Nhận ra Chúa Phục Sinh trong Lời Chúa và Thánh Thể

SUY NIỆM CHÚA NHẬT III PHỤC SINH - A

(Lc 24, 35 – 48)

Trong hành trình đức tin, có những lúc chúng ta cảm thấy mệt mỏi, thất vọng và dường như mất hướng đi. Chúng ta tự hỏi: Chúa có thật sự đang hiện diện và đồng hành với mình không?

Phụng vụ Lời Chúa hôm nay đưa chúng ta trở về với kinh nghiệm rất thật của hai môn đệ trên đường Em-mau, những người đã từng hy vọng, nhưng rồi thất vọng; từng tin tưởng, đến lúc hoang mang. Tin Mừng Lu-ca mô tả, tâm trạng của hai ông buồn thảm bỏ cuộc về quê trong khung cảnh bóng ngả chiều tà, ngày sắp tàn, bóng tối đang bao phủ không gian. Nhưng chính lúc ấy, Chúa Giê-su Phục Sinh đã đến, đồng hành và biến đổi họ. Chứng tỏ, Chúa không vắng mặt, nhưng luôn hiện diện trong Lời Chúa, trong Thánh Thể, và trong chính hành trình đời sống của mỗi người chúng ta.

Chúa Phục Sinh, niềm hy vọng của chúng ta

Bài đọc trích sách Tông đồ Công vụ (Cv 2,14.22-32) thuật lại việc Phê-rô đứng trước dân chúng Giê-ru-sa-lem, nhân lễ Ngũ Tuần, công bố rằng, “Đức Giê-su Na-da-rét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và phép lạ” (x.Cv 2,22). Dù bị nộp và đóng đinh, “Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết” (x. Cv 2,24). Câu nói: “không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong cõi chết” nhấn mạnh rằng quyền năng Thiên Chúa vượt trên mọi thất bại, đau khổ và bất công.

Chúa Phục Sinh là niềm hy vọng sống cho nhân loại hôm nay. Trong thế giới hiện đại, nhiều người cảm thấy chán nản trước bạo lực, chiến tranh, hay những bất công xã hội. Thánh Phao-lô nhắc nhở rằng, quyền năng Thiên Chúa vượt trên mọi hoàn cảnh, hay như Thánh Au-gút-ti-nô nói: “Ai đặt niềm tin vào Chúa Phục Sinh sẽ không bao giờ thất vọng”. Niềm hy vọng này không hời hợt, nhưng chắc chắn rằng Thiên Chúa đã chiến thắng sự chết và mở ra đời sống mới cho chúng ta.

Máu Chúa Ki-tô là giá cứu chuộc

Theo thánh Phê-rô thì ơn cứu chuộc không dựa vào của cải vật chất hay những hình thức tôn giáo bên ngoài: “Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà được cứu chuộc… nhưng bằng máu châu báu của Đức Ki-tô, Con Chiên tinh tuyền” (x.1 Pr 1,18-19). Máu Chúa Giê-su là hy tế trọn vẹn, vô giá, nhờ đó chúng ta được rửa sạch tội lỗi, đặt niềm tin và hy vọng vào Thiên Chúa, sống đời sống thánh thiện giữa thế gian.

Như Thánh Au-gút-ti-nô viết: “Chúa Ki-tô là Con Chiên Thiên Chúa, nhờ máu Ngài chúng ta được cứu chuộc và trở thành dân của Ngài” (De Trinitate, 15,3). Đức cố Giáo Hoàng Bê-nê-đíc-tô XVI cũng nhấn mạnh: “Thánh Thể là khoảnh khắc Chúa Giê-su hiện diện sống động giữa chúng ta; nhờ đó Ngài biến đổi chúng ta để sống theo tình yêu” (Sacramentum Caritatis, 6).

Giữa những khổ đau, hay bất công, chúng ta được mời gọi sống lòng biết ơn Chúa, tuân giữ Lời Người, và để hy tế của Người biến đổi đời sống. Máu châu báu Chúa Ki-tô không chỉ là ký ức lịch sử, mà là sức mạnh nội tâm giúp chúng ta kiên trung, sống công bằng, bác ái trước những thử thách của thời đại.

Nhận ra Chúa trong Lời và Thánh Thể

Chúng ta hình dung ra dáng đi, vẻ mặt và tâm tình của hai người đang bỏ cuộc như thế nào. Giữa bóng đêm của ngày đang qua và bóng tối đang phủ kín tâm trí họ, Chúa Giê-su Phục Sinh hiện ra đồng hành và “giải thích Kinh Thánh… bắt đầu từ Mô-sê và các tiên tri” (x. Lc 24, 27), làm cho tâm hồn họ “bừng cháy”. Chúa đã nhóm lên một tia sáng, khơi lên niềm hy vọng, đưa họ ra khỏi bóng tối của buồn phiền và thất vọng, thức tỉnh lòng họ khao khát muốn được ở gần Người, khiến họ nài ép: “Mời ông ở lại với chúng tôi“, với lý do “vì trời đã về chiều và ngày sắp tàn” (Lc 24, 29).

Họ không bao giờ nghĩ rằng người khách lạ ấy là chính Thầy mình sống lại. Với một hành vi “bẻ bánh” đơn giản trong bữa ăn (Lc 24, 35), trí khôn được soi sáng, con tim được đốt nóng, những dấu chỉ bắt đầu gợi lên lòng sốt mến và thôi thúc họ “chỗi dậy trở về Giêrusalem” (Lc 24, 33).

Hình ảnh bẻ bánh là biểu tượng Thánh Thể, nơi Chúa Giê-su hiện diện sống động. Nhận ra Người trong Lời và Thánh Thể là cốt lõi đời sống Ki-tô hữu. Đức cố Giáo Hoàng Phan-xi-cô nhắc: “Khi tham dự Thánh Thể, chúng ta được mời gọi nhận ra Chúa Giê-su không chỉ trong bánh và rượu, mà trong anh chị em đang cần tình yêu và sự giúp đỡ của chúng ta” (Evangelii Gaudium, 276).

Sau khi nhận ra Chúa, hai môn không giữ niềm vui phục sinh cho riêng mình, mà chia sẻ với cộng đoàn. Đây là sứ vụ của mọi Ki-tô hữu hôm nay: nhận ra Chúa trong đời sống hằng ngày, rồi mang niềm vui và hy vọng phục sinh đến cho người khác, nhất là những ai đang cô đơn, đau khổ, hay thất vọng.

Câu chuyện Em-mau mời gọi chúng ta: Đừng chỉ nhìn vào thất bại hay nỗi buồn; Chúa vẫn đồng hành. Hãy lắng nghe Lời Chúa và tham dự Thánh Thể để nhận ra Chúa và được biến đổi.

Như hai môn đệ Em-mau, chúng ta được mời hãy để Lời Chúa và Thánh Thể soi sáng, nâng đỡ và biến đổi chúng ta, để mỗi hành động yêu thương, phục vụ, và hy vọng của chúng ta trở thành dấu chỉ sống động cho sự hiện diện của Chúa Phục Sinh giữa thế giới hôm nay.

Lm. An-tôn Nguyễn Văn Độ