1. 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay: Suy Niệm Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Chay. Thiên Chúa đưa Adam vào Thiên đường trần gian

Kính thưa quý vị và anh chị em,

Hôm nay là Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay. Đình Trinh xin giới thiệu với quý vị và anh chị em bài suy niệm của Đức Ông Graham Schmitzer trong tuyển tập 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay nổi tiếng của Giáo Hội tại Úc có nhan đề Compassio.

Kinh Thánh mở đầu với chủ đề về một khu vườn. “Thiên Chúa trồng một vườn ở Ê-đen, ở phía đông, và đặt người mà Ngài đã nặn nên ở đó” (Sáng thế ký 2:8). “Một dòng sông chảy từ Ê-đen để tưới vườn” (Sáng thế ký 2:10). Chúa nhật đầu tiên của Mùa Chay đưa chúng ta trở lại điểm khởi đầu. Thiên Chúa, người thợ gốm, đã yêu thương nặn chúng ta từ bụi đất và đã thổi vào chúng ta “hơi thở sự sống”. Mỗi người chúng ta là một kiệt tác của bàn tay Thiên Chúa. Khu vườn là món quà của Thiên Chúa, nhưng Ngài đặt ra những giới hạn trong việc sử dụng những món quà đó, vì chúng ta là tạo vật chứ không phải là Đấng Tạo Hóa.

Nhưng người đàn ông và người phụ nữ bị lừa tin rằng Chúa rất xảo quyệt, và sự bất tuân sẽ giúp họ nhận ra giá trị thực sự của mình. Họ bị cám dỗ chiếm đoạt những thứ không thuộc về mình. Với sự thấu hiểu đó, Shakespeare sau này đã viết: “Những thứ ngọt ngào khi nếm thử lại trở nên chua chát khi tiêu hóa” (Bi kịch của Vua Richard Đệ Nhị). Quá muộn, họ nhận ra sự xa cách của mình với Chúa.

Cuộc chiến để thực hiện thánh ý Chúa một lần nữa diễn ra trong vườn Giệtsimani. “Áp-ba, Cha ơi, Cha làm được mọi sự, xin cất chén này xa con. Nhưng xin đừng làm điều con muốn, mà làm điều Cha muốn” (Mc 14:36). Với sự vâng phục của mình, A-đam mới đã xóa bỏ sự từ chối của A-đam cũ.

Những thành quả đầu tiên của cuộc khổ nạn có thể thấy trong lời hứa của Chúa Kitô với tên trộm lành: “Hôm nay ngươi sẽ ở với ta trong thiên đàng” (Lc 23:43). Thiên đàng là một từ tiếng Ba Tư dùng để chỉ khu vườn xa hoa bao quanh cung điện của nhà vua. Bạn bè của nhà vua luôn được chào đón vào khu vườn đó.

Dường như đó là điều Chúa Giêsu đã nghĩ đến khi trong bữa tiệc ly, Ngài gọi các môn đệ của mình là “bạn hữu” (Ga 15:14).

Tên trộm lành, người bằng cách nào đó biết rằng Chúa Kitô đang dẫn dắt nhân loại trở lại Thiên đường mà họ đã sa ngã, mang đến cho chúng ta sự khích lệ - “Một hình ảnh về sự chắc chắn an ủi rằng lòng thương xót của Chúa có thể đến với chúng ta ngay cả trong những giây phút cuối cùng; rằng ngay cả sau một cuộc đời lầm lạc, lời cầu xin ân huệ của Ngài cũng không phải là vô ích” (Đức Bênêđíctô XVI, Chúa Giêsu thành Nazareth, Tuần Thánh).

Trước kia, trong khu vườn có một dòng sông. Giờ đây, từ trái tim của Chúa Kitô bị đâm thủng, một dòng sông tuôn chảy: “Lập tức, máu và nước chảy ra” (Ga 19:34). Từ dòng suối này, sự sáng tạo mới diễn ra. Từ vết thương bên sườn của Chúa Giêsu, người phụ nữ mới được sinh ra - chính là Giáo Hội.

Ban đầu, một người đàn ông và một người phụ nữ đứng trước cây sự sống. Giờ đây, họ được thay thế bởi Đức Mẹ Maria và Thánh Gioan trước cây Thánh Giá, những môn đệ đích thực của Chúa Giêsu. Với Thánh Giá trước mắt, và giống như Thánh Gioan đón nhận Đức Mẹ Maria làm mẹ, chúng ta bắt đầu hành trình Mùa Chay.

Kính thưa quý vị và anh chị em,

Đình Trinh xin được nói thêm rằng: Bức tranh khảm mà chúng ta đang chiêm ngưỡng, “Thiên Chúa đưa Adam vào Thiên đường trần gian”, có niên đại từ thế kỷ 12 đến thế kỷ 13. Nó là một phần của chu kỳ Cựu Ước trong Nhà thờ Monreale ở Sicily. Nền vàng tượng trưng cho ánh sáng của cõi trời. Chúa Cha được miêu tả giống như Chúa Kitô, có vầng hào quang, mặc trang phục Byzantine cổ điển, nắm lấy cổ tay Adam và dẫn ông vào Thiên đường. Sự nhân cách hóa Chúa Cha này rất phổ biến trong nghệ thuật Byzantine, thể hiện Chúa Cha như là Chúa Kitô trước khi nhập thể. Adam khỏa thân, dấu hiệu cho thấy sự vô tội của ông trước khi sa ngã. Cây cối tượng trưng cho sự tươi tốt của Vườn Ê-đen, cây ở giữa tượng trưng cho Cây Sự Sống.

Bức tranh khảm này là một trong 130 bức tranh khảm tại Nhà thờ Monreale, minh họa các câu chuyện từ cả Cựu Ước và Tân Ước. Trải rộng trên hơn 6.000m², đây là một trong những chu kỳ tranh khảm Byzantine lớn nhất hiện có. Nhà thờ được xây dựng theo lệnh của Vua William II của Sicily từ năm 1174 đến năm 1189, vào thời kỳ mà các nghệ sĩ La Tinh, Byzantine và Hồi giáo cùng hợp tác – một sự pha trộn độc đáo giữa phương Đông và phương Tây. Vào thời trung cổ, nghệ thuật tôn giáo có hai mục đích: làm đẹp các nơi thờ phượng và giáo dục một bộ phận dân chúng phần lớn mù chữ.

Đức Ông Graham Schmitzer


Source:VietCatholic

2. 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay: Suy Niệm Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Chay. Được dẫn dắt bởi Thánh Thần

Kính thưa quý vị và anh chị em,

Hôm nay là Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay. Túy Vân xin giới thiệu với quý vị và anh chị em bài suy niệm của Cha Joshua Whitehead trong tuyển tập 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay nổi tiếng của Giáo Hội tại Úc có nhan đề Compassio.

Cảm giác được Chúa Thánh Thần dẫn dắt như thế nào? Khi suy ngẫm về câu hỏi này, tâm trí tôi hướng về những lúc tôi tự do và có ý thức nói “vâng” với một ý tưởng hay một thôi thúc mà, sau khi suy nghĩ lại, tôi nhận ra đó là do Chúa ban cho - hoặc nói “không” với một cám dỗ không đến từ Chúa. Đôi khi, đó là cầu nguyện theo một cách nhất định hoặc với một tư thế nhất định, trong khi những lúc khác, đó là nói điều gì đó cụ thể với người khác hoặc đến một nơi nhất định. Thường thì kết quả của sự lựa chọn của tôi chỉ được nhận ra sau khi hành động đã được thực hiện, khi tôi nhận ra rằng Chúa đã dẫn dắt tôi, bằng quyền năng của Chúa Thánh Thần, để tự do lựa chọn hành động đó. Và cảm giác đó như thế nào? Vui sướng!

Mùa Chay bắt đầu với một bài Phúc Âm làm nổi bật hai khía cạnh trong kinh nghiệm sống của Chúa Giêsu - những khía cạnh đóng vai trò như lời mời gọi và cho phép chúng ta tham gia, chứ không chỉ là người quan sát, vào mùa thánh thiêng này.

Trước hết, Thánh Mátthêu kể rằng Chúa Giêsu được Thánh Linh dẫn vào hoang mạc. Trong Phúc Âm của mình, Thánh Luca cũng nói điều tương tự, trong khi Thánh Máccô mô tả Chúa Giêsu được Thánh Linh thúc đẩy. Mặc dù có những khác biệt, cả ba đều chỉ ra sự vâng phục sâu sắc của Chúa Giêsu đối với sự vận động của Thánh Linh trong cuộc đời Ngài. Mặc dù tôi không phải là học giả tiếng Anh, nhưng từ “dẫn dắt” là một động từ bị động, cho thấy chủ thể - là Chúa Giêsu - nhận hành động chứ không phải là người khởi xướng. Phúc Âm không nói về kinh nghiệm nội tâm của Chúa Giêsu về sự thúc đẩy này, nhưng Phúc Âm mời gọi chúng ta suy ngẫm về sự cởi mở và đáp ứng của chính mình đối với Thánh Linh trong cuộc sống.

Kinh Thánh là một trong những cách chính yếu mà Thiên Chúa bày tỏ chính Ngài cho chúng ta. Qua việc đọc Kinh Thánh trong lòng cầu nguyện, chúng ta cho phép mình được Thánh Linh dẫn dắt theo những cách mạnh mẽ, cá vị và biến đổi. Vì vậy, không có gì ngạc nhiên khi Chúa Giêsu đã bác bỏ những cám dỗ của ma quỷ ba lần - một sự bác bỏ hoàn hảo.

Tôi tin rằng nếu bạn đang đọc những dòng này, bạn cũng tin rằng chúng ta thực sự “sống theo mọi lời từ miệng Thiên Chúa phán ra” (Mt 4:4). Mặc dù niềm tin rất quan trọng, nhưng không có gì mạnh mẽ hơn trải nghiệm được Chúa Thánh Thần dẫn dắt đến một từ hoặc cụm từ cụ thể trong Kinh Thánh và nhận ra rằng tôi được chính Chúa Giêsu yêu thương, Ngài hiện diện mật thiết bên cạnh tôi, và rằng tôi đang lớn lên trong tình yêu thương, niềm vui, sự bình an và lòng kiên nhẫn.

Đây là quá trình chậm rãi, tràn đầy ân sủng để đạt được sự tự do thực sự và vui vẻ.

Yếu tố thứ hai trong kinh nghiệm sống của Chúa Giêsu trong Phúc Âm này là sự đáp lại tự do và có ý thức của Ngài trước cám dỗ. Ở đây, chúng ta thấy Chúa Giêsu là một con người trọn vẹn, dấn thân sâu vào cuộc đấu tranh thực sự. Phản ứng của Ngài không phải là tự động hay thiếu suy xét, mà là những lựa chọn tự do, có chủ đích được thực hiện trong sự yếu đuối chân thành. Đói khát sau 40 ngày ăn chay, Chúa Giêsu cảm nhận được sự căng thẳng về thể xác và tinh thần mà bất kỳ người nào cũng sẽ trải qua. Tuy nhiên, khi bị cám dỗ chọn con đường dễ dàng, Ngài lại chọn tin tưởng vào Lời Chúa hơn là dựa vào sức mạnh hay quyền năng của chính mình.

Khoảnh khắc trong hoang mạc này diễn ra ngay trước khi Chúa Giêsu bắt đầu sứ mệnh công khai của Ngài. Đó vừa là thời điểm chuẩn bị, vừa là dấu mốc cho hành trình của chính chúng ta – không chỉ hướng tới Lễ Phục Sinh, mà còn hướng tới sứ mệnh tích cực đồng hành cùng người khác để gặp gỡ Chúa Giêsu. Cũng như Chúa Giêsu đã tự nguyện chọn sự kiên nhẫn, tin tưởng và trung thành khi đối mặt với những khó khăn thực sự của con người, chúng ta được mời gọi dừng lại, suy ngẫm và đáp lại – thay vì phản ứng – trong những khoảnh khắc cám dỗ của chính mình. Đây là công việc chậm rãi, tràn đầy ân sủng để trở nên tự do thực sự và vui mừng.

Cha Joshua Whitehead


Source:VietCatholic

3. 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay: Suy Niệm Chúa Nhật Thứ Nhất Mùa Chay. Đi vào sa mạc của lòng nhân ái

Kính thưa quý vị và anh chị em,

Hôm nay là Chúa Nhật thứ nhất Mùa Chay. Thụy Khanh xin giới thiệu với quý vị và anh chị em bài suy niệm của Sơ Therese Mills trong tuyển tập 40 Bài Tĩnh Tâm Mùa Chay nổi tiếng của Giáo Hội tại Úc có nhan đề Compassio.

Khi bước vào mùa Chay dẫn đến Lễ Phục Sinh, chúng ta được mời gọi suy ngẫm về chủ đề Compassio, một từ bắt nguồn từ tiếng Latinh compati, có nghĩa là “cùng chịu đau khổ”. Compassio không chỉ đơn thuần là sự cảm thông hay đồng cảm, cũng không phải là một cảm xúc thoáng qua. Nó bao gồm cả hai, nhưng kèm theo đó là lời kêu gọi hành động. Từ nơi mà chúng ta cảm thông hay đồng cảm, khi ta ở bên cạnh ai đó trong nỗi đau khổ của họ, ta được thôi thúc hoặc buộc phải đáp lại. Đây chính là cốt lõi của đức tin chúng ta!

Không biết bạn nghĩ sao, nhưng khi tôi ghép hai từ “Mùa Chay” và “cùng chịu khổ” lại với nhau, tôi lập tức nghĩ, “Ôi trời, thật là quá sức! Mình phải cùng chịu khổ với Chúa Giêsu trong 40 ngày sao? Nghe có vẻ khó quá. Cứu tôi với!” Đó chính xác là ý nghĩa của lời mời gọi này: được mời gọi tham gia vào sự đau khổ của Chúa Giêsu theo cách thúc đẩy chúng ta hành động với lòng thương xót.

Điều đó thể hiện như thế nào sẽ khác nhau đối với mỗi người chúng ta. Khi chúng ta chủ động đồng hành cùng Chúa Giêsu trong sự đau khổ của Ngài, liệu chúng ta có được thôi thúc để làm sâu sắc thêm mối quan hệ với Ngài và dành thời gian cho Ngài bằng cách từ bỏ mạng xã hội, phim ảnh, những thói nghiện ngập, và những quyến luyến đối với tội lỗi…? Khi chúng ta cùng Ngài vác thập giá, liệu trái tim chúng ta có đáp lại bằng những hành động yêu thương đối với những người khó yêu thương trong cuộc sống của chúng ta?

Gần đây, tôi đã đến thăm người bạn của chúng tôi, dì Miriam-Rose Ungunmerr-Baumann, một trưởng lão của nhóm ngôn ngữ Ngan'gityemerri ở Daly River, Lãnh thổ Bắc Úc. Tôi đã có ấn tượng mạnh trước sự thấu hiểu sâu sắc của bà về nỗi đau khổ và lòng trắc ẩn. Bà đã chia sẻ với nhóm chúng tôi nỗi đau xót khi mất đi hai sinh mạng trẻ tuổi trong cộng đồng một cách riêng biệt và bi thảm, một trong số đó là cháu trai của bà. Khi nhóm chúng tôi tập trung tại sân nhà dì Miriam, xung quanh là những chiếc lều và những người trẻ tuổi đang được giúp đỡ...

Với tình yêu thương và sự ủng hộ của bà, tôi hỏi bà làm sao bà vượt qua được nỗi đau này. Câu trả lời của bà thực sự khiến tôi xúc động: “Đôi khi mọi chuyện cứ dồn dập ập đến, đôi khi quá sức chịu đựng, cái chết của cậu bé và cô bé ấy, thật khó khăn. Nhưng chúng ta có thể làm gì (bà giơ tay lên cầu nguyện với Chúa), đôi khi chúng ta chỉ cần ở bên cạnh họ, và chấp nhận điều đó, đó là tất cả những gì chúng ta có thể làm, chỉ cần ở bên cạnh họ.”

Những lời của dì Miriam thực sự nắm bắt được ý nghĩa của lòng thương xót: đó là cùng chịu đau khổ - ngồi trong nỗi đau của người khác, chia sẻ nỗi đau khổ của họ với Chúa Giêsu. Trong những khoảnh khắc yếu đuối ấy, Chúa Giêsu gặp gỡ chúng ta. Dì Miriam đã dành cả cuộc đời mình để nuôi dưỡng tâm hồn và trí tuệ của những người trẻ thổ dân bằng cách ngồi bên cạnh họ trong nỗi đau khổ - đó là lòng thương xót ở mức độ cao nhất!

Lòng thương xót là yếu tố cốt lõi trong lời kêu gọi chúng ta noi theo Chúa Giêsu.

Có lẽ bạn đã từng nghe dì Miriam nói về dadirri, một từ trong ngôn ngữ Daily River, có nghĩa là lắng nghe sâu sắc, nội tâm, tĩnh lặng và chú tâm. Trong bài Phúc Âm hôm nay, Chúa Giêsu được Chúa Thánh Thần dẫn vào sa mạc. Trong sự cô độc và tĩnh lặng, Ngài đối mặt với cám dỗ và đau khổ, nhưng Thiên Chúa vẫn tỏ mình ra! Điều này phản ánh thực hành dadirri, mời gọi chúng ta lắng nghe sâu sắc trong những sa mạc tâm linh của chính mình - những khoảnh khắc im lặng, đau đớn, buồn khổ hoặc đấu tranh. Cũng như Chúa Giêsu đã gặp được những chân lý sâu sắc trong hoang mạc, chúng ta cũng có thể tìm thấy sự sáng suốt, sức mạnh và lòng thương xót khi bước vào dadirri.

Lòng thương xót là yếu tố cốt lõi trong lời kêu gọi chúng ta theo Chúa Giêsu. Khi chúng ta thừa nhận nỗi đau của mình và mời Chúa Giêsu vào sự đau khổ và mớ hỗn độn tội lỗi của chính mình, chúng ta sẽ kinh nghiệm được lòng thương xót, sự tha thứ và niềm hy vọng của Ngài. Khi biết được sự chữa lành của Ngài, chúng ta trở thành ngọn hải đăng hy vọng cho những người khác trong nỗi đau khổ của họ.

Therese Mills MGL


Source:VietCatholic