Việc cho rằng Giáo hoàng Leo XIV không có quyền cũng như nghĩa vụ phát ngôn về các vấn đề chính trị là phản đối những thông lệ và tiền lệ có từ thời các Giáo phụ.

John Clark, trong bản tin ngày 5 tháng 5 năm 2026 của Catholic World Report, cho hay: Năm 1938, Đức ông Fulton Sheen đã viết, “Ở Hoa Kỳ không có quá một trăm người ghét Giáo Hội Công Giáo. Tuy nhiên, có hàng triệu người ghét những gì họ tin tưởng sai lầm là Giáo Hội Công Giáo—tất nhiên, đó là một điều hoàn toàn khác.”
Quan sát những tranh cãi lan rộng rằng, ví dụ, người Công Giáo thờ phượng Đức Mẹ Maria hoặc người Công Giáo thờ cúng thần tượng, ĐC Sheen lưu ý rằng hình ảnh biếm họa về Giáo Hội Công Giáo này đã lan truyền rộng rãi. Tất nhiên, có một phương thuốc dễ dàng chữa trị cho hàng triệu người mắc phải căn bệnh thông tin sai lệch này: họ chỉ cần tìm hiểu một chút.
Nhưng than ôi, những người đàn ông và đàn bà này đã không làm vậy. Và tệ hơn nữa, nhiều người trong số họ đã lây nhiễm cho người khác.
Chín thập niên sau, những suy gẫm của ĐC Sheen về virus này vẫn còn đó, nhưng giờ đây chúng ta có một chủng loại mới. Sự lây nhiễm này không đến từ những người không theo Công Giáo, mà đến từ chính những người Công Giáo. Và mạng xã hội đang bị thối rữa bởi nó.
Trong vài tuần qua, việc đăng tải những lời phản đối Đức Giáo Hoàng Leo XIV dựa trên những bình luận được truyền miệng và sao chép từ nguồn thứ hai đã trở nên thịnh hành. Việc công kích những lời lẽ tiêu cực, thiên vị về những câu chuyện cũ hàng chục năm có thể bôi nhọ ngài một cách giật gân – và tất nhiên, sau đó đăng lại những bài viết này – được coi là một trào lưu mới. Việc thích, yêu thích và chia sẻ những bài viết mang tính báo chí giả mạo từ thế giới hỗn loạn của các trang web Công Giáo cực đoan đang rất phổ biến.
Tóm lại, nhiều người Công Giáo đã tin tưởng—và lan truyền—những điều mà rõ ràng là không đúng sự thật về Đức Giáo Hoàng Leo XIV.
Nếu Đức Giám Mục Sheen có thể nhìn xung quanh và đưa ra nhận xét, ngài có thể nói: “Ở Hoa Kỳ không có quá một trăm người ghét Đức Giáo Hoàng Leo XIV. Tuy nhiên, có hàng triệu người ghét người mà họ tin nhầm là Đức Giáo Hoàng Leo XIV—tất nhiên, đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.”
Dĩ nhiên, ghét Giáo hoàng là một tội trọng khách quan chống lại lòng bác ái, bất kể tội lỗi thực sự của Giáo hoàng là gì. Nhưng ghét ngài dựa trên những điều không đúng sự thật sẽ cấu thành một tội trọng khách quan chống lại cả lòng bác ái lẫn công lý.
Giờ đây, cũng như năm 1938, chỉ cần vài phút nghiên cứu sẽ bác bỏ một số sai lầm rất rõ ràng nhưng phổ biến—bao gồm cả những điều sau đây.
Chúng ta được cho biết rằng Đức Giáo Hoàng Leo ủng hộ biên giới mở. Điều đó không đúng. Ngài đã khẳng định rõ điều ngược lại: “Không ai nói rằng Hoa Kỳ nên có biên giới mở. Tôi nghĩ mỗi quốc gia đều có quyền quyết định ai, bằng cách nào và khi nào người dân được nhập cảnh.”
Chúng ta được cho biết rằng Đức Giáo Hoàng Leo đã bật đèn xanh cho Iran chế tạo hoặc sở hữu vũ khí hạt nhân. Điều đó không đúng.
Nói một cách toàn diện, vào ngày 14 tháng 7 năm 2025, ngài đã tuyên bố rằng “Vũ khí hạt nhân xúc phạm đến nhân loại chung của chúng ta và cũng phản bội phẩm giá của tạo hóa.”
Chúng ta được biết rằng Đức Giáo Hoàng Leo chưa lên tiếng về bạo lực của chính phủ Iran. Nhưng vào ngày 23 tháng 4, phóng viên Anneliese Taggart của Newsmax TV đã hỏi Đức Giáo Hoàng Leo: “Ngài có lên án những hành động này không, và ngài có thông điệp nào gửi đến chế độ Iran không?” Đức Giáo Hoàng Leo trả lời: “Vì vậy, khi một chế độ, khi một quốc gia đưa ra những quyết định tước đoạt mạng sống của người khác một cách bất công, thì rõ ràng đó là điều cần phải lên án.”
Nhưng một rộng hơn nhiều, chúng ta được cho biết rằng Đức Giáo Hoàng Leo XIV nên ngừng nói về các vấn đề chính trị nói chung—đặc biệt là chiến tranh. Nhiều người khăng khăng nói rằng, “Ngài nên giữ đúng vị trí của mình!”
Nhưng vì đời sống chính trị liên quan đến cả Mười Điều Răn một cách trực tiếp, thiết thực và sâu sắc, nên đó quả là một vị trí rất hẹp – và khiến việc dẫn dắt Con Tàu Cứu Rỗi trở nên bất khả thi.
Nói thẳng ra, ý kiến cho rằng Đức Giáo Hoàng “nên tránh xa chính trị” chỉ là sự lặp lại sai lầm của quan điểm “Giáo Hội không nên can thiệp vào đời sống riêng tư”. Quan điểm sau bác bỏ ý kiến cho rằng Giáo hoàng có quyền thảo luận về những vấn đề liên quan đến điều răn thứ sáu và thứ chín. Quan điểm trước – đặc biệt là về chiến tranh – bác bỏ ý kiến cho rằng Giáo hoàng có quyền thảo luận về những vấn đề liên quan sâu sắc đến điều răn thứ tư, thứ năm, thứ bảy và thứ mười.
Thực tế, Giáo hoàng có cả quyền và nghĩa vụ hướng dẫn các tín hữu trong cả những vấn đề đạo đức công khai và riêng tư.
Hơn nữa, nếu nguyên tắc hoạt động của một số người Công Giáo là Giáo hoàng nên tránh xa chính trị, thì sự chỉ trích của họ không nên nhắm vào Đức Giáo Hoàng Leo XIV, mà là Đức Giáo Hoàng Leo I, người mà cuộc gặp gỡ với Attila người Hun đã cứu các vùng đất của Kitô giáo khỏi sự cướp bóc quy mô lớn vào năm 452.
Có lẽ sự chỉ trích của họ nên nhắm vào Giáo hoàng Alexander III, người đã lên án Vua Henry II của Anh vì đã tạo ra môi trường dẫn đến vụ ám sát Thomas Becket vào năm 1170. Hoặc nhắm vào Thánh Giáo hoàng Pius V, người mà sắc lệnh Giáo hoàng Regnans in Excelsis năm 1570 không chỉ rút phép thông công đối với Nữ hoàng Elizabeth II mà còn gọi bà là “nữ hoàng giả mạo của nước Anh”, và bãi bỏ nghĩa vụ tuân theo luật lệ của bà đối với người Công Giáo Anh.
Có lẽ sự phản đối của họ nên hướng về Đức Giáo Hoàng Pius VII, người đã rút phép thông công Napoleon năm 1809. Hoặc hướng về Đức Giáo Hoàng Pius XI vì đã lên án chủ nghĩa Quốc xã trên mọi bục giảng ở Đức bằng thông điệp Mit Brennender Sorge năm 1937. Có lẽ nên nhắm vào Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, người có chuyến thăm chín ngày tới Ba Lan do Liên Xô kiểm soát năm 1979 đã giúp lật đổ chủ nghĩa cộng sản Liên Xô. Thậm chí còn thích hợp hơn, có lẽ sự bất bình của họ nên lại hướng về Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II, người đã tuyên bố sự bất công của cuộc chiến chống lại và lệnh cấm vận đối với Iraq năm 2003.
Thật đáng tiếc là chúng ta đã không lắng nghe.
Việc cho rằng Đức Giáo Hoàng Leo XIV không có quyền cũng như nghĩa vụ nói về các vấn đề chính trị là phản đối các thông lệ và tiền lệ có từ thời các Giáo phụ. Và nếu mục tiêu là như vậy—làm cho Giáo hoàng im lặng về những vấn đề này—thì câu hỏi có thể được đặt ra: Đối tượng bị lên án là cá nhân Đức Giáo Hoàng Leo, hay chính Giáo triều?
Chúng ta, những người Công Giáo, có một bổn phận đạo đức nghiêm túc là phải kiểm chứng thông tin trong những bài đăng của mình—cũng như trong lời nói và suy nghĩ của chúng ta—về Đức Giáo Hoàng Leo XIV. Và thậm chí trước đó, chúng ta có bổn phận phải yêu mến Giáo hoàng, tôn trọng Giáo hoàng và cầu nguyện cho những ý định của Đức Thánh Cha, Đức Giáo Hoàng Leo XIV. Nếu chúng ta không làm điều đó—nếu chúng ta không bảo vệ danh tiếng thực sự của vị Đại diện Chúa Kitô—hàng triệu người sẽ thấy mình căm ghét cả Đức Giáo Hoàng lẫn Giáo triều. Và, ở một mức độ nào đó, đó sẽ là lỗi của chúng ta.