XIN ĐỪNG XÉ TẤM ÁO HỘI THÁNH

"Họ bảo nhau: 'Đừng xé áo này'" (Ga 19, 24)

Nhiều hình ảnh của Tin Mừng, đọc bao nhiêu lần vẫn thấy mới. Một trong những hình ảnh ấy là chiếc áo của Chúa Giêsu. Sau khi đóng đinh Chúa vào thập giá, những người lính chia nhau y phục. Nhưng đến chiếc áo trong, họ dừng lại. Bởi chiếc áo ấy được dệt liền một tấm, không có đường khâu. Họ nói với nhau: "Đừng xé áo này".

Thánh Gioan kể chi tiết ấy như một sự kiện xảy ra dưới chân thập giá. Nhưng từ rất sớm, Hội Thánh đã đọc nơi chiếc áo không đường khâu ấy một ý nghĩa sâu xa hơn: Hình ảnh của chính Hội Thánh, được dệt nên từ tình yêu của Chúa Kitô và được gìn giữ trong sự hiệp nhất.

Điều làm chúng ta suy nghĩ là những người lính hôm ấy không hề tin Chúa Giêsu. Vậy mà họ còn biết nói với nhau: "Đừng xé áo này".

Còn hôm nay?

I. XIN ĐỪNG CÀO CẤU KHUÔN MẶT HỘI THÁNH.

Những năm gần đây, nhìn về Hội Thánh Việt Nam, lòng người tín hữu không khỏi nặng trĩu. Không phải vì Hội Thánh không còn những mục tử thánh thiện. Không phải vì Tin Mừng đã mất sức sống. Không phải vì Chúa đã rời bỏ Hội Thánh.

Nhưng vì ở nhiều nơi, bằng nhiều cách khác nhau, người ta thấy tấm áo của Hội Thánh đang phải chịu những vết kéo căng.

Có những bất đồng. Có những hiểu lầm. Có những lời qua tiếng lại. Có những quyết định gây nhiều suy nghĩ. Có những phản ứng làm dấy lên nhiều tranh luận. Có những biến cố khiến cả cộng đoàn bối rối.

Mỗi sự việc đều có hoàn cảnh riêng. Mỗi con người đều có những điều người khác chưa biết hết. Vì thế, thật khó để một người đứng bên ngoài có thể kết luận đầy đủ ai đúng, ai sai. Nhưng có một điều ai cũng nhìn thấy:

Hội Thánh đang đau. Khuôn mặt Hội Thánh bị cào cấu.

2. AI LỢI?

Hội Thánh đau không chỉ vì những biến cố. Hội Thánh đau còn vì cách người ta đón nhận những biến cố ấy.

Chưa bao giờ một thông tin lan nhanh như hôm nay. Chỉ vài phút sau khi một văn bản xuất hiện, hàng ngàn lượt chia sẻ đã nối tiếp nhau. Chỉ một đoạn video ngắn cũng đủ làm bùng lên hàng ngàn bình luận.

Người thì bênh vực. Người thì phản đối. Người thì thêm thắt. Người thì cắt xén. Có người nói vì yêu Hội Thánh. Có người nói vì muốn bảo vệ sự thật. Có người nói vì lương tâm.

Nhưng cũng không ít người lên tiếng chỉ để được nhiều người xem hơn. Để được nhiều người theo dõi hơn. Để thỏa mãn cảm xúc của mình hơn.

Và rồi, giữa những dòng chữ, những cuộc tranh luận, những lời kết án và bênh vực, điều bị tổn thương nhiều nhất lại chính là khuôn mặt của Hội Thánh.

3. ĐIỀU LẠ LÀ CHÚA CHƯA BAO GIỜ CHỐI BỎ THUYỀN.

Hội Thánh chưa bao giờ là cộng đoàn của những con người hoàn hảo. Nếu hoàn hảo, Hội Thánh đã không cần đến lòng thương xót. Suốt hơn hai ngàn năm, Hội Thánh đã trải qua biết bao thử thách.

Đã từng có những bất đồng giữa các tông đồ. Đã từng có những cuộc khủng hoảng kéo dài. Đã từng có những thời điểm tưởng như con thuyền Phêrô sắp chìm giữa sóng dữ.

Nhưng con thuyền ấy vẫn đi. Không phải vì các thủy thủ luôn tài giỏi. Mà vì Chúa vẫn đang ở trên thuyền.

Chúa có thể ngủ.

Nhưng Chúa không bao giờ bỏ con thuyền của chính Chúa.

4. DÙ KHÁC BIỆT, XIN ĐỪNG LÀ MŨI DAO.

Điều đáng sợ nhất hôm nay không phải là sự khác biệt. Khác biệt luôn có trong mọi cộng đoàn. Điều đáng sợ là khi sự khác biệt không còn được nâng đỡ bằng đức ái. Khi người ta không còn tìm cách hiểu nhau. Không còn muốn lắng nghe nhau. Không còn đủ khiêm nhường để nhường nhau một bước.

Khi ấy, mỗi lời nói đều trở thành mũi dao. Mỗi quyết định, dù ở phía nào, người có quyền hay người dưới quyền, đều chĩa thẳng vào vết rách chưa được chữa lành. Mỗi bài viết là một chiến tuyến. Mỗi lần bấm nút chia sẻ có thể trở thành một lần khoét sâu thêm vết thương của Hội Thánh.

Có khi chính chúng ta cũng không nhận ra điều ấy. Ta nghĩ mình đang bảo vệ Hội Thánh. Nhưng cách ta làm lại khiến nhiều người mất lòng tin vào Hội Thánh; Ta nghĩ mình đang bảo vệ sự thật. Nhưng sự thật không bao giờ lớn lên bằng sự cay nghiệt; Ta nghĩ mình đang bênh vực công lý. Nhưng công lý của Tin Mừng không bao giờ tách rời đức ái.

5. CẦN NGƯỜI QUỲ XUỐNG TRƯỚC CHÚA.

Là con cái Hội Thánh, chúng ta không được phép dửng dưng trước những gì đang xảy ra. Chúng ta cũng không được phép biến nỗi đau của Hội Thánh thành đề tài để tranh cãi bất tận.

Đều Hội Thánh cần nhất không phải là thêm một bài phản biện. Không phải thêm một video. Không phải thêm một lời kết án. Nhưng là thêm một người quỳ xuống cầu nguyện.

Có những lúc, sự im lặng vì yêu Hội Thánh mạnh hơn rất nhiều những lời nói đúng nhưng thiếu tình yêu.

Có những lúc, nhường nhau một bước lại là cách tiến rất xa trước mặt Thiên Chúa.

6. KHÔNG AI ĐƯỢC MIỄN VIỆC PHẢI CẦU NGUYỆN CHO HỘI THÁNH.

Có một câu hỏi mà có lẽ mỗi người nên tự hỏi. Không phải: "Ai đã làm Hội Thánh đau?". Nhưng là: "Tôi đã làm gì để Hội Thánh bớt đau?"

Tôi đã cầu nguyện nhiều hơn hay bình luận nhiều hơn?

Tôi đã khóc với Hội Thánh hay chỉ nói về Hội Thánh?

Tôi đã góp phần chữa lành hay vô tình làm rộng thêm vết nứt?

Tôi đã giữ gìn sự hiệp nhất hay chỉ chăm chăm bảo vệ quan điểm của mình?

Những câu hỏi ấy không dành riêng cho ai. Nó dành cho giám mục. Dành cho linh mục. Dành cho tu sĩ. Dành cho giáo dân. Dành cho tất cả những ai yêu Hội Thánh.

7. "ĐỪNG XÉ ÁO NÀY".

Ngày xưa, dưới chân thập giá, những người lính đã nói: "Đừng xé áo này". Ước gì lời của kẻ ngoại năm xưa, trở thành lời nhắc nhở mỗi chúng ta hôm nay:

Xin đừng để thêm một lời nói làm tấm áo Hội Thánh rách hơn.

Xin đừng để thêm một hành động làm vết thương của Hội Thánh sâu hơn.

Xin đừng để những khác biệt trở thành chia rẽ.

Xin đừng để những tổn thương trở thành hố ngăn cách.

Xin đừng để những cơn sóng dữ làm chúng ta quên rằng, Chúa Kitô vẫn đang ở trên con thuyền của chính Chúa.

Và nếu hôm nay chúng ta chưa thể làm được điều gì lớn lao cho Hội Thánh, thì xin hãy làm điều nhỏ bé nhưng đẹp lòng Chúa nhất:

Quỳ xuống.

Cầu nguyện.

Xin Chúa chữa lành những vết thương của Hội Thánh.

Xin Chúa gìn giữ các mục tử trong sự khôn ngoan và khiêm nhường.

Xin Chúa nâng đỡ đoàn chiên trong bình an và tín thác.

Và xin cho mỗi chúng ta, bằng lời nói, việc làm và cả sự thinh lặng đúng lúc, biết góp phần gìn giữ tấm áo không đường khâu của Chúa Kitô.

Để khi nhìn vào Hội Thánh, thế gian dù có thể thấy những con người còn nhiều giới hạn, vẫn nhận ra Đấng đã yêu Hội Thánh và hiến mình vì Hội Thánh.

Lạy Chúa Giêsu, Hội Thánh là của Chúa. Chúng con là con cái của Hội Thánh. Xin đừng để vì sự nóng nảy của chúng con mà tấm áo Chúa mặc bị rách thêm.

Xin cho chúng con biết yêu Hội Thánh hơn yêu chính mình, biết bảo vệ sự thật bằng đức ái, biết gìn giữ sự hiệp nhất bằng khiêm nhường, và biết cầu nguyện nhiều hơn phán xét. Amen.

Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG