn là người thế nào?
A. Thành công trong lao động.
Ông Đoàn Văn Vươn lớn lên trong một gia đình có 7 anh chị em được báo chí tuyên dương là có truyền thống cách mạng. Thân phụ ông tên Đoàn Văn Thiển, đã từng cả đời ‘theo đảng đến cùng’, cống hiến cho đảng tất cả với chức Bí thư Đảng ủy xã trong 20 năm và đã chết cách đây 6 năm, sau khi về hưu. Chú rể ông Vươn (chồng cô ruột) tên Đoàn Xuân Lễnh, hiện là quan chức của nhà nước đang nắm giữ một tổ chức phá đạo, mạo danh là ‘Ủy ban Đoàn kết Công giáo Hải Phòng’ với chức Phó Chủ tịch. Đây là cái chức mà không phải ai cũng có thể làm được, nhất là khi là một người công giáo chân chính. Ông còn là Hội thẩm nhân dân Tòa án Nhân dân Hải Phòng. Như vậy, thế hệ trước của gia đình anh đã có những đóng góp lớn cho Đảng, kể cả về mặt đạo.
Bản thân ông Đoàn Văn Vươn, sau khi tốt nghiệp trung học phổ thông, ông Vươn đã học tiếp hệ tại chức Đại học Nông nghiệp, trở thành kỹ sư nông nghiệp, là người hiền lành, chăm chỉ làm ăn và chưa từng có tiền án, tiền sự.
Một người có lý lịch tốt như vậy, nếu ông Vươn cứ theo gương bố anh leo lên chức Bí thư Đảng ủy hay cao hơn vì, với tấm bằng kỹ sư nông thôn lúc bấy giờ, thì hôm nay có lẽ anh là người cầm súng đi cưỡng chế chứ không phải là nạn nhân. Nhưng, có lẽ cuộc đời bố anh theo đảng đã để lại một bài học nào đó, nên tất cả 7 anh em của anh không ai là đảng viên mà chọn cho mình một lối đi khác là tự lực cánh sinh, dùng sức người để đọ với thiên nhiên hầu mưu sinh. Nào ngờ khi ‘vật chất quyết định ý thức’ (Mác–Lênin) thì tất cả những đóng góp công lao của bố, của chú… đều chẳng có ý nghĩa gì nếu anh không nằm trong bộ máy quyền lực. Những công lao, đóng góp kia chỉ dành cho những kẻ trong bộ máy phạm tội muốn thoát khỏi sự trừng phạt pháp luật thì được nại đến mà thôi. Rồi đây, ông Đoàn Xuân Lễnh sẽ làm gì với vai trò Phó Chủ tịch UBĐK Công giáo Hải Phòng và Hội thẩm nhân dân TAND Hải Phòng khi cháu ông bị bất công đến thế? Hàng năm, cái gọi là ‘Ủy ban Đoàn kết Công giáo’ tổng kết tốn biết bao tiền dân mà mục đích chỉ nhằm lấy công sức những người như ông Đoàn Văn Vươn làm tấm gương để ‘động viên giáo dân’ làm giàu, học tập đạo đức Hồ Chí Minh rồi thuổng luôn thành quả của họ để báo cáo thành của mình?
Năm 1993, ông Đoàn Văn Vươn lấy vợ người xã Vinh Quang, thuộc giáo xứ Súy Nẻo, rồi cùng gia đình ở luôn chỗ này để lấn biển lấy đất mưu sinh. Cùng em trai Đoàn Văn Quý đầu tư vào đầm nuôi thủy sản, ông Vươn cùng vợ con ra bãi bồi ven biển, cải tạo khu vực nuôi tôm. Giữa trùng dương bão tố, các anh em không chỉ đem sức mình mà còn vay mượn nợ nần để làm công việc không ai nghĩ thành công. Hơn thế nữa, con gái ông mới 8 tuổi học lớp 2 đã phải mất mạng vì ao, đầm ông đào đắp lấn biển. Đứa cháu ông đến chơi không may cũng ngã vào ao đầm và chết ở đó. Với bao công sức, mồ hôi nước mắt ông bỏ ra ở đây, không một ai không xót xa và thán phục.
Trong bài ‘Ông Đoàn Văn Vươn là người như thế nào?’ phát đi ngày 09.01.2012, phóng viên Ðài Á châu Tự do Nhân Khánh thuật lại rằng : « người dân địa phương xã Vinh Quang, bên cạnh những câu trả lời từ chối vì ‘tôi sợ lắm. Tôi không dám nói đâu. Vâng, thông cảm nhé’, cũng có những tiếng nói thốt lên sự thật ‘Anh ấy học Đại học Nông nghiệp ra. Anh chị ấy là người làm ăn chuyên cần, hiền lành ấy mà. Anh ấy xuống đây làm, nói chung là anh ấy bỏ ra công sức làm cái đồng này. Chúng tôi là người dân ở gần, anh chị sống rất là tốt, không có vấn đề gì. Anh ấy ở trên Bắc Hưng xuống đây. Anh chị quan hệ, sống tốt với dân làng. Trong xóm làng có công, có việc gì mời chào thì anh chị vẫn tham gia. Anh bỏ ra nhiều công sức vào cái đồng ấy, chắc là đền bù không phù hợp nên anh ấy không đồng ý’.
Trong khi đó, ông Chánh văn phòng UBND huyện Tiên Lãng Ngô Ngọc Khánh khẳng định rằng ông Vươn không phải là người tốt. Anh chẳng có công lao gì, cũng chẳng phải là người đi đầu vì sử dụng hàng chục ha đất và thu lời nhưng không đóng góp gì cho địa phương. Theo ông Khánh, nhiều năm qua anh Vươn hoàn toàn ăn không, anh ta đắp đê để thu lợi cá nhân chứ có ích gì cho xã hội… và ‘quên’ bao ‘lì xì’ cho đồng chí Chánh văn phòng.
Thiếu tướng Huỳnh Đắc Hương, Cục Trưởng Tổng cục chính trị, đưa ra một ví dụ điển hình, câu chuyện chống người thi hành công vụ ở Tiên Lãng không phải bây giờ mới có. Trước đây, ở Thái Bình, chính quyền đã từng bán đất của nhân dân để mua ô tô, làm sân tennis, khiến cho nhân dân uất ức mà chống đối. Điều này cho thấy, sự chống đối của người dân xuất phát từ cách làm của chính quyền địa phương mà ra. Năm 1999, nhân một chuyến du lịch, tôi cùng gia đình và một số đồng đội của mình đã ghé thăm khu đầm nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Đoàn Văn Vươn. Khi đó, ông Vươn và gia đình họ Đoàn nổi lên là một điển hình nông dân làm kinh tế giỏi.
Ông Vươn là một người giáo dân tốt và ông sống với bà con dân làng ở đây không mất lòng ai. Nên, đầm nuôi thủy sản của ông ấy không phải trông giữ vì dân thương ông, không muốn ra đấy bắt tôm hay trộm cắp cái gì của ông cả. Ông đối xử với dân làng ở đây rất tốt, như đến tết Trung thu hoặc cắm trại của các cháu, ông đều có quà. Khi gia đình có người qua đời là ông đều vào thăm viếng hết.
Ông Phạm Văn Danh, nguyên Bí thư đảng ủy xã Vinh Quang nói : « Lúc nó (Anh Vươn) xuống xin làm, tôi lắc đầu khuyên là không làm nổi đâu, nhà nước còn không làm nổi nữa là… Nhưng để thực hiện ‘canh bạc’ với trời đất, ông Đoàn Văn Thiểu, bố của Vươn đã phải bán đàn vịt 1.000 con và 20 tấn thóc. Vươn huy động tất cả anh chị em cùng bà con, làng xóm cùng tiến ra vùng biển hoang… Nhiều năm vật lộn với trời đất giờ được đền đáp bằng bờ kè hơn hai km, tạo nên bãi bồi màu mỡ, giải quyết công ăn việc làm cho nhiều lao động địa phương. Khu đầm, bờ đê còn là lá chắn vững chãi cho khu dân cư phía trong đê, an toàn hơn trước. Tôi và cả xã Vinh Quang không ngờ. »
B. Tiến trình nội vụ.
Thực thi chủ trương thành phố mở rộng diện tích nuôi trồng thủy sản ngoài bãi sa bồi ven biển, ngày 04.10.1993, UBND huyện Tiên Lãng đã ban hành quyết định số 447/QĐ-UB giao cho gia đình ông Vươn 21 ha đất bãi biển thuộc địa bàn hành chính xã Vinh Quang (phía Tây cống Rộc) để nuôi trồng thủy sản với thời hạn 14 năm. Anh em ông Vươn đắp đê ngăn nước để nuôi trồng thủy sản, sau nhiều năm khắc phục, đã có kết quả tốt.
Ngày 02.03.1997, ông Vươn có đơn xin giao đất bổ sung phần diện tích mà ông đã đắp bờ bao để sử dụng vượt quá diện tích được giao. Ngày 09.04.1997, UBND huyện đã ra quyết định số 219/QĐ-UB xử phạt hành chính 1 triệu đồng vì hành vi lấn chiếm đất đai của ông Vươn và, cùng ngày, ban hành Quyết định số 220/QĐ-UB giao bổ sung cho ông 19,3 ha là phần đất ông sử dụng vượt so với quyết định giao ban đầu, đều có thời hạn 14 năm. Do đó, tổng diện tích ông Vươn được UBND huyện Tiên Lãng giao để nuôi trồng thủy sản là 40,3 ha. Ông Vươn tạo thành đất đầm ao, rồi nhà nước ‘thu hồi’.
Đến đây, chúng ta thấy có điểm lạ là vì phần đất bồi ra biển do công gia đình ông Vươn tạo ra để cho lãnh thổ Việt Nam có thêm 19,3 ha. Đề nghị chúng ta xem Giáo huấn xã hội Công giáo :
1. Mục Đích Phổ Quát của Của Cải Vật Chất.
Ngay đầu Kinh Thánh, chúng ta đọc được lời nầy: « Hãy lan tràn khắp mặt đất, khắc phục trái đất » (St 1, 28). Lời đó dạy chúng ta rằng tất cả vũ trụ này được tạo dựng cho con người: con người có bổn phận phải dùng tài năng của mình để tăng giá trị của vũ trụ, và dùng việc làm của mình mà hoàn thành vũ trụ để hưởng dùng. Nếu trái đất đã tạo dựng nên để cung cấp phương tiện sinh sống và công cụ thăng tiến cho mỗi người, thì mỗi người có quyền tìm thấy ở đó những điều kiện cần thiết cho mình. Công Đồng Vatican II cũng đã nhắc lại điều đó rằng: « Thiên Chúa đã tạo dựng trái đất và mọi vật trên đó là để mọi người và mọi dân tộc sử dụng, vì thế của cải trần gian phải tràn đầy đồng đều trong tay mọi người, theo luật công bằng, là một luật đi liền với bác ái » (Vui Mừng và Hy Vọng số 69). Định luật này phải được ưu tiên trên mọi quyền hạn khác, bất cứ là quyền nào, kể cả quyền tự do buôn bán. Các quyền khác không những không được cản trở mà trái lại phải giúp định luật này thể hiện dễ dàng, và bổn phận xã hội quan trọng và cấp bách nhất là phải qui hướng các quyền nói trên về cùng đích tiên khởi của chúng. (Phát triển các dân tộc, Populorum Progressio, số 22)
2. Quyền Sở Hữu.
Nhờ lao động và nhờ tận dụng khả năng trí tuệ, con người có khả năng thống trị trái đất và biến nó thành một nơi thích hợp : « Bằng cách đó, con người biến một phần trái đất thành của mình, chính xác hơn là biến phần trái đất mà mình đã thu được thông qua lao động ; đây chính là nguồn gốc của sở hữu. » (Thông điệp Bách Niên, Centesimus Annus, số 31)
Do đó, quyền sở hữu hay một quyền lợi nào đó trên tài sản vật chất đảm bảo cho mỗi người một lãnh vực cần thiết cho sự tự lập cá nhân và gia đình, được coi đó như một mở rộng tự do con người. Sau cùng quyền tư hữu thôi thúc thi hành trách nhiệm. Đó là một trong những điều kiện của tự do chính trị và có một vai trò xã hội nội tại có nền tảng trong luật dụng đích tài sản công cộng. Một khi lãng quên tính cách xã hội đó thì lắm khi quyền sở hữu trở nên cơ hội cho những tham vọng và nguyên nhân đưa đến những xáo trộn trầm trọng và nên cớ cho nhiều người phủ nhận quyền sở hữu…
Bởi vậy, như các quốc gia tự do khác, khi thiết lập nền Cộng Hòa cho Việt Nam, cũng là lúc cố Tổng thống Ngô Đình Diệm phải định cư gần một triệu đồng bào lánh nạn từ Miền Bắc. Những người này được chính quyền giúp đỡ để khai phá các vùng đất hoang để xây dựng nhà cửa hay cất nhà thờ, chùa… và được công nhận quyền sở hữu trên phần đất đai đó. Ngoài ra, thời Việt Nam Cộng Hòa, chỉ có đất công hay tư, chứ không có sự kỳ thị với loại đất đai tôn giáo như, ngày nay, thời Chủ nghĩa xã hội.
Xin trở lại trường hợp Ông Đoàn Văn Vươn.
II. TIẾN TRÌNH CƯỠNG CHẾ.
Thình lình, ngày 07.04.2009 UBND huyện Tiên Lãng ban hành Quyết định số 461/QĐ-UBND thu hồi 19,3 đất giao đã hết hạn sử dụng đối với ông Vươn. Ông Vươn đã kiện vụ án hành chính lên Tòa án nhân dân Hải Phòng. Ngày 09.04.2010, Tòa này mời ông Vươn và đại diện UBND huyện Tiên Lãng đến để giải quyết và đôi bên đã thỏa thuận:
- UBND huyện Tiên Lãng có nhiệm vụ tiếp tục làm thủ tục giao đất cho ông Vươn thuê 40,3 ha của gia đình ông nuôi trồng thủy sản, để sinh lợi kinh tế cho gia đình và xã hội.
Hoặc:
- Ông Đoàn Văn Vươn có nhiệm vụ làm đơn đề nghị UBND huyện Tiên Lãng cho thuê 40,3 ha để nuôi trồng thủy sản.
Nếu hai bên nhất trí như vậy thì, ngay hôm này, ông Đoàn Văn Vươn phải rút đơn kiện UBND huyện Tiên Lãng. Do đồng thuận như vậy, nên ông Vươn đã rút đơn kiện. Nhưng, sau đó, ông Vươn đã nhiều lần làm đơn đề nghị ký lại hợp đồng thuê đất tiếp, nhưng UBND huyện không chịu ký như họ đã thỏa thuận tại Tòa án nhân dân Hải Phòng ngày 09.04.2010.
Ngày 24.11.2011, ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng ký Quyết định số 3307/QĐ-UB : sau 15 ngày, nếu không bàn giao, vùng nuôi thủy sản sẽ bị cưỡng chế ‘thu trắng đất nuôi trồng thủy sản, không bồi hoàn phí tổn, kinh phí xây dựng khoanh vùng nuôi trồng thủy sản của gia đình ông Vươn.
Sáng ngày 05.01.2012, cuộc cưỡng chế được tiến hành… Anh em ông Vươn đã chống lại họ bằng mìn tự chế và súng bắn đạn hoa cải làm bị thương 6 công an và bộ đội…
A. Quốc gia pháp trị.
Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam luôn tự cho là quốc gia pháp trị nhưng vì là nước độc đảng nên tam quyền (hành, lập và tư pháp) đều nằm trong tay các đảng viên. Thêm vào đó, những ứng cử viên cơ quan các cấp đều phải có sự giới thiệu của Mặt trận Tổ quốc, cắt cử bởi Đảng. Vụ án ông Đoàn Văn Vươn do các ‘công bộc’ Hải Phòng đang giúp chúng ta thấy rõ Việt Nam, quốc gia pháp trị hay không.
Bởi vậy, khi ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng, cho là ông Đoàn Văn Vươn không chịu sớm giao trắng (không có bồi thường) đất nuôi trồng thủy sản mà cứ khiếu kiện. Thưa đồng chí Hiền, tại quốc gia pháp quyền, khi người dân cho rằng một quyết định liên hệ nào bất hợp pháp đều có thể khiếu kiện trước các thẩm quyền tư pháp được quy định bởi Hiến pháp 1992 (điều 127) và Luật Khiếu nại, tố cáo, sửa đổi bổ sung ngày 22.11.2005.
B. Thời hiệu cho thuê đất nông nghiệp.
Quyết định số 447/QĐ-UB ngày 04.10.1993, UBND huyện Tiên Lãng giao cho gia đình ông Vươn 21 ha đất, với kỳ hạn 14 năm, chiếu theo Luật Đất đai năm 1987 không quy định thời hạn. Luật Đất đai năm 1993 ngày 14.07.1993, có hiệu lực từ ngày 15.10.1993. Điều 4, Nghị định 64 của Chính phủ hướng dẫn thi hành Luật Đất đai 1993 quy định rõ những đất giao trước ngày 15.10.1993 phải được tính thời hạn 20 năm. Như vậy, đất giao cho gia đình ông Vươn phải tính theo thời hạn 20 năm tức chỉ đáo hạn vào ngày 03.10.2013, tức chưa tới ngày đòi lại, chứ chưa nói gì tới việc cưỡng chế. Còn phần đất 19,3 ha đến ngày 08.04.2017 mới đáo hạn.
Việc cho rằng đây không phải là đất nông nghiệp là một sự sai trái và phi lý.
C. Mục đích thu hồi và cưỡng chế đất đai.
Về mục đích thu hồi đất của UBND huyện Tiên Lãng, trong khi ông Lê Văn Hiền, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng cho rằng không thể tiết lộ, thì Giám đốc Công an Hải Phòng Đỗ Hữu Ca thì nói với báo chí, khu vực đầm tôm cưỡng chế giải tỏa sẽ là tâm điểm xây sân bay trong thời gian tới. Vậy có quy hoạch chưa ? Dư luận xã hội đến với người dân xã Vinh Quang được biết : ‘Lê Văn Hiền là Chủ tịch huyện là anh ruột của Lê Thanh Liêm, Chủ tịch xã Vinh Quang, tức là anh ở trên huyện còn em là ở dưới, cho nên bằng mọi giá là lấy bằng được đồng của Vươn để mà giao cho người khác’.
Theo ông Nguyễn Duy Lượng, Phó Chủ tịch Hội nông dân Việt Nam, ‘Dư luận có nói, thu là để cho em trai ông chủ tịch huyện nhưng việc này các cơ quan đang tìm hiểu, chưa rõ ra được’.
Theo phép Công bình và bảo đảm sự ổn định kinh doanh những như quy định tại khoản 1 Điều 67 Luật đất đai 2003, khi hết hạn hợp đồng thuê đất nông nghiệp, người sử dụng đất được chính quyền địa phuơng ưu tiên tiếp tục cho thuê đất nếu có nhu cầu tiếp tục sử dụng và trong quá trình sử dụng đất đã chấp hành đúng pháp luật, đồng thời việc sử dụng đó phù hợp với quy hoạch sử dụng đất đã được xét duyệt. Nếu thật sự phần đất này được dùng để xây sân bay, thì chính quyền phải bồi thường, dựa theo thỏa thuận hay sổ sách kế toán.
Nếu cơ quan Nhà nước thẩm quyền kết luận quyết định thu hồi đất này
không hợp luật, về nguyên tắc, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng phải chịu trách nhiệm chiếu theo Điều 6 Nghị định số 157/2007/NĐ-CP ngày 27.10.2007 quy định chế độ trách nhiệm đối với lãnh đạo cơ quan, đơn vị Nhà nước khi thi hành công vụ.
D. Phá hoại và cướp phá tài sản người dân.
1.- Bà Nguyễn Thị Thương, vợ ông Vươn, cho biết:
« Khi đoàn cưỡng chế xuống đầm, anh Vươn không có mặt ở đó do đang đi khiếu nại rồi bị bắt ở Viện Kiểm sát. Còn em và em dâu, cháu và anh trai em cùng một đứa con còn đi học đang đứng trên đê với mọi người. Khi không bắt được mấy anh em, thì họ đến bắt hai chị em em và anh trai ông Vươn tên là Đoàn Văn Thịnh. Họ khóa tay lại bằng còng số 8 đưa ra thành phố, vừa đi và bị đánh đập đau lắm. »
2.- Khi thi hành việc cưỡng chế đất nuôi thủy sản, đoàn công tác đã san bằng căn nhà 2 tầng của ông Vươn.
Chiều ngày 12.01.2012, UBND Hải Phòng họp báo về vụ cưỡng chế dẫn đến nổ súng tại đầm thủy sản của ông Đoàn Văn Vươn, Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng Lê Văn Hiền lại cho biết, căn nhà này bị phá hủy vì ‘đây là vị trí kẻ gây án ẩn nấp’. Việc phá ngôi nhà không thuộc diện cưỡng chế với lý do là nơi cố thủ để tấn công lực lượng cưỡng chế mà Chủ tịch UBND huyện Tiên Lãng đưa ra là không có căn cứ, không dựa quy định nào của pháp luật cho phép tiến hành một việc như vậy, có thể suy luận là để ‘phi tang’ chứng tích phạm tội của phạm nhân.
Sau đó, sáng 17.01.2012, Phó chủ tịch UBND Hải Phòng Đỗ Trung Thoại lại cho rằng việc san phẳng căn nhà gia đình ông Vươn sau vụ cưỡng chế ở Tiên Lãng không phải bởi lực lượng của huyện mà do ‘nhân dân bất bình nên vào phá’. Do đó, tác giả Bùi Hoàng Tám đã viết trên báo Dân Trí ngày 18.01.2012, dưới tựa đề ‘Vì sao lại vu oan cho Nhân dân?’, gọi thẳng giải thích của ông Thoại là ‘vô liêm sỉ’ : « Một sự vu oan giá họa, trắng trợn đổ tội cho nhân dân và đó là câu dối trá vô liêm sỉ nhất… từ miệng một quan chức chính quyền cấp tỉnh ».
3.- Vơ vét thủy sản trong đầm của ông Vươn.
Sau khi cưỡng chế, toàn bộ 40 ha đầm nuôi thủy sản đã công an xã được giao nhiệm vụ canh giữ, rất nhiều thanh niên lạ mặt, có trang bị vũ khí túc trực ở đây 24/24h. Dù vậy, hai bà Nguyễn Thị Thương (vợ ông Vươn) và Phạm Thị Hiền (vợ ông Quý) và nhiều người dân khác đã nói với báo Vietnamnet trong những ngày sau cuộc cưỡng chế, nhiều người lạ mặt đã sử dụng các phương tiện đánh bắt bằng điện như kích điện, te điện… thu hoạch số thủy hải sản mà gia đình các chị đầu tư, nuôi thả từ đầu năm 2011.
Ngày 27.01.2012, Đài Á châu Tự do đang tin từ các báo Thanh Niên, Đất Việt trích lời em dâu ông Vươn cho biết, toàn bộ 5.000 con cá vược loại 1-1,5 kg/con, 7.000 con cá trắm, trọng lượng 2-3 kg/con, 3.000 con cua giống đã bị đánh bắt hết., 7.000 con cá trắm thương phẩm và 3.000 con cua giống đã bị đánh bắt theo kiểu khoắng toàn bộ. Một nhân chứng nói với các nhà báo rằng, sáng 06.01.2012, một ngày sau vụ cưỡng chế bi thảm, đầm thủy sản nhà ông Vươn đã bị tháo nước và hôm sau có nhiều người lạ mặt xuống thu họach tất cả cá cua. Tính tổng trị giá cá nuôi đã lên tới hơn 1,5 tỷ đồng; chưa kể cua, tôm tự nhiên và hàng ngàn buồng chuối.
4.- Vấn đề bồi thường nhà và đầm thủy sản.
Về tình hình gia đình họ Đoàn, sáng mồng một Tết, chị Thương, chị Hiền cùng các cháu ra bãi đầm nhà chị dựng một cái lều bạt cũ để ở tạm sau khi những người đánh bắt tôm cá tại đầm này đã rút về hết. Chị Hiền nói: « Hôm mùng một Tết thì những người giữ đầm rút hết nên chúng tôi về lại đầm dựng một cái lều bằng bạt ở ngoài đó. Gia đình hiện đang tập trung ở ngoài đó. Bây giờ phải chấp nhận thôi, chúng tôi sống vất vả quen rồi ».
Tại các quốc gia dân chủ, cử tri trao quyền lãnh đạo, trong đó có bổn phận phải bảo đảm an ninh và tài sản, cho chính quyền thì khi chính quyền không làm tròn hay có sai phạm thì phải bồi thường. Do đó, tại các quốc gia có đa đảng, thì sự chế tài chính trị là người dân sẽ tín nhiệm ứng cử viên đảng khác lần đầu phiếu sau. Tại Việt Nam, người dân không có thể có sự lựa chọn nào khác như trường hợp ‘gia đình trị’ tại đây : Lê Văn Hiền là Chủ tịch huyện Tiến Lãng là anh ruột của Lê Thanh Liêm, Chủ tịch xã Vinh Quang.
E. Ông Đoàn Văn Vươn bị đánh đập trong trại giam.
Hôm 25.01.2012, một người ở cùng trại tạm giam với ông Đoàn Văn Vươn vừa được tại ngoại, đã cho bà Thương biết ông Vươn bị đánh. Ông này cho biết : « Anh Vươn mới vào trại liền bị quản giáo buồng giam K nện cho trên 10 gậy cao su vào mông và vào đùi với lý do ‘không báo cáo cán bộ’ và, khi khác bị mắng : ‘CIA Mỹ huấn luyện cho chúng mày này! Bố mày giết chết này… Mày thích gẫy tay không?’
Tại sao phải đánh người ta ? ‘Đánh cho không có tội cũng phải nhận’ khi hỏi cung gay gắt của công an, sau những trận đòn thập tử nhất sinh vượt quá sức chịu đựng của một con người. Ai cũng thừa kinh nghiệm để biết rằng những người này hoàn toàn vô tội, nhưng với cái gọi là công lý của cái Xã hội Chủ nghĩa, thì mọi sự việc đều bị đổi trắng thay đen, kẻ vô tội biến thành có tội. Muốn tồn tại chỉ còn một con đường duy nhất: Nhận tội và xin khoan hồng!
Lực lượng cưỡng chế đã xâm nhập trái phép vào phần đất của mình thì ông Đoàn Văn Vươn phải tự vệ. Ông là người sống có tình khi chỉ dùng súng hoa cải, một loại súng để săn chim, không thể làm chết người, nếu không ông đã mua một khẩu AK khá dễ dàng. Mìn ông dùng cũng là loại sơ chế bằng thuốc súng của đạn hoa cải. Nếu muốn, ông đã có thể mua thuốc nổ TNT không khó ở Việt Nam. Trái mìn được dấu dưới bình hơi đốt, chỉ là một sự ngụy trang để không bị phát hiện mà thôi. Sức công phá của mìn chế bằng thuốc súng đạn hoa cải không đủ sức công phá để cái bình hơi đốt nổ theo, nhất là khi đó là cái bình không còn hơi đốt thì làm sao mà nổ được. Điều đó chứng tỏ, dù đang bị bức bách vào bước đường cùng, bị dồn vào chỗ chết, ông Vươn vẫn là một người có lòng nhân ái. Do đó, sáu nạn nhân của cuộc cưỡng chế ăn cướp này chỉ bị thương nhẹ, không bị ‘trọng thương’ như công an và báo đài đảng đã nói láo. Chỉ một người bị hơi nặng vì viên đạn hoa cải trúng vào mắt, không ai bị thương tích gì nặng đến nỗi phải tiếp máu, hay vô nước biển, hay phải giải phẩu cấp cứu cả. Biết được như vậy là do ông Nguyễn Xuân Diện và bà kiến trúc sư Ngô Thanh Vân đã nhìn tận mắt thương tích của các anh bộ đội và công an này, khi đến ủy lạo các nạn nhân.
Người này đề nghị gia đình nên gởi chăn và thức ăn vào cho anh vì phòng giam chật hẹp, và điều kiện sinh hoạt, ăn uống khó khăn và bị giam cùng các bị can phạm tội hình sự khác. Nghe vậy, gia đình rất lo lắng và dự định sẽ viết một lá đơn kêu oan đến các cơ quan chức năng, nếu không thì sợ là các anh ấy không đảm bảo sức khỏe.
Hôm mồng 3 Tết, ngày 25.01.2012, Giáo Hội dành riêng để thánh hóa công ăn việc làm, giúp cho người Kitô hữu hiểu rõ giá trị của lao động: trí óc và bàn tay. Nh ân dịp Tết Nguyên đán, chúng ta chúc nhau: « Năm mới, làm ăn thịnh vượng, phát đạt... ». Điều đó cho thấy người Việt Nam chúng ta rất coi trọng người lao động và hành động của họ đã tạo sản phẩm và lương thực cho xã hội mà gia đình ông Đoàn Văn Vươn là những trường hợp điển hình.
Chúng ta cùng hiệp thông cầu nguyện cho Công Lý và Hòa Bình cho các thành viên gia đình này cũng như những người bị thương trong biến có này.
Văn Hóa
Ánh Xuân
Jos. Tú Nạc, NMS
10:14 28/01/2012
Xanh biếc trời xa ánh huy hoàng,
Ánh vàng lấp lánh gieo biển lặng,
Sống lại đôi lòng tuổi xuân qui.
Mắt ai chiều nay xanh màu biếc,
biển vắng chiều xuân gợn nhớ nhung,
Như thầm khắc khoải lời tiễn biệt,
Của độ xuân thì giữa mông lung.
Tay đan dòng tóc buồn xa vắng,
Bồng bềnh sóng tóc dưới chiều xuân,
Sóng tóc chiều nay cùng biển lặng,
Âm thầm tiếc nuối ánh xuân xưa.
Thôi nhé buồn chi lúc xuân phai,
Chúa Xuân chẳng nỡ bỏ một ai,
Dù thoáng thời gian xuân mờ ánh,
Ngậm ngùi chi nữa lúc sương mai.
Xuân ơi chớ chê tuổi già,
Xưa nay gừng, quế ai mà dùng non!?






