1. Đức Hồng Y Sarah: Pachamama là bằng chứng cho thấy ‘niềm tin ngoại giáo đã xâm nhập vào Giáo hội’

Theo Đức Hồng Y Robert Sarah, có hai khoảnh khắc quan trọng trong triều Giáo Hoàng của Đức Phanxicô có thể coi là bằng chứng cho thấy "niềm tin ngoại giáo thuần túy đã xâm nhập vào Giáo hội".

"Họ đã mang một bức tượng thần của người Inca đến, và bức tượng thần này đã được đưa vào Đền Thờ Thánh Phêrô," Đức Hồng Y Sarah than thở khi suy ngẫm về Thượng Hội đồng Amazon năm 2019.

"Họ rước tượng Pachamama từ Đền Thờ Thánh Phêrô đến Hội trường Phaolô Đệ Lục, và tượng luôn ở trước mặt chúng tôi suốt thời gian diễn ra Thượng Hội đồng," ngài nhớ lại trong một cuộc phỏng vấn dài. "Tượng Pachamama vẫn ở đó như vậy trong suốt toàn bộ Thượng Hội đồng."

"Khi chúng tôi tổ chức Thượng hội đồng Amazon, tôi tự hỏi, chẳng phải ở mỗi quốc gia Mỹ Latinh đều có một tước hiệu Đức Mẹ được tôn kính sao? Chẳng hạn như Đức Mẹ Guadalupe… Tại sao họ không mời Đức Mẹ Guadalupe chủ trì Thượng hội đồng về Amazon?"

Đối với Đức Hồng Y Sarah, khoảnh khắc đó hoàn toàn có thể tránh được và gây tai tiếng, đặc biệt khi so sánh với tấm gương của tổ tiên Công Giáo của ngài ở quê hương Guinea. Đức Hồng Y nêu bật rằng các nhà truyền giáo Kitô giáo ở Phi Châu đã ra lệnh cho những người cải đạo đốt bỏ các thần tượng cũ của họ, Đức Hồng Y Sarah kể lại rằng một người cải đạo Guinea đã bị chính gia đình mình giết chết vì từ bỏ lối sống ngoại giáo. "Gia đình anh ta nói với anh ta, ‘Không, con không được bỏ các thần tượng này.’ Nhưng anh ta nói, ‘Tôi là một Kitô hữu,’ và họ đã giết anh ta." "Và bây giờ chúng ta lại mang Pachamama vào Vương cung thánh đường?" Vụ việc Pachamama tai tiếng tại Vatican trong Thượng hội đồng năm 2019 vẫn là một trong những biến cố gây tranh cãi nhất trong triều Giáo Hoàng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô. Vào ngày 4 tháng 10, Đức Giáo Hoàng đã tham gia một "lễ trồng cây mang tính biểu tượng cao" trong Vườn Vatican, trong đó một nhóm người bản địa vùng Amazon đã phủ phục trước hai bức tượng của nữ thần ngoại giáo Pachamama.

Đức Thánh Cha Phanxicô đã chủ sự buổi lễ và sau đó ban phước cho hai bức tượng Pachamama – một vị thần được tôn kính trong các bộ lạc Inca ngoại giáo như nữ thần của sự sinh sản.

Các bức tượng Pachamama sau đó được đặt trong nhà thờ Santa Maria in Traspontina, nằm dưới bóng của Đền Thờ Thánh Phêrô, cho đến khi bị nhà hoạt động Alexander Tschugguel nổi tiếng đánh cắp các bức tượng và ném chúng xuống sông Tiber.

Sau đó, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã thể hiện mình không chỉ là người ngoài cuộc đơn thuần trong vụ tranh cãi về Pachamama. Ngài đã xin lỗi "với tư cách là giám mục của giáo phận", nói rằng "Tôi xin lỗi những người bị xúc phạm bởi hành động này" - ám chỉ việc ném các bức tượng xuống sông.

Ngài hoan nghênh thông tin về việc cảnh sát đã thu hồi được các bức tượng Pachamama và ám chỉ khả năng trưng bày chúng trong Thánh lễ bế mạc Thượng hội đồng.

Giữa những tranh cãi quốc tế về việc trưng bày các bức tượng, một số giám mục đã kêu gọi các thánh lễ phạt tạ. "Một thần tượng cũng đã được đưa vào Đền Thờ Thánh Phêrô – hình tượng của một thế lực ma quỷ," Đức Hồng Y Raymond Burke bình luận vào thời điểm đó. "Cần phải dâng các thánh lễ phạt tạ và cầu nguyện, để cầu xin cho các thế lực tà ác đã xâm nhập cùng với thần tượng này sẽ bị đánh bại bởi ân sủng của Chúa, bởi Chúa Kitô, Đấng muốn Đền Thờ Thánh Phêrô được thanh tẩy khỏi hành vi phạm thánh đã được thực hiện trong suốt Thượng hội đồng."

Tương tự, Đức Cha Athanasius Schneider cũng thẳng thắn lên tiếng, ca ngợi hành động của Tschugguel, cho rằng "nó sẽ được ghi vào sử sách Giáo hội như một hành động anh hùng mang lại vinh quang cho danh xưng Kitô giáo, trong khi hành động của các giáo sĩ cao cấp, trái lại, những người đã làm ô uế danh xưng Kitô giáo ở Rôma, sẽ đi vào lịch sử như những hành động hèn nhát và phản bội, đầy sự mập mờ và pha trộn tín ngưỡng."

Nhưng đây chỉ là một trong hai sự việc mà Đức Hồng Y Sarah đã chỉ ra trong cuộc phỏng vấn gần đây là bằng chứng cho thấy sự lan rộng của niềm tin ngoại giáo trong Giáo Hội Công Giáo. Sự việc thứ hai xảy ra trong một trong những chuyến đi quốc tế cuối cùng của Đức Giáo Hoàng Phanxicô.

"Khi Đức Giáo Hoàng Phanxicô đến Singapore, ngài nói rằng tất cả các tôn giáo đều bình đẳng, chúng giống như những con đường, như những ngôn ngữ, như những phương ngữ khác nhau. Tất cả đều dẫn đến Chúa."

Đồng tình với những lời chỉ trích mà nhiều người đưa ra vào thời điểm đó, Đức Hồng Y Sarah đặt câu hỏi: "Nhưng vậy thì ý nghĩa của sự Nhập Thể là gì? Sự Nhập Thể của Chúa Kitô còn có ý nghĩa gì? Ý nghĩa của tình yêu của Chúa Kitô là gì, nếu tất cả các tôn giáo đều có thể dẫn đến Thiên Chúa?"

Nếu lời tuyên bố của Đức Phanxicô là đúng, thì – Đức Hồng Y Sarah nói – điều đó có nghĩa là "Chúa Kitô đang nói dối khi Người nói " Chính Thầy là đường, là sự thật và là sự sống. Không ai có thể đến với Chúa Cha mà không qua Thầy." (Ga 14:6). Nói cách khác, niềm tin ngoại giáo thuần túy đã xâm nhập vào Giáo hội."

Tuyên bố của Đức Giáo Hoàng Phanxicô được đưa ra tại một cuộc gặp gỡ liên tôn giáo của giới trẻ ở Singapore, trong phần cuối chuyến đi đến Viễn Đông của ngài vào tháng 9 năm 2024. Tuyên bố này được đưa ra sau một loạt các sự kiện đại kết tạo nên một phần quan trọng của chuyến đi, và trong bối cảnh trọng tâm đại kết mà Đức Giáo Hoàng Phanxicô dành cho triều Giáo Hoàng của mình, là điều thường gây tranh cãi do thiếu sự rõ ràng về vị trí tối cao của đức tin Công Giáo.

Hành động của ngài ở Singapore được nhấn mạnh là trái ngược với giáo huấn truyền thống của Giáo hội, được tóm tắt ngắn gọn trong cuốn Sách Giáo lý Baltimore: "Giáo hội duy nhất đích thực do Chúa Kitô thiết lập là Giáo Hội Công Giáo." {Câu hỏi số 152}

Mặc dù các hoạt động đại kết đã phát triển mạnh mẽ trong những thập niên gần đây, và do đó nhu cầu phải gia nhập và thuộc về Giáo Hội Công Giáo ít được đề cập đến hơn, nhưng Tòa thánh trước đây đã ban hành các hướng dẫn rõ ràng cho các hoạt động đại kết. Một sắc lệnh năm 1949 chỉ thị rằng các giám mục tham gia vào đại kết phải luôn nêu rõ sự cần thiết phải trở thành người Công Giáo: Tuyệt đối không được phép im lặng hoặc che đậy bằng cách đưa ra những lời lẽ mơ hồ khi đề cập đến chân lý Công Giáo về bản chất và con đường công chính hóa, hiến pháp của Giáo hội, quyền tối cao của Đức Giáo Hoàng Rôma, và sự hiệp nhất đích thực duy nhất chỉ có thể nên trọn thông qua việc những người bất đồng chính kiến trở về với Giáo hội duy nhất của Chúa Kitô. Mặc dù hai sự việc mà Đức Hồng Y Sarah nêu bật đã gây ra tranh cãi lớn vào thời điểm đó, nhưng không có lời giải thích chính thức hoặc tuyên bố nào thêm sau khicác sự kiện đó xảy ra. Tuy nhiên, chúng đã được các nhà thần học trích dẫn, những người đã kêu gọi các biện pháp khắc phục được thực hiện sau triều Giáo Hoàng của Đức Phanxicô. Chúng cũng được Huynh Đoàn Thánh Piô X viện dẫn như những ví dụ về "tình trạng cần thiết" mà họ đã viện dẫn để biện minh cho việc tấn phong giám mục ngày 1 tháng 7.


Source:Catholic Herald



2. Các lãnh đạo Công Giáo ở Maine và Texas lên tiếng sau các vụ xả súng chết người do ICE gây ra.

Các lãnh đạo Công Giáo đang cầu nguyện và kêu gọi hòa bình và công lý sau khi các nhân viên nhập cư liên bang bắn chết hai người nhập cư trong vòng một tuần.

Giáo phận Portland, Maine, đang cầu nguyện và hỗ trợ mục vụ cho gia đình của Johan Sebastián Durán Guerrero, 26 tuổi, một người đàn ông Colombia bị bắn chết vào thứ Hai, ngày 13 tháng 7, tại thị trấn nhỏ Biddeford, Maine.

Trong khi đó, Đức Tổng Giám Mục Joe Vásquez của Tổng Giáo phận Galveston-Houston kêu gọi một "cuộc cải cách mang lại công lý cho tất cả các bên" cũng như "đối thoại hòa bình, tôn trọng lẫn nhau và cam kết bác ái" sau khi ngài Lorenzo Salgado Araujo, 52 tuổi, quốc tịch Mexico, bị một nhân viên ICE bắn chết trong một vụ dừng xe kiểm tra giao thông vào ngày 7 tháng 7 tại khu phố Magnolia Park của người gốc Tây Ban Nha ở Houston.

Vụ nổ súng ở Maine xảy ra khi Durán "cố gắng bỏ trốn khỏi hiện trường" trong một vụ dừng xe của các sĩ quan Cơ quan Thực thi Di trú và Hải quan Hoa Kỳ, gọi tắt là ICE, một phát ngôn viên của ICE nói với EWTN News trong một tuyên bố.

Phát ngôn nhân cho biết cơ quan này đang "tiến hành giám sát có mục tiêu tại địa chỉ cuối cùng được biết đến của một người nhập cư bất hợp pháp có lệnh trục xuất cuối cùng."

Trong thông cáo của ICE, khi xác định danh tính Durán, họ cho biết "một người nhập cư bất hợp pháp đã rời khỏi nơi cư trú bằng xe hơi", và khi "chiếc xe cố gắng bỏ trốn khỏi hiện trường và lo sợ cho sự an toàn của công chúng, một sĩ quan đã nổ súng".

Giáo phận Portland cho biết mục vụ dành cho người gốc Tây Ban Nha của họ đang hỗ trợ vợ và con gái 3 tuổi của Durán cũng như cộng đồng.

"Chúng tôi cầu nguyện cho tất cả những người bị ảnh hưởng bởi cái chết của ngài được cảm nhận sự an ủi, sức mạnh và bình an yêu thương của Chúa", tuyên bố của giáo phận cho biết thêm sau thảm kịch.

Mufalo Chitam, giám đốc điều hành của Liên minh Quyền của Người nhập cư Maine, nói với hãng tin AP rằng Durán đang trên đường đi làm thì bị bắt giữ và bắn.

Theo tổ chức vận động quyền lợi người nhập cư Presente!, người đàn ông gốc Colombia này được phép làm việc tại Mỹ và đã được cấp số an sinh xã hội.

Cơ quan ICE cho biết Salgado, một người cha của ba đứa con và đã sống ở Mỹ hơn ba thập niên, đã đâm vào một chiếc xe của ICE trong một khu phố ở phía Đông Houston và cố gắng cán qua một sĩ quan, người này sau đó đã nổ súng để tự vệ.

Các nhân chứng, bao gồm cả anh trai của ông, người ngồi trên xe van của ông, đã bác bỏ lời kể đó.

Đáp lại vụ xả súng, Đức Cha Vásquez đã đưa ra tuyên bố vào ngày 15 tháng 7: "Là một xã hội, chúng ta cần nhìn nhận và đối xử với nhau như những người được tạo ra theo hình ảnh và giống như Chúa, bao gồm cả anh chị em nhập cư của chúng ta, các quan chức được bầu chọn cũng như các sĩ quan thực thi pháp luật. Bạo lực và thiếu tôn trọng chỉ dẫn đến thêm nỗi sợ hãi và chia rẽ", Vásquez viết.

Đức Cha Vásquez nhắc lại lời kêu gọi của các giám mục Hoa Kỳ về "cải cách nhập cư có ý nghĩa thay vì chỉ áp dụng ‘phương pháp thực thi’."

"Các giám mục Công Giáo Hoa Kỳ đã nhiều lần kêu gọi các nỗ lực thực thi pháp luật phải có mục tiêu, tương xứng và nhân đạo," Đức Cha Vásquez nói tiếp.

Thượng Nghị Sĩ Mỹ Angus King, thuộc đảng Độc lập bang Maine, cho biết các nhân viên ICE không đeo camera ghi hình trên người vào thời điểm xảy ra vụ nổ súng khiến Durán thiệt mạng, theo hãng tin AP đưa tin về vụ việc mới nhất.

"Câu hỏi đặt ra là, anh ta đã làm gì với chiếc xe của mình?", King nói. "Liệu các sĩ quan có bị đe dọa không? Liệu những lời đe dọa đó có đủ nghiêm trọng để biện minh cho việc sử dụng vũ lực gây chết người không? Đó chính là trọng tâm của cuộc điều tra này."

Mặc dù camera tại các doanh nghiệp địa phương đã ghi lại được vụ việc, nhưng Cảnh sát bang Maine đã yêu cầu không công bố đoạn phim cho đến khi cuộc điều tra hoàn tất, theo AP.

Bộ An ninh Nội địa, gọi tắt là DHS cho biết với Houston Public Media rằng các sĩ quan tham gia vụ nổ súng vào Salgado không đeo camera ghi hình vì những thiếu sót gần đây trong việc cấp kinh phí liên bang.

Các cơ quan nhà nước và liên bang, bao gồm các sở cảnh sát địa phương, văn phòng Bộ Trưởng Tư Pháp, Bộ An ninh Nội địa, gọi tắt là DHS và FBI đang điều tra cả hai vụ xả súng.

Các viên chức cảnh sát đã bắn Durán và Salgado đã bị tạm đình chỉ công tác trong thời gian điều tra.

Hiện chưa rõ liệu một trong ba người đàn ông trong xe van cùng với Salgado có phải là người mà ICE đang truy tìm hay không, nhưng một phát ngôn viên của Dân biểu Sylvia Garcia nói với Houston Public Media rằng bà đã nói chuyện với David Venturella, quyền giám đốc của ICE, và ngài này cho biết Salgado không phải là "mục tiêu nhắm đến".

Aaron Reitz, công tố viên liên bang khu vực phía Nam Texas, cho biết trong một tuyên bố ngày 16 tháng 7 rằng vào sáng ngày Salgado bị bắn ở Houston, các quan chức liên bang đang điều tra hai người đàn ông Guatemala "trước đó đã trốn tránh việc bắt giữ và có khả năng bị trục xuất". Họ cũng được biết là đang lái một chiếc xe tải nhỏ màu trắng.

Ông Reitz cho biết, trong khi đang truy tìm những người đàn ông này, các nhân viên liên bang nhận được báo cáo về một chiếc xe tương tự trong khu vực, dẫn đến việc cảnh sát chặn xe tải của Salgado vì những người đàn ông bên trong "phù hợp với mô tả của các nghi phạm".

"Sau đó, những người ngoài hành tinh bỏ chạy," tuyên bố của Reitz tiếp tục, "thực hiện một cú quay đầu nhanh chóng và vượt qua dải phân cách để tẩu thoát. Các đặc vụ đã quyết định không truy đuổi."

Theo Reitz, các đặc vụ liên bang đã bắt gặp chiếc xe tải của Salgado một lần nữa vào sáng hôm đó, "và một lần nữa, những người nhập cư bất hợp pháp đã cố gắng bỏ trốn, nhưng lần này các đặc vụ đã bao vây thành công chiếc xe."

Các sĩ quan "đã yêu cầu những người nước ngoài không tuân lệnh dừng xe. Thông tin ban đầu cho thấy người lái xe đã chuyển xe sang số lùi, rồi lại tiến lên, trong khi một sĩ quan đang ở một phần bên trong xe hoặc ngay bên cạnh xe."

Trong lúc đối đầu, các sĩ quan đã nổ "một phát súng duy nhất", trúng vào Salgado.

Cái chết của Durán và Salgado nâng tổng số người bị các nhân viên ICE bắn chết trong năm nay lên con số bốn.

Vào tháng Giêng, hai người - Renee Good và Alex Pretti - đã thiệt mạng trong hai vụ việc riêng biệt trong các chiến dịch thực thi luật nhập cư ở Minneapolis.


Source:EWTN News



3. Nỗi buồn World Cup, ở một mức độ nào đó

Tiến sĩ George Weigel là thành viên cao cấp của Trung tâm Đạo đức và Chính sách Công cộng Washington, và là người viết tiểu sử Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II. Ông vừa có bài viết nhan đề "World Cup Blues, of a Sort", nghĩa là "Nỗi buồn World Cup, ở một mức độ nào đó".

Xin kính mời quý vị và anh chị em theo dõi bản dịch sang Việt Ngữ qua phần trình bày của Kim Thúy.

CRACOW. Tôi thường thấy Giải vô địch túc cầu thế giới FIFA bốn năm một lần gây khó chịu vì năm lý do được liệt kê dưới đây, cộng thêm một lý do khác: Sinh viên của tôi ở đây trong Hội thảo Tertio Millennio về Xã hội Tự do đôi khi quá say mê giải thi đấu đến nỗi việc giữ cho cộng đồng học viên của chúng tôi tập trung vào việc nghiên cứu sâu về giáo lý xã hội Công Giáo trở nên khó khăn. Nhưng vì năm nay chúng tôi có ít sinh viên đến từ các quốc gia lọt được vào vòng loại trực tiếp của giải đấu, nên sự quan tâm có phần giảm sút hơn so với trước đây. Và tôi phải thừa nhận rằng thật tốt khi khách du lịch World Cup tại các trận đấu ở Mỹ đang được trải nghiệm sự thân thiện và hiếu khách của người Mỹ (bất kể những can thiệp gây khó chịu của tổng thống trên trường quốc tế) điều này trái ngược hoàn toàn với hình ảnh của đất nước trong mắt báo chí thế giới và trên mạng xã hội.

Tuy nhiên, bổn phận buộc tôi phải chỉ ra những điểm sai sót của túc cầu nói chung và Giải vô địch túc cầu thế giới FIFA nói riêng:

Thứ nhất: Túc cầu dường như không hiểu rằng Chúa đã ban cho chúng ta ngón tay cái đối xứng vì một lý do. Ngón tay cái đối xứng cho phép chúng ta ném, bắt và cầm gậy bóng chày hoặc gậy khúc côn cầu. Những khả năng này không phải là ngẫu nhiên. Chúng được dệt nên trong cấu trúc của sự sáng tạo, là điều mà Đấng Tạo Hóa biết là tốt lành (xem Sáng thế ký 1:25, 31). Coi những khả năng mà ngón tay cái đối xứng mang lại như thể chúng là điều xấu xa là từ chối một ân sủng của Chúa. Thậm chí người ta có thể nói rằng đó là sự vi phạm luật đạo đức tự nhiên: những chân lý được chứa đựng trong thế giới và trong chính chúng ta.

Thứ hai: Túc cầu không phải là hiếm khi thiếu bàn thắng. Cứ như thể việc chạy tới chạy lui mà không mang lại hiệu quả rõ rệt là một hành động được cân chỉnh đúng cách của con người. Những người hâm mộ môn thể thao này sẽ nói với bạn rằng nó không chỉ đơn thuần là về bàn thắng mà còn là về vẻ đẹp của tất cả những pha chạy tới chạy lui đó: do đó họ gọi nó là "trò chơi đẹp". Xin lỗi các bạn. Những môn thể thao ít bàn thắng - ngoại trừ kỳ tích thể thao hiếm hoi, "trận đấu hoàn hảo" của bóng chày, trong đó người ném bóng không cho phép bất kỳ cú đánh trúng đích nào trong suốt 27 lần đối đầu - giống như những liều thuốc an thần. Hãy nghĩ đến trận Super Bowl hồi tháng Hai năm ngoái, một cuộc chiến phòng thủ căng thẳng, hấp dẫn trong một thời gian trước khi trở nên nhàm chán khủng khiếp. Trận chung kết World Cup gần nhất được tổ chức tại Hoa Kỳ, năm 1994, kết thúc với tỷ số hòa 0-0. Sự cảm thụ của tôi về vẻ đẹp được tường trình của nó có thể đã bị giảm sút bởi thực tế là tôi đã xem nó trên một chiếc TV đen trắng nhỏ trong một phòng khách sạn ở Ba Lan không có máy lạnh, trong khi đang hồi phục sau một trận ngộ độc thực phẩm khiến nhiệt độ cơ thể tôi lên mức báo động. Nhưng hãy xem xét điều này...

Thứ ba: World Cup 1994, giống như các trận chung kết năm 2006 và 2022, cuối cùng được quyết định bằng loạt đá luân lưu: Khi tỷ số hòa sau thời gian thi đấu chính thức và hai hiệp phụ đã kết thúc, trận đấu được quyết định bằng loạt đá luân lưu - lần lượt từng cầu thủ thực hiện những cú sút cận thành vào khung thành đối phương, thay vì thi đấu đến khi có người thắng bằng một bàn thắng hợp lệ. Việc quyết định kết quả của sự kiện thể thao được coi là vĩ đại nhất thế giới theo cách này thật nực cười. Chúng ta có bao giờ lại kết thúc World Series bằng cách xem ai ném bóng xa nhất không? Chúng ta có xác định người chiến thắng Super Bowl bằng cuộc thi sút phạt đền không? Wimbledon có được quyết định bằng việc xem ai đánh bóng tennis xa nhất không? Một môn thể thao không biết cách kết thúc trận đấu quan trọng nhất của mình thì đang gặp vấn đề.

Thứ tư: Sự khoa trương trong túc cầu đang vượt ngoài tầm kiểm soát. Chỉ cần một chút khiêu khích, các cầu thủ đã quằn quại trên sân, cố gắng câu thẻ vàng hoặc thẻ đỏ để đuổi đối thủ. Nếu không đạt được điều mình muốn, họ đôi khi cư xử như những đứa trẻ hai tuổi bị tước mất kẹo mút. Tôi cực kỳ không thích những trò hề tự mãn, lắc lư ngu ngốc thường thấy sau mỗi pha ghi điểm trong NFL và những hành động thiếu tinh thần thể thao như cau có và ném gậy sau mỗi cú home run trong bóng chày. Tuy nhiên, sự khoa trương trong túc cầu còn tệ hơn nhiều. Hãy nói với tôi rằng trò diễn kịch này là "một vấn đề văn hóa", và tôi sẽ vui vẻ giải thích tại sao một số tính cách văn hóa lại vượt trội hơn những tính cách văn hóa khác.

Thứ năm: FIFA, cơ quan quản lý World Cup, có thể nói là nhóm quan chức thể thao tham nhũng và hám lợi nhất trên Trái đất, chỉ có Ủy ban Olympic Quốc tế là đối thủ cạnh tranh. (Tôi từng đi thuyền hơi nước trên hồ Geneva với một người bạn, khi chúng tôi đi ngang qua một tòa nhà lớn ở Lausanne. Tôi nói "Đó có phải là trụ sở của IOC không?" Bạn tôi đáp lại "Đúng vậy." Tôi liền nói "Tôi tưởng mình ngửi thấy mùi gì đó khó chịu.") Sự tham lam tiền bạc của FIFA sẽ khiến các ông trùm công nghiệp thời kỳ Gilded Age phải đỏ mặt. Vé hạng rẻ ở vòng bảng World Cup 2026 có giá từ 140 đến 1.410 đô la. Bạn có thể (nếu bạn đủ điên rồ) trả từ 25.000 đến 2 triệu đô la cho một chỗ ngồi hạng sang ở vòng chung kết. Giới tài phiệt thế giới hãy đoàn kết lại!

Và bây giờ, chúng ta quay lại với chương trình bóng chày mùa hè thường lệ...


Source:First Things