ĐEM NIỀM VUI ĐẾN VỚI BỆNH NHÂN NGHÈO
THANH HÓA, ngày 15/05, Ban Bác ái Dòng Mến Thánh Giá Thanh Hóa, tiếp tục lên đường đến địa điểm mới : Sầm Sơn. Thị Xã Sầm Sơn lúc này đang trong thời điểm đón khác du lịch. Đường phố, bờ biển những dòng người tấp nập ngược xuôi. Điểm đến của họ là những khách sạn, nhà hàng hải sản, danh lam, thắng cảnh ... Còn chúng tôi, những nữ tu bác sỹ, y sỹ của Dòng Mến Thánh Giá Thanh Hóa, đang tìm đến với người nghèo, người già yếu bệnh tật.
Xem hình bấm vào đây
Khi xe chúng tôi dừng lại tại Nhà Thờ Sầm Sơn, bà con đang chờ chúng tôi rất đông. Tại đây, chúng tôi bắt gặp những nụ cười hiếm thấy được biểu lộ trên khuôn mặt gầy gò, hốc hác của những cụ ông, cụ bà và người khuyết tật. Ánh mắt họ lóe lên niềm hy vọng.
Sau ít phút gặp gỡ chúng tôi bắt tay vào việc ngay, mỗi người một nhiệm vụ từ khám bệnh, kê đơn đến phát thuốc, chúng tôi đã khám bệnh và cấp thuốc cho 150 bệnh nhân, thuộc giáo xứ Sầm Sơn. Đến và tiếp xúc với bệnh nhân nghèo chúng tôi thấm thía sự đau đớn, nỗi bất hạnh của họ hơn bao giờ hết. Điều đó thúc đẩy chúng tôi ý thức trách nhiệm của mình và mong muốn được tiếp tục lên đường... Có bà lão bị bệnh viêm họng hạt hơn 10 năm, bà cố gắng nói trong cơn ho thắt ruột : “Ông nhà tôi đã quen, nếu không nghe thấy tiếng ho của tôi, ông ấy lại tưởng tôi bị nặng rồi”. Qua câu nói có vẻ hài hước và lạc quan của bà, chúng tôi nhận thấy sau nụ cười là nỗi đau của Bà. Và còn nhiều người đau bệnh khác nữa, người thì không đi được vì đau khớp, người thì thoái hóa cột sống, người thì đau thần kinh, đau đầu.... Họ đã phải chịu đựng sự đau đớn vì bệnh tật, lại còn nghèo nàn túng thiếu, khiến cho những con người bất hạnh ấy không dám nghĩ đến việc chữa trị. Chúng tôi chưa thể giúp họ khỏi bệnh, nhưng nhờ sự giúp đỡ của Hội bác ái Phanxicô, chúng tôi đem đến một chút quan tâm như món quà tinh thần để chia sẻ, ủi an và xoa dịu bớt những cơn đau của người. Nhưng chúng tôi cũng đã gặp phải tình huống khó xử : số thuốc mang theo chỉ giành tối đa là 120 bệnh nhân, trong khi thực tế số bệnh nhân đã tăng lên 150. Chúng tôi đã kêu gọi sự chia sẻ, tất cả đều đồng ý. Có cụ đã tâm sự : “con đã ngoài 80 tuổi nhưng lần đầu tiên được nhận thuốc miễn phí xin hết lòng cảm ơn các Sơ ...”. Thế nhưng, vẫn còn những người ra về mà không được nhận thuốc.
Hình ảnh những người bệnh tội nghiệp ấy càng thôi thúc chúng tôi tiếp tục cố gắng hơn nữa trong sứ vụ trung gian giữa Hội bác ái Phanxicô và các ân nhân đến với bệnh nhân nghèo trong Giáo Phận Thanh Hóa. Là những nữ tu, chúng tôi tiếp tục cầu nguyện và kêu gọi những tấm lòng quảng đại san sẻ ra tay giúp đỡ. Không chỉ riêng ở Sầm Sơn, ở khắp mọi nơi xa gần đang cần sự cảm thông chia sẻ của chúng ta. “Hãy cho thì sẽ được nhận”!
Ban bác ái
Dòng Mến Thánh Giá Thanh Hóa
THANH HÓA, ngày 15/05, Ban Bác ái Dòng Mến Thánh Giá Thanh Hóa, tiếp tục lên đường đến địa điểm mới : Sầm Sơn. Thị Xã Sầm Sơn lúc này đang trong thời điểm đón khác du lịch. Đường phố, bờ biển những dòng người tấp nập ngược xuôi. Điểm đến của họ là những khách sạn, nhà hàng hải sản, danh lam, thắng cảnh ... Còn chúng tôi, những nữ tu bác sỹ, y sỹ của Dòng Mến Thánh Giá Thanh Hóa, đang tìm đến với người nghèo, người già yếu bệnh tật.
Xem hình bấm vào đây
Khi xe chúng tôi dừng lại tại Nhà Thờ Sầm Sơn, bà con đang chờ chúng tôi rất đông. Tại đây, chúng tôi bắt gặp những nụ cười hiếm thấy được biểu lộ trên khuôn mặt gầy gò, hốc hác của những cụ ông, cụ bà và người khuyết tật. Ánh mắt họ lóe lên niềm hy vọng.
Sau ít phút gặp gỡ chúng tôi bắt tay vào việc ngay, mỗi người một nhiệm vụ từ khám bệnh, kê đơn đến phát thuốc, chúng tôi đã khám bệnh và cấp thuốc cho 150 bệnh nhân, thuộc giáo xứ Sầm Sơn. Đến và tiếp xúc với bệnh nhân nghèo chúng tôi thấm thía sự đau đớn, nỗi bất hạnh của họ hơn bao giờ hết. Điều đó thúc đẩy chúng tôi ý thức trách nhiệm của mình và mong muốn được tiếp tục lên đường... Có bà lão bị bệnh viêm họng hạt hơn 10 năm, bà cố gắng nói trong cơn ho thắt ruột : “Ông nhà tôi đã quen, nếu không nghe thấy tiếng ho của tôi, ông ấy lại tưởng tôi bị nặng rồi”. Qua câu nói có vẻ hài hước và lạc quan của bà, chúng tôi nhận thấy sau nụ cười là nỗi đau của Bà. Và còn nhiều người đau bệnh khác nữa, người thì không đi được vì đau khớp, người thì thoái hóa cột sống, người thì đau thần kinh, đau đầu.... Họ đã phải chịu đựng sự đau đớn vì bệnh tật, lại còn nghèo nàn túng thiếu, khiến cho những con người bất hạnh ấy không dám nghĩ đến việc chữa trị. Chúng tôi chưa thể giúp họ khỏi bệnh, nhưng nhờ sự giúp đỡ của Hội bác ái Phanxicô, chúng tôi đem đến một chút quan tâm như món quà tinh thần để chia sẻ, ủi an và xoa dịu bớt những cơn đau của người. Nhưng chúng tôi cũng đã gặp phải tình huống khó xử : số thuốc mang theo chỉ giành tối đa là 120 bệnh nhân, trong khi thực tế số bệnh nhân đã tăng lên 150. Chúng tôi đã kêu gọi sự chia sẻ, tất cả đều đồng ý. Có cụ đã tâm sự : “con đã ngoài 80 tuổi nhưng lần đầu tiên được nhận thuốc miễn phí xin hết lòng cảm ơn các Sơ ...”. Thế nhưng, vẫn còn những người ra về mà không được nhận thuốc.
Hình ảnh những người bệnh tội nghiệp ấy càng thôi thúc chúng tôi tiếp tục cố gắng hơn nữa trong sứ vụ trung gian giữa Hội bác ái Phanxicô và các ân nhân đến với bệnh nhân nghèo trong Giáo Phận Thanh Hóa. Là những nữ tu, chúng tôi tiếp tục cầu nguyện và kêu gọi những tấm lòng quảng đại san sẻ ra tay giúp đỡ. Không chỉ riêng ở Sầm Sơn, ở khắp mọi nơi xa gần đang cần sự cảm thông chia sẻ của chúng ta. “Hãy cho thì sẽ được nhận”!
Ban bác ái
Dòng Mến Thánh Giá Thanh Hóa