THẬP GIÁ GIỮA GUỒNG QUAY MƯU SINH
Làm sao người Kitô hữu vẫn có thể sống bình an giữa những nỗi nhọc nhằn rất đời thường?
Hãy thử bắt đầu từ một buổi sáng rất bình thường. Sáu giờ sáng. Chuông báo thức reo lên, không phải như một bản nhạc dịu dàng, mà như một lời gọi đầy áp lực. Ta quờ tay tắt vội, kéo chăn lên thêm một chút, rồi thở dài. Một tiếng thở dài thật sâu, thật mệt, như thể đêm qua chưa kịp nghỉ mà ngày mới đã ập tới. Mở mắt ra là hàng loạt điều phải nghĩ: tiền nhà chưa đóng, học phí của con sắp tới hạn, bill điện, bill xe, bill bảo hiểm vẫn nằm đó, chuyện công việc còn dang dở, áp lực từ sếp, những cuộc họp vô tận, những cuộc điện thoại phải gọi, và ngoài đường thì một biển kẹt xe đang chờ sẵn. Đó là đời thường của rất nhiều người hôm nay.
Nhiều người không sống trong những bi kịch “lớn” theo nghĩa bên ngoài. Không chiến tranh. Không tù đày. Không đổ máu tử đạo. Nhưng có một thứ đau khổ khác âm thầm hơn, dai dẳng hơn, bào mòn hơn: sự kiệt sức kéo dài giữa guồng quay mưu sinh. Chính giữa cái thực tại ấy, bài suy niệm về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, những ghi chép linh đạo của thánh Josemaria Escriva, và những hướng dẫn cầu nguyện rất đời thường đã mở ra một câu hỏi lớn: Liệu thập giá của Chúa hai ngàn năm trước có liên quan gì đến nỗi mệt mỏi, áp lực, chật vật của người Kitô hữu hôm nay không?
Câu trả lời là: không những có liên quan, mà còn vô cùng gần gũi. Bởi vì thập giá không phải chỉ là biểu tượng treo trên tường nhà thờ. Thập giá là con đường của tình yêu. Và con đường ấy vẫn đang đi ngang qua những hóa đơn, những bữa cơm vội, những văn phòng ngột ngạt, những căn bếp nóng nực, và những đêm dài trằn trọc của mỗi người chúng ta.
1. Từ hoan hô đến đóng đinh: lòng người mong manh biết bao
Tuần Thánh luôn làm người ta rùng mình, vì nó phơi bày một sự thật rất trần trụi về con người.
Chỉ vài ngày trước đó thôi, cùng một đám đông ấy còn trải áo trên đường, cầm cành lá mà tung hô: “Hoan hô Con vua Đavít!” Họ đón Đức Giêsu như một vị cứu tinh. Họ hy vọng nơi Người một giải pháp tức thì: một nhà lãnh đạo mạnh mẽ, một người có thể lập lại công bằng xã hội, lật đổ áp bức, làm cho đời họ dễ thở hơn. Nhưng khi Chúa Giêsu không đi theo kỳ vọng ấy, khi họ thấy Người bị bắt, bị trói, bị dẫn đi như một kẻ yếu thế, thì chính họ lại quay ngoắt thái độ: “Đóng đinh nó vào thập giá!” Lòng người thay đổi nhanh đến lạnh người. Và không chỉ đám đông xa lạ. Sự phản bội còn đến từ những người thân cận nhất: Giuđa bán Thầy với ba mươi đồng bạc, Phêrô, người từng thề sống chết đi theo, lại chối Thầy ba lần, các môn đệ bỏ chạy, những người từng đi với Chúa, ăn với Chúa, nghe Chúa, cuối cùng vẫn có thể để Người một mình trong giờ thử thách. Câu chuyện ấy làm ta đau, vì nó không chỉ kể về họ. Nó kể về chính chúng ta nữa. Biết bao lần trong đời, ta cũng từng yêu mến Chúa khi mọi sự thuận lợi, nhiệt thành khi được an ủi, sốt sắng khi đời còn êm, nhưng khi gặp biến cố, lại chùn bước, nghi ngờ, sợ hãi, thậm chí trách Chúa.
Ta không đóng đinh Chúa bằng đinh sắt, nhưng có thể đóng đinh Ngài bằng:sự thỏa hiệp với điều sai, sự hèn nhát khi lẽ ra phải bảo vệ sự thật, những lần im lặng vì sợ mất quyền lợi, những lần bán rẻ lương tâm vì một “ba mươi đồng bạc” rất hiện đại: một hợp đồng mập mờ, một lợi ích cá nhân, một cơ hội thăng tiến, một danh tiếng bề ngoài.
Người Kitô hữu hôm nay cần tỉnh táo nhìn lại mình. Tôi có đang chỉ theo Chúa khi Ngài đáp ứng mong đợi của tôi không? Khi Đức tin làm tôi thiệt, tôi còn trung thành không? Tôi có “bán Chúa” mỗi ngày bằng những thỏa hiệp nhỏ nhưng liên tục không? Sống đạo thật không phải là chỉ tung hô Chúa trong nhà thờ, mà còn là trung thành với Ngài khi bước ra đời, giữa những sức ép rất thật của cơm áo gạo tiền.
2. Chúa Giêsu không phải nạn nhân bất lực: Người chủ động bước vào thập giá
Có một cái nhìn rất sâu trong bài suy niệm: Chúa Giêsu không phải là một nạn nhân hoàn toàn bị nghiền nát bởi số phận. Tin Mừng Gioan cho thấy rõ điều đó. Trong vườn Cây Dầu, khi toán lính đến bắt, Chúa không trốn. Người bước ra hỏi: “Các anh tìm ai?” Khi họ đáp: “Giêsu Nadarét”, Người nói: “Chính tôi đây.” Và chỉ với lời ấy, toán lính đã lùi lại và ngã xuống đất. Một chi tiết rất mạnh. Nó cho thấy: Chúa đi vào cuộc khổ nạn không phải vì bị cưỡng ép theo nghĩa hoàn toàn bị động. Người chủ động hiến mình. Người biết rõ mình đang làm gì. Người không mất quyền năng. Người không bị tước mất phẩm giá. Chính trên thập giá, trong tận cùng bị lột trần và nhục mạ, vương quyền của Người lại bừng sáng theo cách hoàn toàn khác với logic của thế gian. Nhưng điều này không có nghĩa là Chúa không thật sự đau. Người đã đổ mồ hôi máu. Người đã run sợ, cô đơn, bị phản bội, bị bỏ rơi. Người đã nếm tận đáy vực của thân phận làm người. Vì thế, nơi Chúa Giêsu, chúng ta gặp một mầu nhiệm tuyệt đẹp: chủ động, nhưng không vô cảm; quyền năng, nhưng không dùng quyền năng để né đau khổ; tự do, nhưng tự do để yêu cho đến cùng.
Điều này giúp người Kitô hữu hôm nay hiểu rằng sống thập giá không có nghĩa là trở thành người bất lực, chịu đựng không có nghĩa là buông xuôi, và bình an không có nghĩa là không còn đau.
Có thể bạn vẫn đang đau, vẫn đang áp lực, vẫn đang khóc. Nhưng nếu bạn chọn sống những điều ấy với Chúa, trong sự thật, trong tình yêu, trong sự tín thác, thì bạn không còn là người bị đời nghiền nát một cách vô nghĩa. Bạn đang bước vào chính con đường của Chúa Kitô. Hãy tập đổi câu nói này: thay vì: “Con hết chịu nổi rồi” hãy nói: “Lạy Chúa, con đau thật, nhưng xin cho con đừng đánh mất tình yêu trong cơn đau này.” Đó là bước đầu tiên của bình an.
3. Thập giá không phải là trường học của đau khổ, mà là trường học của tình yêu
Một trong những điểm rất quan trọng của bài giảng là sửa lại một hiểu lầm khá phổ biến: Kitô giáo không tôn vinh đau khổ vì bản thân đau khổ. Chúa Giêsu không sinh ra để đau khổ. Người sinh ra để yêu. Thập giá không phải là nơi đau khổ tự nó trở thành điều tốt đẹp. Đau khổ tự nó vẫn là một sự dữ, vẫn làm con người hao mòn, vẫn làm thân xác và tâm hồn rách ra. Bài suy niệm đưa ra một nhận định rất đáng suy nghĩ: phần lớn đau khổ trên thế giới này không đến từ thiên tai hay tai nạn ngẫu nhiên, mà đến từ chính con người gây ra cho nhau: ích kỷ, tham lam, phản bội, tàn nhẫn, bất công, vô cảm. Và Chúa Giêsu trên thập giá đã gánh lấy chính thứ đau khổ ấy. Nhưng điều làm nên ơn cứu độ không nằm ở chỗ Người đau đớn bao nhiêu, mà là ở chỗ Người yêu cho đến cùng trong chính đau khổ đó.
Bài giảng dùng một hình ảnh rất đẹp: con sò và hạt cát. Một hạt cát sắc nhọn lọt vào làm thân mềm của con sò đau đớn. Nếu nó chỉ oán hận, vết thương ấy sẽ mãi lở loét. Nhưng con sò tiết ra lớp xà cừ của chính mình để bao bọc lấy hạt cát. Dần dần, hạt cát đau đớn ấy trở thành viên ngọc. Đó là hình ảnh của tình yêu. Đau khổ không sinh ra ngọc. Chính tình yêu bọc lấy đau khổ mới làm nên ngọc. Chúa Giêsu đã làm điều đó trên thập giá: Người không đáp lại hận thù bằng hận thù, không nguyền rủa, không trả đũa, nhưng nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ.”
Đó là lớp xà cừ của lòng thương xót phủ lên hạt cát đau thương của nhân loại. Điều này cực kỳ quan trọng giữa đời thường hôm nay. Bạn không chọn được mọi đau khổ xảy đến: một lời nói làm mình tổn thương, một sự phản bội, một bất công nơi sở làm, một gánh nặng gia đình kéo dài. Nhưng bạn có thể chọn cách mình phản ứng: để nỗi đau biến mình thành cay đắng, hay để tình yêu của Chúa biến nỗi đau ấy thành lòng cảm thông sâu hơn. Cách sống điều này rất cụ thể:
Khi bị tổn thương, đừng vội trả đũa ngay. Hãy chậm lại. Đặt câu hỏi: “Con sẽ để vết thương này làm con độc hơn, hay sâu hơn?” Đó là lúc thập giá đi vào đời thật.
4. Những thập giá đời thường hôm nay: không đổ máu, nhưng bào mòn từng ngày
Không phải ai trong chúng ta cũng được gọi đến thập giá kiểu tử đạo công khai. Nhưng rất nhiều người đang mang những thập giá âm thầm, lặp đi lặp lại mỗi ngày: thức khuya chăm con bệnh, đi làm tăng ca chỉ để đủ tiền sữa, tiền học, sống ngay thẳng giữa môi trường gian dối, nhẫn nhịn một người bạn đời đang quá khó chịu, kiên trì giữ lương tâm sạch giữa một thế giới mời gọi thỏa hiệp, chịu áp lực nghề nghiệp mà vẫn không đánh mất phẩm giá. Đó là những mảnh vỡ rất thật của thập giá. Không rực rỡ. Không hùng tráng. Nhưng rất nặng. Rất lâu. Rất âm thầm. Và chính ở đây, linh đạo của Thánh Josemaria Escriva mở ra một cuộc cách mạng rất đẹp: đừng chia đời mình thành hai ngăn kéo: một ngăn “của Chúa” cho giờ cầu nguyện, nhà thờ, đọc kinh;
một ngăn “trần tục” cho công việc, tiền bạc, bếp núc, bảng tính Excel, bãi đậu xe, bữa cơm tối.
Nếu sống như vậy, ta sẽ mãi bị giằng co: hoặc thấy đời sống thiêng liêng là gánh nặng, hoặc thấy việc mưu sinh là vật cản đường nên thánh. Nhưng sự thật là: Thiên Chúa đang chờ ta ngay giữa đời sống thường ngày. Không chỉ ở nhà thờ. Không chỉ trong giờ chầu. Mà ngay trong căn bếp nóng, ở quầy tính tiền, giữa tiếng máy móc công xưởng, bên bàn giấy đầy áp lực, trong chiếc xe kẹt cứng mỗi sáng. Nếu được sống với lòng yêu mến và sự tận tâm, thì chính những công việc ấy trở thành của lễ. Làm sao để sống đạo cách thực tế nhất giữa guồng quay mưu sinh?
Hãy bắt đầu từ 4 điều rất cụ thể:
1. Dâng ngày sống ngay từ sáng sớm, trước khi bước xuống giường, nói nhỏ:
“Lạy Chúa, xin nhận lấy ngày hôm nay, cả mệt mỏi lẫn cố gắng của con.”
2. Làm việc thật tử tế, lương tâm nghề nghiệp là một hình thức cầu nguyện:
làm cho đàng hoàng, không gian dối, không cẩu thả, không đạp người khác để leo lên.
3. Chấp nhận những phiền toái nhỏ như của lễ
Không phải chuyện nào cũng cần phản ứng dữ dội: kẹt xe, người khó tính, công việc lặp đi lặp lại, những điều trái ý nho nhỏ…Nếu biết dâng lên Chúa, chúng trở thành bài tập âm thầm của đức ái.
4. Nhớ rằng công việc không chỉ để kiếm tiền, mà còn để nên thánh. Nếu chỉ làm để sống, ta sẽ mau kiệt sức. Nếu làm với Chúa, cho Chúa, và trong Chúa, công việc có một ý nghĩa sâu hơn.
5. Cầu nguyện giữa đời: không cần dài, chỉ cần thật
Người bận rộn nhất thường là người dễ nghĩ rằng mình không có giờ cầu nguyện. Nhưng bài suy niệm đưa ra một lối sống rất đẹp: cầu nguyện như hơi thở. Không cần lúc nào cũng phải có một giờ thật dài mới là cầu nguyện. Có khi một tiếng thở ra với Chúa giữa kẹt xe đã là cầu nguyện.
Một câu thầm thì trong bếp, một ánh mắt nhìn lên nhà tạm khi lái xe ngang nhà thờ, một bài thánh ca nghe trong xe, một lời tạ ơn khi xong việc, tất cả đều có thể là nhịp thở của linh hồn.
Có một câu chuyện rất dễ thương được nhắc tới: ông Tèo lái xe ngang nhà thờ, chỉ ghé mắt vào và chào Chúa một câu rất đơn sơ. Không phải lời kinh dài. Không phải bài nguyện đẹp. Nhưng là một cử chỉ thân tình. Thiên Chúa không chờ những bài văn trau chuốt. Ngài chờ một trái tim biết nhớ đến Ngài. Bạn có thể cầu nguyện giữa ngày bận rộn bằng những cách sau:
Khi mở mắt: “Lạy Chúa, hôm nay xin đi với con.”
Khi bắt đầu làm việc: “Xin cho con làm việc này với lòng yêu mến.”
Khi bị áp lực: “Xin đừng để con đánh mất bình an.”
Khi mệt quá: “Lạy Chúa, con đang rất mỏi.”
Khi thấy một người đau khổ: “Xin Chúa thương họ.”
Khi đi ngủ: “Con cảm ơn Chúa vì hôm nay.”
Những lời nguyện nhỏ ấy không làm giảm giá trị của cầu nguyện. Trái lại, chúng đưa Chúa vào chính giữa đời sống thật.
6. Bình an không phải là hết khổ, mà là biết mình không vác thập giá một mình
Có lẽ điều quý nhất bài suy niệm để lại là điều này: ngày mai chuông báo thức vẫn sẽ reo.
Những áp lực cũ có thể vẫn còn đó. Hóa đơn chưa tự biến mất. Người khó tính vẫn chưa đổi tính.
Công việc chưa chắc đã nhẹ hơn. Nhưng người Kitô hữu có thể bước vào ngày mới với một cái nhìn khác: không còn là tiếng thở dài tuyệt vọng, mà là một lời tín thác âm thầm. Bởi vì Chúa Giêsu không chỉ ngự trên bàn thờ trong vinh quang. Theo lời nhắc của Pascal: Đức Kitô còn hấp hối cho đến ngày tận thế. Nghĩa là Người vẫn đang hiện diện nơi:người vô gia cư, người đồng nghiệp bị bạo hành tinh thần, người mẹ kiệt sức, người cha áp lực vì tài chính, bệnh nhân đang chờ một cuộc gọi, và cả trong chính ta, khi ta thấy mình muốn gục xuống. Nếu nhận ra điều đó, ta sẽ bớt hỏi: “Tại sao đời con khổ quá?”và thay vào đó là: “Lạy Chúa, xin cho con nhận ra Ngài đang ở đâu trong cây thập giá này.” Đó chính là khởi đầu của bình an. Không phải bình an vì đời hết bão. Nhưng bình an vì giữa bão, mình không cô độc. Không phải hạnh phúc vì mọi thứ dễ dàng.
Nhưng hạnh phúc vì biết rằng chính những giọt mồ hôi, những nhẫn nhịn, những hy sinh nhỏ bé hôm nay, nếu kết hiệp với Chúa, đều có thể trở thành một phần của tình yêu cứu độ.
Thập giá giữa guồng quay mưu sinh không phải là một hình ảnh xa xôi. Nó ở ngay đây: trong chiếc đồng hồ báo thức lúc 6 giờ sáng, trong sự mệt mỏi của một ngày chưa bắt đầu mà đã cạn sức, trong những bill phải trả, trong những lần cố nuốt nước mắt để đi tiếp, trong những hy sinh không ai thấy, trong những nhẫn nhịn không ai biết, trong những công việc lặp đi lặp lại tưởng như vô nghĩa. Nhưng nếu được sống trong Chúa, những điều đó không còn chỉ là gánh nặng. Chúng có thể trở thành một lời cầu nguyện thầm, một của lễ rất thật, một nơi nên thánh, một con đường bình an.
Ước gì sáng mai, khi chuông báo thức lại reo, khi guồng quay mưu sinh lại kéo ta vào, ta có thể bước xuống giường không chỉ với một tiếng thở dài, nhưng với một lời nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa, xin cho những nhọc nhằn hôm nay không làm con cay đắng, nhưng làm con nên giống Chúa hơn.
Xin cho thập giá đời thường này không đè con ngã quỵ, nhưng trở thành con đường đưa con vào bình an của Ngài.”
Vọng Sinh
Nguồn tham khảo:
-https://legiomariaevn.com/chi-tiet-tin-tuc/1821/bay-bai-hoc-ve-su-thanh-thien-hang-ngay-tu-thanh-josemaria-escriva.html
-https://tgpsaigon.net/bai-viet/chua-nhat-le-la-nam-a-mt-26-14-27-66-67573
-https://gpcantho.com/cac-bai-suy-niem-chua-nhat-le-la-nam-a/
-https://dongten.net/cach-cau-nguyen-danh-cho-nguoi-ban-ron/
-https://www.catholicworldreport.com/2023/04/02/full-text-of-pope-francis-homily-for-palm-sunday-2023/
-https://vntaiwan.catholic.org.tw/brena/lagi.htm
-https://catholicsstrivingforholiness.org/pope-francis-palm-sunday-homily/
-https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2023/documents/20230402-omelia-palme.html
-https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2020/documents/papa-francesco_20200405_omelia-palme.html
-https://gpcantho.com/tim-hieu-bai-thuong-kho-theo-thanh-gioan/
-https://www.popefrancishomilies.com/palm-sunday-passion-of-the-lord
Làm sao người Kitô hữu vẫn có thể sống bình an giữa những nỗi nhọc nhằn rất đời thường?
Hãy thử bắt đầu từ một buổi sáng rất bình thường. Sáu giờ sáng. Chuông báo thức reo lên, không phải như một bản nhạc dịu dàng, mà như một lời gọi đầy áp lực. Ta quờ tay tắt vội, kéo chăn lên thêm một chút, rồi thở dài. Một tiếng thở dài thật sâu, thật mệt, như thể đêm qua chưa kịp nghỉ mà ngày mới đã ập tới. Mở mắt ra là hàng loạt điều phải nghĩ: tiền nhà chưa đóng, học phí của con sắp tới hạn, bill điện, bill xe, bill bảo hiểm vẫn nằm đó, chuyện công việc còn dang dở, áp lực từ sếp, những cuộc họp vô tận, những cuộc điện thoại phải gọi, và ngoài đường thì một biển kẹt xe đang chờ sẵn. Đó là đời thường của rất nhiều người hôm nay.
Nhiều người không sống trong những bi kịch “lớn” theo nghĩa bên ngoài. Không chiến tranh. Không tù đày. Không đổ máu tử đạo. Nhưng có một thứ đau khổ khác âm thầm hơn, dai dẳng hơn, bào mòn hơn: sự kiệt sức kéo dài giữa guồng quay mưu sinh. Chính giữa cái thực tại ấy, bài suy niệm về cuộc khổ nạn của Chúa Giêsu, những ghi chép linh đạo của thánh Josemaria Escriva, và những hướng dẫn cầu nguyện rất đời thường đã mở ra một câu hỏi lớn: Liệu thập giá của Chúa hai ngàn năm trước có liên quan gì đến nỗi mệt mỏi, áp lực, chật vật của người Kitô hữu hôm nay không?
Câu trả lời là: không những có liên quan, mà còn vô cùng gần gũi. Bởi vì thập giá không phải chỉ là biểu tượng treo trên tường nhà thờ. Thập giá là con đường của tình yêu. Và con đường ấy vẫn đang đi ngang qua những hóa đơn, những bữa cơm vội, những văn phòng ngột ngạt, những căn bếp nóng nực, và những đêm dài trằn trọc của mỗi người chúng ta.
1. Từ hoan hô đến đóng đinh: lòng người mong manh biết bao
Tuần Thánh luôn làm người ta rùng mình, vì nó phơi bày một sự thật rất trần trụi về con người.
Chỉ vài ngày trước đó thôi, cùng một đám đông ấy còn trải áo trên đường, cầm cành lá mà tung hô: “Hoan hô Con vua Đavít!” Họ đón Đức Giêsu như một vị cứu tinh. Họ hy vọng nơi Người một giải pháp tức thì: một nhà lãnh đạo mạnh mẽ, một người có thể lập lại công bằng xã hội, lật đổ áp bức, làm cho đời họ dễ thở hơn. Nhưng khi Chúa Giêsu không đi theo kỳ vọng ấy, khi họ thấy Người bị bắt, bị trói, bị dẫn đi như một kẻ yếu thế, thì chính họ lại quay ngoắt thái độ: “Đóng đinh nó vào thập giá!” Lòng người thay đổi nhanh đến lạnh người. Và không chỉ đám đông xa lạ. Sự phản bội còn đến từ những người thân cận nhất: Giuđa bán Thầy với ba mươi đồng bạc, Phêrô, người từng thề sống chết đi theo, lại chối Thầy ba lần, các môn đệ bỏ chạy, những người từng đi với Chúa, ăn với Chúa, nghe Chúa, cuối cùng vẫn có thể để Người một mình trong giờ thử thách. Câu chuyện ấy làm ta đau, vì nó không chỉ kể về họ. Nó kể về chính chúng ta nữa. Biết bao lần trong đời, ta cũng từng yêu mến Chúa khi mọi sự thuận lợi, nhiệt thành khi được an ủi, sốt sắng khi đời còn êm, nhưng khi gặp biến cố, lại chùn bước, nghi ngờ, sợ hãi, thậm chí trách Chúa.
Ta không đóng đinh Chúa bằng đinh sắt, nhưng có thể đóng đinh Ngài bằng:sự thỏa hiệp với điều sai, sự hèn nhát khi lẽ ra phải bảo vệ sự thật, những lần im lặng vì sợ mất quyền lợi, những lần bán rẻ lương tâm vì một “ba mươi đồng bạc” rất hiện đại: một hợp đồng mập mờ, một lợi ích cá nhân, một cơ hội thăng tiến, một danh tiếng bề ngoài.
Người Kitô hữu hôm nay cần tỉnh táo nhìn lại mình. Tôi có đang chỉ theo Chúa khi Ngài đáp ứng mong đợi của tôi không? Khi Đức tin làm tôi thiệt, tôi còn trung thành không? Tôi có “bán Chúa” mỗi ngày bằng những thỏa hiệp nhỏ nhưng liên tục không? Sống đạo thật không phải là chỉ tung hô Chúa trong nhà thờ, mà còn là trung thành với Ngài khi bước ra đời, giữa những sức ép rất thật của cơm áo gạo tiền.
2. Chúa Giêsu không phải nạn nhân bất lực: Người chủ động bước vào thập giá
Có một cái nhìn rất sâu trong bài suy niệm: Chúa Giêsu không phải là một nạn nhân hoàn toàn bị nghiền nát bởi số phận. Tin Mừng Gioan cho thấy rõ điều đó. Trong vườn Cây Dầu, khi toán lính đến bắt, Chúa không trốn. Người bước ra hỏi: “Các anh tìm ai?” Khi họ đáp: “Giêsu Nadarét”, Người nói: “Chính tôi đây.” Và chỉ với lời ấy, toán lính đã lùi lại và ngã xuống đất. Một chi tiết rất mạnh. Nó cho thấy: Chúa đi vào cuộc khổ nạn không phải vì bị cưỡng ép theo nghĩa hoàn toàn bị động. Người chủ động hiến mình. Người biết rõ mình đang làm gì. Người không mất quyền năng. Người không bị tước mất phẩm giá. Chính trên thập giá, trong tận cùng bị lột trần và nhục mạ, vương quyền của Người lại bừng sáng theo cách hoàn toàn khác với logic của thế gian. Nhưng điều này không có nghĩa là Chúa không thật sự đau. Người đã đổ mồ hôi máu. Người đã run sợ, cô đơn, bị phản bội, bị bỏ rơi. Người đã nếm tận đáy vực của thân phận làm người. Vì thế, nơi Chúa Giêsu, chúng ta gặp một mầu nhiệm tuyệt đẹp: chủ động, nhưng không vô cảm; quyền năng, nhưng không dùng quyền năng để né đau khổ; tự do, nhưng tự do để yêu cho đến cùng.
Điều này giúp người Kitô hữu hôm nay hiểu rằng sống thập giá không có nghĩa là trở thành người bất lực, chịu đựng không có nghĩa là buông xuôi, và bình an không có nghĩa là không còn đau.
Có thể bạn vẫn đang đau, vẫn đang áp lực, vẫn đang khóc. Nhưng nếu bạn chọn sống những điều ấy với Chúa, trong sự thật, trong tình yêu, trong sự tín thác, thì bạn không còn là người bị đời nghiền nát một cách vô nghĩa. Bạn đang bước vào chính con đường của Chúa Kitô. Hãy tập đổi câu nói này: thay vì: “Con hết chịu nổi rồi” hãy nói: “Lạy Chúa, con đau thật, nhưng xin cho con đừng đánh mất tình yêu trong cơn đau này.” Đó là bước đầu tiên của bình an.
3. Thập giá không phải là trường học của đau khổ, mà là trường học của tình yêu
Một trong những điểm rất quan trọng của bài giảng là sửa lại một hiểu lầm khá phổ biến: Kitô giáo không tôn vinh đau khổ vì bản thân đau khổ. Chúa Giêsu không sinh ra để đau khổ. Người sinh ra để yêu. Thập giá không phải là nơi đau khổ tự nó trở thành điều tốt đẹp. Đau khổ tự nó vẫn là một sự dữ, vẫn làm con người hao mòn, vẫn làm thân xác và tâm hồn rách ra. Bài suy niệm đưa ra một nhận định rất đáng suy nghĩ: phần lớn đau khổ trên thế giới này không đến từ thiên tai hay tai nạn ngẫu nhiên, mà đến từ chính con người gây ra cho nhau: ích kỷ, tham lam, phản bội, tàn nhẫn, bất công, vô cảm. Và Chúa Giêsu trên thập giá đã gánh lấy chính thứ đau khổ ấy. Nhưng điều làm nên ơn cứu độ không nằm ở chỗ Người đau đớn bao nhiêu, mà là ở chỗ Người yêu cho đến cùng trong chính đau khổ đó.
Bài giảng dùng một hình ảnh rất đẹp: con sò và hạt cát. Một hạt cát sắc nhọn lọt vào làm thân mềm của con sò đau đớn. Nếu nó chỉ oán hận, vết thương ấy sẽ mãi lở loét. Nhưng con sò tiết ra lớp xà cừ của chính mình để bao bọc lấy hạt cát. Dần dần, hạt cát đau đớn ấy trở thành viên ngọc. Đó là hình ảnh của tình yêu. Đau khổ không sinh ra ngọc. Chính tình yêu bọc lấy đau khổ mới làm nên ngọc. Chúa Giêsu đã làm điều đó trên thập giá: Người không đáp lại hận thù bằng hận thù, không nguyền rủa, không trả đũa, nhưng nói: “Lạy Cha, xin tha cho họ.”
Đó là lớp xà cừ của lòng thương xót phủ lên hạt cát đau thương của nhân loại. Điều này cực kỳ quan trọng giữa đời thường hôm nay. Bạn không chọn được mọi đau khổ xảy đến: một lời nói làm mình tổn thương, một sự phản bội, một bất công nơi sở làm, một gánh nặng gia đình kéo dài. Nhưng bạn có thể chọn cách mình phản ứng: để nỗi đau biến mình thành cay đắng, hay để tình yêu của Chúa biến nỗi đau ấy thành lòng cảm thông sâu hơn. Cách sống điều này rất cụ thể:
Khi bị tổn thương, đừng vội trả đũa ngay. Hãy chậm lại. Đặt câu hỏi: “Con sẽ để vết thương này làm con độc hơn, hay sâu hơn?” Đó là lúc thập giá đi vào đời thật.
4. Những thập giá đời thường hôm nay: không đổ máu, nhưng bào mòn từng ngày
Không phải ai trong chúng ta cũng được gọi đến thập giá kiểu tử đạo công khai. Nhưng rất nhiều người đang mang những thập giá âm thầm, lặp đi lặp lại mỗi ngày: thức khuya chăm con bệnh, đi làm tăng ca chỉ để đủ tiền sữa, tiền học, sống ngay thẳng giữa môi trường gian dối, nhẫn nhịn một người bạn đời đang quá khó chịu, kiên trì giữ lương tâm sạch giữa một thế giới mời gọi thỏa hiệp, chịu áp lực nghề nghiệp mà vẫn không đánh mất phẩm giá. Đó là những mảnh vỡ rất thật của thập giá. Không rực rỡ. Không hùng tráng. Nhưng rất nặng. Rất lâu. Rất âm thầm. Và chính ở đây, linh đạo của Thánh Josemaria Escriva mở ra một cuộc cách mạng rất đẹp: đừng chia đời mình thành hai ngăn kéo: một ngăn “của Chúa” cho giờ cầu nguyện, nhà thờ, đọc kinh;
một ngăn “trần tục” cho công việc, tiền bạc, bếp núc, bảng tính Excel, bãi đậu xe, bữa cơm tối.
Nếu sống như vậy, ta sẽ mãi bị giằng co: hoặc thấy đời sống thiêng liêng là gánh nặng, hoặc thấy việc mưu sinh là vật cản đường nên thánh. Nhưng sự thật là: Thiên Chúa đang chờ ta ngay giữa đời sống thường ngày. Không chỉ ở nhà thờ. Không chỉ trong giờ chầu. Mà ngay trong căn bếp nóng, ở quầy tính tiền, giữa tiếng máy móc công xưởng, bên bàn giấy đầy áp lực, trong chiếc xe kẹt cứng mỗi sáng. Nếu được sống với lòng yêu mến và sự tận tâm, thì chính những công việc ấy trở thành của lễ. Làm sao để sống đạo cách thực tế nhất giữa guồng quay mưu sinh?
Hãy bắt đầu từ 4 điều rất cụ thể:
1. Dâng ngày sống ngay từ sáng sớm, trước khi bước xuống giường, nói nhỏ:
“Lạy Chúa, xin nhận lấy ngày hôm nay, cả mệt mỏi lẫn cố gắng của con.”
2. Làm việc thật tử tế, lương tâm nghề nghiệp là một hình thức cầu nguyện:
làm cho đàng hoàng, không gian dối, không cẩu thả, không đạp người khác để leo lên.
3. Chấp nhận những phiền toái nhỏ như của lễ
Không phải chuyện nào cũng cần phản ứng dữ dội: kẹt xe, người khó tính, công việc lặp đi lặp lại, những điều trái ý nho nhỏ…Nếu biết dâng lên Chúa, chúng trở thành bài tập âm thầm của đức ái.
4. Nhớ rằng công việc không chỉ để kiếm tiền, mà còn để nên thánh. Nếu chỉ làm để sống, ta sẽ mau kiệt sức. Nếu làm với Chúa, cho Chúa, và trong Chúa, công việc có một ý nghĩa sâu hơn.
5. Cầu nguyện giữa đời: không cần dài, chỉ cần thật
Người bận rộn nhất thường là người dễ nghĩ rằng mình không có giờ cầu nguyện. Nhưng bài suy niệm đưa ra một lối sống rất đẹp: cầu nguyện như hơi thở. Không cần lúc nào cũng phải có một giờ thật dài mới là cầu nguyện. Có khi một tiếng thở ra với Chúa giữa kẹt xe đã là cầu nguyện.
Một câu thầm thì trong bếp, một ánh mắt nhìn lên nhà tạm khi lái xe ngang nhà thờ, một bài thánh ca nghe trong xe, một lời tạ ơn khi xong việc, tất cả đều có thể là nhịp thở của linh hồn.
Có một câu chuyện rất dễ thương được nhắc tới: ông Tèo lái xe ngang nhà thờ, chỉ ghé mắt vào và chào Chúa một câu rất đơn sơ. Không phải lời kinh dài. Không phải bài nguyện đẹp. Nhưng là một cử chỉ thân tình. Thiên Chúa không chờ những bài văn trau chuốt. Ngài chờ một trái tim biết nhớ đến Ngài. Bạn có thể cầu nguyện giữa ngày bận rộn bằng những cách sau:
Khi mở mắt: “Lạy Chúa, hôm nay xin đi với con.”
Khi bắt đầu làm việc: “Xin cho con làm việc này với lòng yêu mến.”
Khi bị áp lực: “Xin đừng để con đánh mất bình an.”
Khi mệt quá: “Lạy Chúa, con đang rất mỏi.”
Khi thấy một người đau khổ: “Xin Chúa thương họ.”
Khi đi ngủ: “Con cảm ơn Chúa vì hôm nay.”
Những lời nguyện nhỏ ấy không làm giảm giá trị của cầu nguyện. Trái lại, chúng đưa Chúa vào chính giữa đời sống thật.
6. Bình an không phải là hết khổ, mà là biết mình không vác thập giá một mình
Có lẽ điều quý nhất bài suy niệm để lại là điều này: ngày mai chuông báo thức vẫn sẽ reo.
Những áp lực cũ có thể vẫn còn đó. Hóa đơn chưa tự biến mất. Người khó tính vẫn chưa đổi tính.
Công việc chưa chắc đã nhẹ hơn. Nhưng người Kitô hữu có thể bước vào ngày mới với một cái nhìn khác: không còn là tiếng thở dài tuyệt vọng, mà là một lời tín thác âm thầm. Bởi vì Chúa Giêsu không chỉ ngự trên bàn thờ trong vinh quang. Theo lời nhắc của Pascal: Đức Kitô còn hấp hối cho đến ngày tận thế. Nghĩa là Người vẫn đang hiện diện nơi:người vô gia cư, người đồng nghiệp bị bạo hành tinh thần, người mẹ kiệt sức, người cha áp lực vì tài chính, bệnh nhân đang chờ một cuộc gọi, và cả trong chính ta, khi ta thấy mình muốn gục xuống. Nếu nhận ra điều đó, ta sẽ bớt hỏi: “Tại sao đời con khổ quá?”và thay vào đó là: “Lạy Chúa, xin cho con nhận ra Ngài đang ở đâu trong cây thập giá này.” Đó chính là khởi đầu của bình an. Không phải bình an vì đời hết bão. Nhưng bình an vì giữa bão, mình không cô độc. Không phải hạnh phúc vì mọi thứ dễ dàng.
Nhưng hạnh phúc vì biết rằng chính những giọt mồ hôi, những nhẫn nhịn, những hy sinh nhỏ bé hôm nay, nếu kết hiệp với Chúa, đều có thể trở thành một phần của tình yêu cứu độ.
Thập giá giữa guồng quay mưu sinh không phải là một hình ảnh xa xôi. Nó ở ngay đây: trong chiếc đồng hồ báo thức lúc 6 giờ sáng, trong sự mệt mỏi của một ngày chưa bắt đầu mà đã cạn sức, trong những bill phải trả, trong những lần cố nuốt nước mắt để đi tiếp, trong những hy sinh không ai thấy, trong những nhẫn nhịn không ai biết, trong những công việc lặp đi lặp lại tưởng như vô nghĩa. Nhưng nếu được sống trong Chúa, những điều đó không còn chỉ là gánh nặng. Chúng có thể trở thành một lời cầu nguyện thầm, một của lễ rất thật, một nơi nên thánh, một con đường bình an.
Ước gì sáng mai, khi chuông báo thức lại reo, khi guồng quay mưu sinh lại kéo ta vào, ta có thể bước xuống giường không chỉ với một tiếng thở dài, nhưng với một lời nguyện đơn sơ: “Lạy Chúa, xin cho những nhọc nhằn hôm nay không làm con cay đắng, nhưng làm con nên giống Chúa hơn.
Xin cho thập giá đời thường này không đè con ngã quỵ, nhưng trở thành con đường đưa con vào bình an của Ngài.”
Vọng Sinh
Nguồn tham khảo:
-https://legiomariaevn.com/chi-tiet-tin-tuc/1821/bay-bai-hoc-ve-su-thanh-thien-hang-ngay-tu-thanh-josemaria-escriva.html
-https://tgpsaigon.net/bai-viet/chua-nhat-le-la-nam-a-mt-26-14-27-66-67573
-https://gpcantho.com/cac-bai-suy-niem-chua-nhat-le-la-nam-a/
-https://dongten.net/cach-cau-nguyen-danh-cho-nguoi-ban-ron/
-https://www.catholicworldreport.com/2023/04/02/full-text-of-pope-francis-homily-for-palm-sunday-2023/
-https://vntaiwan.catholic.org.tw/brena/lagi.htm
-https://catholicsstrivingforholiness.org/pope-francis-palm-sunday-homily/
-https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2023/documents/20230402-omelia-palme.html
-https://www.vatican.va/content/francesco/en/homilies/2020/documents/papa-francesco_20200405_omelia-palme.html
-https://gpcantho.com/tim-hieu-bai-thuong-kho-theo-thanh-gioan/
-https://www.popefrancishomilies.com/palm-sunday-passion-of-the-lord