NHẬT KÝ TIỂN ĐƯA

Bản tin thời tiết ngày 28 tháng 4 năm 2009 của khu vực miền Trung: trời âm u, chiều có mưa vài nơi, gió cấp 3, sóng vỗ nhẹ… không đủ để ngăn cản bước chân lên đường của nhóm linh mục, tu sĩ, giáo dân hạt Phú Yên đi Quy Nhơn để gặp gỡ và tiễn đưa đứa con ưu tú của Tuy Hòa, giám mục Vincent Nguyễn Văn Bản về nhiệm sở mới.

Sáu giờ chiều ngày 28 tháng 4 năm 2009, như không được báo trước nên những cái bắt tay và nhất là cái ôm chầm, nhấc bổng của giám mục Nguyễn Văn Bản với cha hạt trưởng Phú Yên, Giuse Trương Đình Hiền, người anh cả của ba anh em linh mục được đào tạo dưới mái trường Anrê Phú Yên- Mằng Lăng( Hiền, Bản, Đệ), làm cho chúng tôi, những người đứng chung quanh thấy được sự hồn nhiên nơi tâm hồn các linh mục của Chúa…

Giờ cơm chiều…

Sau giờ cơm…

Chín giờ tối, sau khi tất cả các sinh hoạt nơi tòa giám mục Quy Nhơn dần vào yên lặng, nhóm Phú Yên chọn lấy thời điểm này làm giờ gặp gỡ cuối cùng nơi căn phòng của người em út trong ba anh em ( L.m Đệ), một linh mục trẻ nhưng căn phòng của linh mục trẻ này lại quá già, chứa đầy cổ vật, điều đó muốn nói với chúng tôi rằng chúng tôi đang ngồi trong căn nhà đầu nguồn của giáo phận mẹ Quy Nhơn để từ đây chúng tôi ra đi mà không sợ mình mang tiếng mất gốc…Vui, buồn, kỉ niệm, “đơn giản” và chúng tôi “đang giỡn” tưởng như chẳng có gì xảy đến cho chúng tôi ở tương lai, sống cái hiện tại tràn đầy là biểu hiện một tâm hồn phó thác, tin tưởng …

Đúng như vậy, tôi hỏi đức cha Nguyễn Văn Bản: “Cha có lo lắng gì không ?”. “Không”. Và ngài còn thêm: “Chúa luôn có cái lí của Ngài…”, và thế là chúng tôi tiếp tục đơn giản vì mình đang giỡn cho đến 11h30 đêm…

Khi tất cả mọi người đều đi vào cái yên lặng tột cùng của bóng đêm thì những hàng me to gốc, những viên đá của Tịnh Sơn, Sông Hinh nơi sân vườn tòa giám mục Quy Nhơn lại bắt đầu lên tiếng bằng cơn mưa nhẹ được báo trước, những tán me lớn rùng mình cho xuống mặt đá bên dưới những giọt nước mắt vui mừng và hi vọng.

Đến 2h sáng ngày 29 tháng 4 năm 2009, tiếng còi xe đầu tiên đi ngang qua tòa giám mục Quy Nhơn như đánh thức những viên đá mơ màng kia hãy trổ hoa và lăn vào cuộc đời, tiếng còi xe như đánh thức mà cũng còn như cảnh báo những hiểm nguy sắp đến. Có lẽ đức cha Vincent Nguyễn Văn Bản hiểu ra mệnh lệnh sắp đến cho mình là gì…

Năm giờ sáng ngày 29 tháng 4 năm 2009, thánh lễ cuối cùng trong tư cách là người làm chủ, làm con, làm người tôi tớ của Quy Nhơn trong căn nhà nguyện nhỏ nhắn nhưng không thiếu bất cứ thành phần nào(chủng sinh, tu sĩ nam nữ, giáo dân, các linh mục từ Ban Mê Thuột…, một thánh lễ trào tràn sự hiệp nhất,trào tràn ước mơ hiệp nhất, lễ kính thánh Catarina –( vị thánh muốn xây dựng sự hiệp nhất trong chính lòng giáo hội). Cuộc bẻ bánh hôm nay để tạ ơn, để xin ơn, để nhắn nhủ, để hứa, để quyết tâm. Khi mời gọi cầu nguyện, đức giám mục Vincent Nguyễn Văn Bản kêu gọi cầu nguyện cho ngài đi về giáo phận mới trong an bình…Đi Về chứ không là Đi Đến, cách dùng từ này cho tôi thấy giáo phận Ban Mê Thuột đã là căn nhà của mình trước đó rồi, Đi Về chính là ý thức cách mạnh mẽ sứ vụ Chúa trao và công việc tiếp theo như giáo mục Nguyễn Văn Bản tỏ bày còn lại lúc này là thực hiện mệnh lệnh đó.

Thánh lễ như một cuộc hẹn hò với Chúa. Chúng tôi tiếp tục thực hiện cuộc hò hẹn với con người mà cụ thể là giữa giám mục Nguyễn Văn Bản với đức cha Phêrô Nguyễn Soạn, vừa là người cha, vừa là người thầy, vừa là người giám hộ và báo hiệu trước cũng vừa là người bạn trong giám mục đoàn qua bữa tiệc chia tay. Tiệc chia tay không tổ chức vào buổi tối nhưng lại tổ chức vào buổi bình minh, chào một ngày mới bắt đầu. Chia tay mà vui, vui cho người ở lại vì người ở lại đã thấy được rằng nơi cội nguồn của giáo phận mẹ Quy Nhơn vẫn còn chứa đầy nước, vẫn còn cái để cho đi…Vui cho người ra đi, vì thấy ánh sáng của mặt trời sau bữa tiệc chia tay này càng ngày càng sáng. Nước mắt bình minh phải khác với giọt nước mắt hoàng hôn. Tôi thấy bữa tiệc chia tay và ngôn ngữ trong bữa tiệc này đã lan tỏa đến nhiều người nơi phòng tiệc, rất ít người không sờ lên sóng mũi của mình…Đôi mắt chớp chớp kịp hất đi viên bụi muối mặn …vừa mới xuất hiện đâu đây…

7 giờ 30 sáng 29 tháng 9 năm 2009, trước cửa chủng viện, không khí lại càng quyến luyến của những người thuộc giáo phận Quy Nhơn, những cái bắt tay, những tấm hình, những chớp nháy, cả những níu kéo…Bất ngờ, đức cha Phêrô Nguyễn Soạn xuất hiện,dù bệnh yếu, vẫn cố gắng bước những bước chậm chạp từ tòa giám mục bước sang…Tôi có cảm giác ngài muốn trao hết những gì mình có cho đứa con của giáo phận được cất nhắc thành người kế vị các tông đồ, cái ngài trao cuối cùng: chính là “nụ cười, cái bắt tay, cái nhìn “ như một chúc lành: lên đường bằng an”

Đoàn xe chuyển bánh…

Cổng tiểu chủng viện từ từ khép lại cho một giai đoạn của giám mục Vincent; Biết ơn ngày hôm qua nhưng không luyến tiếc nó, hôm qua không thể níu chân của ngài đi về một phần của mái nhà Đông Dương, nơi cả đoàn chiên đang chực chờ có người chăn dắt…Đoàn xe đi theo lộ trình như một sự sắp đặt. Không thể không đi qua đầm Thị Nại, để bồi dưỡng thêm chất mặn muối biển của giáo phận Quy Nhơn, nơi chứng kiến những khởi đầu của giáo phận Đàng Trong.

Vẫy tay chào cầu Nhơn Hội, biểu tượng cho sức sống hôm nay. Khác với lần sơ kiến trước đó một tháng, đoàn xe đi về phía Bắc, tới ngã 3 cầu Bà Di, tôi chắc rằng đức cha Vincent không thể không nhìn về phía Bắc để chào giáo hạt Quảng Ngãi, nơi mà cả giáo phận Quy Nhơn đang nặng lòng về nó vì đây là giáo hạt chịu nhiều thua thiệt nhất, một phút nguyện cầu cho Quảng Ngãi yêu dấu…Thiêng liêng quá…

Về Tây Sơn, về Phú Phong.. không thể không nếm môi chút rượu Bầu Đá như đặc sản của vùng này…Xe tiếp tục qua An Khê,dừng lại nơi đám thông dày mà tóc thông xanh cả một vùng đồi núi, ở đây, chúng tôi chờ đợi nhau, không ai muốn đi trước vì sợ bỏ soát lại người đằng sau, yêu thương nhau đến thế là cùng.

Cổng trời Mang Yang đón chào chúng tôi về với giáo đường Thăng Thiên(Plâycu), trong tiếng cười rộn rã, nhất là cha sở xứ đạo Thăng Thiên( cha Đông), sao mà hiếu khách, sao mà trẻ trung, sao mà hài hước…Không thể không cười, không vui, báo hiệu cho chúng tôi một hành trình tốt đẹp và có lẽ muốn giới thiệu cho đức cha Vincent sứ vụ người phải thực hiện cho vùng đất Tây Nguyên này nên những tiết mục văn nghệ ở đâyđều do những con người Tây Nguyên thực hiện…

Đến cây số 110 theo Quốc lộ 14, địa đầu của giáo phận Ban Mê Thuột, đoàn xe dừng lại. Đức cha Vincent hỏi tôi: “Ở đây nhiều tiêu quá phải không anh Đạt?”. Tôi thưa: “Vâng, càng đi về phía Nam lượng tiêu càng nhiều và nơi đây chưa thấy cà phê…”. Hỏi là quan tâm, hỏi là muốn biết, hỏi là muốn sẻ chia về những người chủ của những đám vườn đó, hay nói cách khác, ngài muốn hỏi: “Người dân ở đây có đủ sống không anh?”. Giáo hội đâu chỉ giao linh hồn của đoàn chiên mà còn cả phần xác của nó nữa. Tiếp tục thao thức. và tôi hiểu được rằng Ngài đang nhẹ bước đi vào căn nhà Chúa đang dọn sẵn cho mình trên nền đất bazan này

Qua lớp kính xe bị nhòe đi bởi những cơn mưa đầu mùa không đủ che khuất dòng điện 500Kv Bắc Nam dọc theo suốt chiều dài giáo phận để rồi tiếp tục lo lắng, không hiểu rằng ánh sáng của dòng điện kia có soi chiếu được tận trái tim của những người dân tộc Tây Nguyên, của mọi con người của giáo phận này tìm thấy Chúa chăng ?

4 giờ 30 chiều ngày 29 tháng 4 năm 2009, đức cha Vincent cùng những người tháp tùng về đến tòa giám mục Ban Mê Thuột, sao hoành tráng thế, sao rộn ràng thế, tiếng trống diễu hành của các em thiếu nhi, những dàn chào của các em thiếu nhi dân tộc. Chắc chắn đức cha Vincent nhận ra điều đó, rồi tiếng hát chào mừng được vang lên: … Chào mừng đức cha về với giáo phận chúng con…

Đoàn rước vào bên trong nhà thờ tòa giám mục, ở đây những nghi thức truyền thống của giáo hội về việc cất nhắc một giám mục vào chức vị chủ chăn được diễn ra:

Đức giám mục đọc kinh tin kính…

Giới thiệu sơ qua Bulla của tòa thánh sẽ được đọc chính thức trong lễ tấn phong…

Đức tân giám mục đọc những lời cam kết với tòa thánh, với giám mục đòan, với cộng đoàn dân Chúa…bằng tiếng Latin mà chắc chẳng mấy người hiểu hết…

Kết thúc bằng giờ chầu phép lành đầu tiên với tư cách là chủ chăn của giáo phận Ban Mê Thuột.

Sau bữa cơm tối, lại một tối bên nhau tại tòa giám mục Ban Mê Thuột của phái đòan Quy Nhơn-Tuy Hòa.

Lúc này, ngoại trừ đức cha Vincent, tất cả những người trong phái đoàn đều là khách nhưng là dạng khách quý, nói theo ngôn ngữ bên ngoài là khách VIP, khách Quy Nhơn-Tuy Hòa coi căn phòng của giám mục hiện nay như vườn không nhà trống, từ phòng ngủ, phòng làm việc, phòng khách như chỗ của mình, lại còn có cả một chút nước cay cay trên bàn khách như để khởi đầu một đêm nữa bên nhau cho trọn hết cái tình.

Không muốn cách biệt với anh em, đức cha Vincent tìm đến phòng ngủ của chúng tôi để nói tất cả những trăn trở, nào là năm linh mục phải làm gì(?), nào là phải giáo dục chủng sinh thế nào(?), nào là đời sống luân lí(?), nào là làm chứng giữa đời(?)…nói mãi không hết chuyện để rồi kết thúc bằng cái bắt tay… bên ngoài kia cúp C1 bắt đầu.

Sáng 30 tháng 4 năm 2009, thánh lễ thứ 2 và là thánh lễ đầu tiên trong tư cách là người làm chủ được cử hành và các linh mục đồng tế phần lớn là các linh mục Quy Nhơn. Khởi đầu thánh lễ, đức cha chủ nhà giới thiệu linh mục đòan Quy Nhơn sao mà quá tường tận từng họ tên, từng giáo xứ, từng giáo dân như là người của giáo phận mình, giáo phận Ban Mê Thuột.Không rành sao được khi mới từ đó Đi Ra…

Sau thánh lễ, một món quà nhỏ nhưng ý nghĩa quá lớn của quý linh mục Quy Nhơn, đặc biệt của cha hạt trưởng Phú Yên gởi tặng đức giám mục, không chỉ như món quà mà còn là một nhắn nhủ không với tư cách một linh mục với một giám mục nhưng với tư cách một người anh trong ba anh em như đã nói: “Đức cha hãy cầu nguyện như hình đức cha đang cầu nguyện trong món quà mà đức cha vừa nhận”.

Chúng tôi là giáo dân, chúng tôi biết chắc rằng đức cha không bao giờ quên cầu nguyện và nhất là đức cha đang đứng trên nền nguyện đường mà trước đây được xây dựng cho các nữ tu chuyên tâm cầu nguyện, các nữ tu Bênêdictine.

Chúng tôi về lại Quy Nhơn- Tuy Hòa khi cơn mưa nhẹ đêm qua chưa dứt. Hẹn gặp lại Ban Mê Thuột ngày 12 tháng 5 năm 2009 trong lễ tấn phong.