ĐỪNG ĐỂ CƠM ÁO LÀM MÙ MẮT
Có những buổi sáng vừa mở mắt ra, lòng đã thấy nặng. Điện thoại sáng lên với hàng loạt tin nhắn công việc. Email báo thêm một rắc rối mới. Tiền nhà, tiền xe, tiền học cho con, hóa đơn, áp lực ở chỗ làm, những nỗi lo về tương lai… cứ thế chồng lên nhau như sóng dồn. Giữa guồng quay đó, nhiều người Kitô hữu vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, vẫn cố giữ đạo. Nhưng nếu thành thật, ta phải thú nhận rằng không ít lần cơm áo gạo tiền đã làm mắt lòng mình mờ đi. Ta vẫn thấy rất rõ chuyện tiền nong, thiệt hơn, thành bại, nhưng lại thấy mờ dần sự hiện diện của Chúa, nỗi đau của người thân, tiếng lương tâm, và cả chính linh hồn mình.
Tin Mừng về người mù từ thuở mới sinh là một lời đánh thức mạnh mẽ cho thời đại hôm nay. Khi thấy anh mù, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: “Ai đã phạm tội, anh ta hay cha mẹ anh ta, khiến anh ta sinh ra đã bị mù?” Đó là kiểu câu hỏi rất giống chúng ta. Hễ có đau khổ, thất bại, đổ vỡ, ta thường vội đi tìm một người để đổ lỗi. Ta nghĩ chắc ai đó sai. Chắc Chúa phạt. Chắc số mình xấu. Chắc đời bất công. Nhưng Chúa Giêsu trả lời một cách hoàn toàn khác: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta, nhưng là để công việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta.”
Chỉ một câu ấy thôi đã đủ mở ra một ánh sáng mới: không phải mọi đau khổ đều là hình phạt; có những vết thương lại là nơi Thiên Chúa bắt đầu làm việc.
1. Khi đời tối lại, đừng vội nghĩ Chúa bỏ mình.
Có những giai đoạn trong đời mà người ta rất dễ mất đức tin: khi bị mất việc, khi làm ăn thất bại, khi gia đình lục đục, khi bệnh tật đổ xuống, khi cố gắng mãi mà vẫn không khá hơn. Trong những lúc đó, lòng người rất dễ bật ra những câu quen thuộc: “Con đã làm gì sai?” “Sao Chúa để chuyện này xảy ra?” “Tại sao lại là con?”
Những câu hỏi đó rất người, rất thật. Chúa không trách chúng ta vì đã đau. Nhưng Tin Mừng mời ta đi xa hơn một bước: thay vì chỉ hỏi “ai sai?”, hãy thử hỏi: “Chúa muốn tỏ hiện điều gì trong hoàn cảnh này?” Biết đâu chính lúc thất bại là lúc ta bắt đầu sống thật hơn. Biết đâu lúc túng thiếu là lúc vợ chồng biết nắm tay nhau hơn. Biết đâu lúc bị chặn đường là lúc Chúa đang kéo ta sang một hướng khác tốt hơn mà ta chưa hiểu. Điều đó không làm nỗi đau biến mất ngay. Nhưng nó giúp ta không tuyệt vọng. Nó giúp ta hiểu rằng bóng tối không phải lúc nào cũng là dấu chấm hết. Có những đêm rất đen, nhưng lại là lúc bình minh đang gần nhất.
Khi gặp một biến cố xấu, đừng phản ứng ngay bằng hoảng loạn hay đổ lỗi. Hãy tập ngồi yên 1 phút, hít sâu, và nói với Chúa một câu rất ngắn: “Lạy Chúa, con chưa hiểu, nhưng xin đừng để con bỏ Ngài trong lúc này.” Đó là bước đầu tiên để ánh sáng đức tin không bị dập tắt.
2. Chúa không sợ bùn đất của đời ta.
Một chi tiết rất đẹp trong câu chuyện người mù là Chúa Giêsu đã lấy nước miếng hòa với đất thành bùn rồi bôi lên mắt anh. Nghe có vẻ rất bình thường, rất “đất”, rất thô. Nhưng chính ở đó lại có một ý nghĩa sâu xa: Chúa không ngại chạm vào phần lấm lem của con người. Cuộc sống hôm nay làm nhiều người cảm thấy đời mình như đang dính đầy bùn, bùn của nợ nần, bùn của căng thẳng, bùn của những sai lầm cũ, bùn của nóng giận, chán nản, thất vọng, bùn của những ngày chỉ biết cắm đầu làm mà không còn hồn vía. Nhưng Tin Mừng nói với ta rằng: Chúa không chờ mình sạch rồi mới đến. Ngài đến ngay trong cái bùn đó. Và nhiều khi, chính từ bùn đất ấy, Ngài bắt đầu tái tạo con người mình. Tuy nhiên, người mù không được sáng mắt ngay khi Chúa bôi bùn lên. Anh còn phải đi rửa ở hồ Silôác. Nghĩa là phép lạ luôn cần sự cộng tác. Ngày nay cũng vậy. Chúng ta thường xin Chúa đổi đời mình, nhưng nhiều khi lại không muốn bước những bước cần thiết, không chịu xin lỗi, không chịu sửa thói quen xấu, không chịu đi xưng tội, không chịu bỏ một lối sống đang làm mình tối đi.
“Hồ Silôác” của mỗi người hôm nay có thể là một lần xưng tội thật lòng, một cuộc nói chuyện hòa giải, một quyết định cắt bớt điều đang làm mình sa ngã, một giờ bớt điện thoại để trở về với gia đình, một bước dứt khoát với cách làm ăn không ngay thẳng. Phép lạ không luôn đến bằng những điều ngoạn mục. Nhiều khi phép lạ bắt đầu từ một bước rất nhỏ mình chịu làm.
3. Điều đáng sợ nhất không phải là nghèo, mà là mù tâm linh.
Người mù trong Tin Mừng thì được sáng mắt. Nhưng những người tưởng mình thấy rõ nhất lại hóa ra là kẻ mù thật sự. Họ có mắt, có kiến thức, có địa vị, có tôn giáo, nhưng không nhận ra công việc của Thiên Chúa ngay trước mặt mình. Đó là kiểu mù lòa rất đáng sợ. Ngày nay, người ta có thể rất giỏi: giỏi kiếm tiền, giỏi quản lý, giỏi tính toán, giỏi theo dõi tình hình thế giới, giỏi cập nhật mọi thứ… Nhưng lại mù trước những điều quan trọng nhất: không thấy người bạn đời đang kiệt sức, không thấy con mình đang cô đơn, không thấy tâm hồn mình đang chai đá, không thấy Chúa đang hiện diện âm thầm trong từng ngày sống. Chính vì vậy, bài học quan trọng nhất cho người Kitô hữu hôm nay không phải là làm thêm thật nhiều việc đạo đức, mà là giữ cho mắt lòng mình sáng. Làm sao để không bị cơm áo làm mù mắt? Một là dành vài phút hồi tâm mỗi ngày. Cuối ngày, đừng lao thẳng từ công việc vào điện thoại rồi ngủ gục. Hãy ngồi yên 3–5 phút và tự hỏi hôm nay con đã sống thế nào, lúc nào con mất bình an, lúc nào con thiếu ánh sáng, lúc nào con thấy Chúa gần mình nhất. Hai là tập thánh hóa công việc. Không phải đợi tới nhà thờ mới sống đạo. Một email viết trung thực, một cuộc nói chuyện không gian dối, một lựa chọn ngay thẳng dù thiệt hơn, một sự nhịn nhục không cay cú. Tất cả đều có thể trở thành lời cầu nguyện. Ba là giảm bớt tiếng ồn. Nhiều khi điều thiêng liêng nhất mình có thể làm hôm nay là… tắt bớt điện thoại. Vì nếu tâm hồn lúc nào cũng đầy tiếng ồn, làm sao nghe được tiếng Chúa?
4. Sống theo ánh sáng sẽ có giá phải trả.
Người mù sau khi được chữa lành không bước vào một cuộc sống dễ chịu hơn ngay lập tức. Trái lại, anh bị chất vấn, bị nghi ngờ, bị ép chối bỏ sự thật, và cuối cùng bị loại trừ. Điều đó cho thấy một sự thật rất đời: sống trong ánh sáng không phải lúc nào cũng thuận lợi. Giữa cuộc sống hôm nay, biết bao người Kitô hữu phải trả giá chỉ vì muốn sống tử tế: không chịu gian dối nên mất lợi, không chịu “đi đêm” nên bị chậm thăng tiến, không muốn làm điều sai nên bị xem là khó hợp tác, không chạy theo kiểu sống của số đông nên bị coi là lạc hậu. Nhưng thà đau vì giữ ánh sáng còn hơn yên ổn trong bóng tối. Người mù đã nói một câu rất mạnh: “Một điều tôi biết: trước đây tôi mù, còn nay tôi thấy được.” Đó là lời chứng của một người đã thật sự gặp Chúa. Khi đã nếm được ánh sáng, người ta không thể quay lại yêu bóng tối như cũ nữa.
Mỗi ngày sẽ có những lúc bạn phải chọn thật hay giả, ngay hay gian, ánh sáng hay bóng tối, bình an lương tâm hay lợi ích trước mắt. Không phải lúc nào chọn điều đúng cũng dễ. Nhưng người Kitô hữu sống bằng một niềm xác tín sâu hơn: thà thiệt một chút mà lòng còn sáng, còn hơn được nhiều mà đánh mất chính mình.
5. Làm sao áp dụng những bài học này cách thiết thực nhất?
Nếu phải gom tất cả lại thành một lối sống rất cụ thể, có lẽ người Kitô hữu hôm nay chỉ cần giữ 5 điều sau:
1. Mỗi sáng, dâng ngày cho Chúa trước khi cầm điện thoại. Chỉ một câu thôi: “Lạy Chúa, xin đừng để cơm áo làm mù mắt con hôm nay.”
2. Khi gặp áp lực, đừng phản ứng ngay. Hít sâu vài giây và tự hỏi: “Con đang hành động từ sợ hãi hay từ ánh sáng?”
3. Mỗi ngày dành 3–5 phút hồi tâm. Đó là cách lau lại đôi mắt tâm hồn.
4. Mỗi tuần làm một việc rất cụ thể để trở về với ánh sáng. Có thể là đi xưng tội, xin lỗi một người, bỏ một thói quen xấu, dành thời gian thật cho gia đình, giúp một người đang khó khăn hơn mình.
5. Khi rơi vào thất bại, thay vì hỏi “ai sai?”, hãy hỏi “Chúa muốn làm gì ở đây?”
Câu hỏi đó không làm hết đau, nhưng mở cửa cho hy vọng.
Điều đáng sợ nhất trong đời không phải là nghèo, không phải là thiếu, cũng không phải là thất bại. Điều đáng sợ nhất là để cho những lo toan ấy làm mình mất ánh sáng bên trong.
Có những người đầy đủ mọi thứ mà lòng vẫn tối.
Nhưng cũng có những người đang chật vật trăm bề mà đôi mắt tâm hồn vẫn sáng, vì họ không buông tay Chúa.
Ước gì giữa bao áp lực cơm áo gạo tiền hôm nay, chúng ta vẫn giữ được một đôi mắt biết nhìn bằng đức tin: thấy Chúa trong nghịch cảnh, thấy bài học trong đau khổ, thấy người thân đang cần được hiểu hơn là bị trách, và thấy rằng đời mình, dù lấm lem, vẫn có thể trở thành nơi công việc của Thiên Chúa được tỏ hiện.
Xin đừng để cơm áo làm mù mắt chúng ta.
Vì một khi mất ánh sáng bên trong, ta có thể có tất cả mà vẫn lạc đường.
Còn nếu còn ánh sáng đức tin, dù đi qua đêm tối, ta vẫn biết mình đang đi về đâu.
Vọng Sinh
Nguồn tham khảo:
-https://ascensionpress.com/blogs/articles/20-out-of-the-box-things-to-do-for-lent-2026
-https://ngoiloivn.net/kinh-thanh/nghien-cuu/cgtmcn4mc-a/
-https://tgpsaigon.net/bai-viet/chua-nhat-tuan-4-mua-chay-nam-a-59715
-https://www.giaophanbaria.org/chia-se-loi-chua/chua-nhat-va-le-trong/suy-niem-chua-nhat/2023/03/14/cac-bai-suy-niem-loi-chua-chua-nhat-iv-mua-chay-a-2.html
-https://www.ncpd.org/homily-spiritual-blindness
-https://blog.adw.org/2020/03/i-went-i-washed-and-now-i-see-a-homily-for-the-4th-sunday-of-lent/
-https://blog.adw.org/2020/03/i-went-i-washed-and-now-i-see-a-homily-for-the-4th-sunday-of-lent/
-https://www.churchofthepreciousblood.org/the-dangers-of-spiritual-blindness-and-arrogance
-https://ldcg.de/index.php/phung-vu/thanh-kinh-cong-giao/item/2875-phuc-am-chua-nh-t-th-iv-mua-chay-15-03-2026
Có những buổi sáng vừa mở mắt ra, lòng đã thấy nặng. Điện thoại sáng lên với hàng loạt tin nhắn công việc. Email báo thêm một rắc rối mới. Tiền nhà, tiền xe, tiền học cho con, hóa đơn, áp lực ở chỗ làm, những nỗi lo về tương lai… cứ thế chồng lên nhau như sóng dồn. Giữa guồng quay đó, nhiều người Kitô hữu vẫn đi lễ, vẫn đọc kinh, vẫn cố giữ đạo. Nhưng nếu thành thật, ta phải thú nhận rằng không ít lần cơm áo gạo tiền đã làm mắt lòng mình mờ đi. Ta vẫn thấy rất rõ chuyện tiền nong, thiệt hơn, thành bại, nhưng lại thấy mờ dần sự hiện diện của Chúa, nỗi đau của người thân, tiếng lương tâm, và cả chính linh hồn mình.
Tin Mừng về người mù từ thuở mới sinh là một lời đánh thức mạnh mẽ cho thời đại hôm nay. Khi thấy anh mù, các môn đệ hỏi Chúa Giêsu: “Ai đã phạm tội, anh ta hay cha mẹ anh ta, khiến anh ta sinh ra đã bị mù?” Đó là kiểu câu hỏi rất giống chúng ta. Hễ có đau khổ, thất bại, đổ vỡ, ta thường vội đi tìm một người để đổ lỗi. Ta nghĩ chắc ai đó sai. Chắc Chúa phạt. Chắc số mình xấu. Chắc đời bất công. Nhưng Chúa Giêsu trả lời một cách hoàn toàn khác: “Không phải anh ta, cũng chẳng phải cha mẹ anh ta, nhưng là để công việc của Thiên Chúa được tỏ hiện nơi anh ta.”
Chỉ một câu ấy thôi đã đủ mở ra một ánh sáng mới: không phải mọi đau khổ đều là hình phạt; có những vết thương lại là nơi Thiên Chúa bắt đầu làm việc.
1. Khi đời tối lại, đừng vội nghĩ Chúa bỏ mình.
Có những giai đoạn trong đời mà người ta rất dễ mất đức tin: khi bị mất việc, khi làm ăn thất bại, khi gia đình lục đục, khi bệnh tật đổ xuống, khi cố gắng mãi mà vẫn không khá hơn. Trong những lúc đó, lòng người rất dễ bật ra những câu quen thuộc: “Con đã làm gì sai?” “Sao Chúa để chuyện này xảy ra?” “Tại sao lại là con?”
Những câu hỏi đó rất người, rất thật. Chúa không trách chúng ta vì đã đau. Nhưng Tin Mừng mời ta đi xa hơn một bước: thay vì chỉ hỏi “ai sai?”, hãy thử hỏi: “Chúa muốn tỏ hiện điều gì trong hoàn cảnh này?” Biết đâu chính lúc thất bại là lúc ta bắt đầu sống thật hơn. Biết đâu lúc túng thiếu là lúc vợ chồng biết nắm tay nhau hơn. Biết đâu lúc bị chặn đường là lúc Chúa đang kéo ta sang một hướng khác tốt hơn mà ta chưa hiểu. Điều đó không làm nỗi đau biến mất ngay. Nhưng nó giúp ta không tuyệt vọng. Nó giúp ta hiểu rằng bóng tối không phải lúc nào cũng là dấu chấm hết. Có những đêm rất đen, nhưng lại là lúc bình minh đang gần nhất.
Khi gặp một biến cố xấu, đừng phản ứng ngay bằng hoảng loạn hay đổ lỗi. Hãy tập ngồi yên 1 phút, hít sâu, và nói với Chúa một câu rất ngắn: “Lạy Chúa, con chưa hiểu, nhưng xin đừng để con bỏ Ngài trong lúc này.” Đó là bước đầu tiên để ánh sáng đức tin không bị dập tắt.
2. Chúa không sợ bùn đất của đời ta.
Một chi tiết rất đẹp trong câu chuyện người mù là Chúa Giêsu đã lấy nước miếng hòa với đất thành bùn rồi bôi lên mắt anh. Nghe có vẻ rất bình thường, rất “đất”, rất thô. Nhưng chính ở đó lại có một ý nghĩa sâu xa: Chúa không ngại chạm vào phần lấm lem của con người. Cuộc sống hôm nay làm nhiều người cảm thấy đời mình như đang dính đầy bùn, bùn của nợ nần, bùn của căng thẳng, bùn của những sai lầm cũ, bùn của nóng giận, chán nản, thất vọng, bùn của những ngày chỉ biết cắm đầu làm mà không còn hồn vía. Nhưng Tin Mừng nói với ta rằng: Chúa không chờ mình sạch rồi mới đến. Ngài đến ngay trong cái bùn đó. Và nhiều khi, chính từ bùn đất ấy, Ngài bắt đầu tái tạo con người mình. Tuy nhiên, người mù không được sáng mắt ngay khi Chúa bôi bùn lên. Anh còn phải đi rửa ở hồ Silôác. Nghĩa là phép lạ luôn cần sự cộng tác. Ngày nay cũng vậy. Chúng ta thường xin Chúa đổi đời mình, nhưng nhiều khi lại không muốn bước những bước cần thiết, không chịu xin lỗi, không chịu sửa thói quen xấu, không chịu đi xưng tội, không chịu bỏ một lối sống đang làm mình tối đi.
“Hồ Silôác” của mỗi người hôm nay có thể là một lần xưng tội thật lòng, một cuộc nói chuyện hòa giải, một quyết định cắt bớt điều đang làm mình sa ngã, một giờ bớt điện thoại để trở về với gia đình, một bước dứt khoát với cách làm ăn không ngay thẳng. Phép lạ không luôn đến bằng những điều ngoạn mục. Nhiều khi phép lạ bắt đầu từ một bước rất nhỏ mình chịu làm.
3. Điều đáng sợ nhất không phải là nghèo, mà là mù tâm linh.
Người mù trong Tin Mừng thì được sáng mắt. Nhưng những người tưởng mình thấy rõ nhất lại hóa ra là kẻ mù thật sự. Họ có mắt, có kiến thức, có địa vị, có tôn giáo, nhưng không nhận ra công việc của Thiên Chúa ngay trước mặt mình. Đó là kiểu mù lòa rất đáng sợ. Ngày nay, người ta có thể rất giỏi: giỏi kiếm tiền, giỏi quản lý, giỏi tính toán, giỏi theo dõi tình hình thế giới, giỏi cập nhật mọi thứ… Nhưng lại mù trước những điều quan trọng nhất: không thấy người bạn đời đang kiệt sức, không thấy con mình đang cô đơn, không thấy tâm hồn mình đang chai đá, không thấy Chúa đang hiện diện âm thầm trong từng ngày sống. Chính vì vậy, bài học quan trọng nhất cho người Kitô hữu hôm nay không phải là làm thêm thật nhiều việc đạo đức, mà là giữ cho mắt lòng mình sáng. Làm sao để không bị cơm áo làm mù mắt? Một là dành vài phút hồi tâm mỗi ngày. Cuối ngày, đừng lao thẳng từ công việc vào điện thoại rồi ngủ gục. Hãy ngồi yên 3–5 phút và tự hỏi hôm nay con đã sống thế nào, lúc nào con mất bình an, lúc nào con thiếu ánh sáng, lúc nào con thấy Chúa gần mình nhất. Hai là tập thánh hóa công việc. Không phải đợi tới nhà thờ mới sống đạo. Một email viết trung thực, một cuộc nói chuyện không gian dối, một lựa chọn ngay thẳng dù thiệt hơn, một sự nhịn nhục không cay cú. Tất cả đều có thể trở thành lời cầu nguyện. Ba là giảm bớt tiếng ồn. Nhiều khi điều thiêng liêng nhất mình có thể làm hôm nay là… tắt bớt điện thoại. Vì nếu tâm hồn lúc nào cũng đầy tiếng ồn, làm sao nghe được tiếng Chúa?
4. Sống theo ánh sáng sẽ có giá phải trả.
Người mù sau khi được chữa lành không bước vào một cuộc sống dễ chịu hơn ngay lập tức. Trái lại, anh bị chất vấn, bị nghi ngờ, bị ép chối bỏ sự thật, và cuối cùng bị loại trừ. Điều đó cho thấy một sự thật rất đời: sống trong ánh sáng không phải lúc nào cũng thuận lợi. Giữa cuộc sống hôm nay, biết bao người Kitô hữu phải trả giá chỉ vì muốn sống tử tế: không chịu gian dối nên mất lợi, không chịu “đi đêm” nên bị chậm thăng tiến, không muốn làm điều sai nên bị xem là khó hợp tác, không chạy theo kiểu sống của số đông nên bị coi là lạc hậu. Nhưng thà đau vì giữ ánh sáng còn hơn yên ổn trong bóng tối. Người mù đã nói một câu rất mạnh: “Một điều tôi biết: trước đây tôi mù, còn nay tôi thấy được.” Đó là lời chứng của một người đã thật sự gặp Chúa. Khi đã nếm được ánh sáng, người ta không thể quay lại yêu bóng tối như cũ nữa.
Mỗi ngày sẽ có những lúc bạn phải chọn thật hay giả, ngay hay gian, ánh sáng hay bóng tối, bình an lương tâm hay lợi ích trước mắt. Không phải lúc nào chọn điều đúng cũng dễ. Nhưng người Kitô hữu sống bằng một niềm xác tín sâu hơn: thà thiệt một chút mà lòng còn sáng, còn hơn được nhiều mà đánh mất chính mình.
5. Làm sao áp dụng những bài học này cách thiết thực nhất?
Nếu phải gom tất cả lại thành một lối sống rất cụ thể, có lẽ người Kitô hữu hôm nay chỉ cần giữ 5 điều sau:
1. Mỗi sáng, dâng ngày cho Chúa trước khi cầm điện thoại. Chỉ một câu thôi: “Lạy Chúa, xin đừng để cơm áo làm mù mắt con hôm nay.”
2. Khi gặp áp lực, đừng phản ứng ngay. Hít sâu vài giây và tự hỏi: “Con đang hành động từ sợ hãi hay từ ánh sáng?”
3. Mỗi ngày dành 3–5 phút hồi tâm. Đó là cách lau lại đôi mắt tâm hồn.
4. Mỗi tuần làm một việc rất cụ thể để trở về với ánh sáng. Có thể là đi xưng tội, xin lỗi một người, bỏ một thói quen xấu, dành thời gian thật cho gia đình, giúp một người đang khó khăn hơn mình.
5. Khi rơi vào thất bại, thay vì hỏi “ai sai?”, hãy hỏi “Chúa muốn làm gì ở đây?”
Câu hỏi đó không làm hết đau, nhưng mở cửa cho hy vọng.
Điều đáng sợ nhất trong đời không phải là nghèo, không phải là thiếu, cũng không phải là thất bại. Điều đáng sợ nhất là để cho những lo toan ấy làm mình mất ánh sáng bên trong.
Có những người đầy đủ mọi thứ mà lòng vẫn tối.
Nhưng cũng có những người đang chật vật trăm bề mà đôi mắt tâm hồn vẫn sáng, vì họ không buông tay Chúa.
Ước gì giữa bao áp lực cơm áo gạo tiền hôm nay, chúng ta vẫn giữ được một đôi mắt biết nhìn bằng đức tin: thấy Chúa trong nghịch cảnh, thấy bài học trong đau khổ, thấy người thân đang cần được hiểu hơn là bị trách, và thấy rằng đời mình, dù lấm lem, vẫn có thể trở thành nơi công việc của Thiên Chúa được tỏ hiện.
Xin đừng để cơm áo làm mù mắt chúng ta.
Vì một khi mất ánh sáng bên trong, ta có thể có tất cả mà vẫn lạc đường.
Còn nếu còn ánh sáng đức tin, dù đi qua đêm tối, ta vẫn biết mình đang đi về đâu.
Vọng Sinh
Nguồn tham khảo:
-https://ascensionpress.com/blogs/articles/20-out-of-the-box-things-to-do-for-lent-2026
-https://ngoiloivn.net/kinh-thanh/nghien-cuu/cgtmcn4mc-a/
-https://tgpsaigon.net/bai-viet/chua-nhat-tuan-4-mua-chay-nam-a-59715
-https://www.giaophanbaria.org/chia-se-loi-chua/chua-nhat-va-le-trong/suy-niem-chua-nhat/2023/03/14/cac-bai-suy-niem-loi-chua-chua-nhat-iv-mua-chay-a-2.html
-https://www.ncpd.org/homily-spiritual-blindness
-https://blog.adw.org/2020/03/i-went-i-washed-and-now-i-see-a-homily-for-the-4th-sunday-of-lent/
-https://blog.adw.org/2020/03/i-went-i-washed-and-now-i-see-a-homily-for-the-4th-sunday-of-lent/
-https://www.churchofthepreciousblood.org/the-dangers-of-spiritual-blindness-and-arrogance
-https://ldcg.de/index.php/phung-vu/thanh-kinh-cong-giao/item/2875-phuc-am-chua-nh-t-th-iv-mua-chay-15-03-2026