Lễ Tạ ơn và khánh thành nhà thờ:
Xem hình ảnh lễ khánh thành
Sáng ngày 29.6, lễ Kính trọng thể Hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ, Đức Tổng Giám mục giáo phận Huế Stêphanô Nguyễn Như Thể đã cắt băng khánh thành và chủ sự Thánh lễ đồng tế với chừng 40 linh mục, đặc biệt có Linh mục F.X. Nguyễn Vinh Danh, quản xứ Triệu Thuận, giáo phận Nha Trang, là người con của giáo xứ ly hương, Ngài trở nơi chon nhau cắt rốn để tham dự ngày trọng đại này. Thánh lễ diễn ra trong bầu khí hân hoan và tràn đầy niềm vui của cộng đoàn, với sự tham dự của đông đảo tu sĩ nam nữ, bà con giáo dân xa quê với tâm tình “Ly Hương bất ly Tổ”.
Trước khi vào thánh lễ, Đức Tổng Giám mục đã làm phép và rảy nước Thánh ngôi nhà thờ mới. Sau đó cha Quản nhiệm LaVang kiêm quản xứ Phước Môn Giacôbê Lê Sĩ Hiền giới thiệu đôi nét về sự hình thành của giáo xứ Phước Môn, Ngài mời gọi cộng đoàn hiệp dâng lời cảm tạ Thiên Chúa và Mẹ LaVang là Mẹ của giáo hội Việt Nam, Mẹ Hội Thánh, tri ân các Thánh Tử đạo Việt Nam.
Trong bài giảng lễ, mừng kính Hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, Đức Tổng Giám mục đã ôn lại cuộc đời của hai vị: Thánh Phêrô là một ngư dân mộc mạc, ít học, Ngài theo Chúa Giêsu từ khi bắt đầu rao giảng Tin mừng, Ngài gắn bó với các tín hữu gốc Do Thái. Còn Phao lô là một học giả uyên thâm, Ngài xông pha giữa lương dân. Mặc dù hai vị có những đường lối rao giảng tin mừng khác nhau, nhưng cùng chung một niềm tin tuyên xưng Đức tin. Phêrô thì: ”Thầy là Đức Giêsu Kitô, con Thiên Chúa hằng sống”, Ngài cũng đã từng thay mặt các Tông đồ nói rằng: “Nếu chúng con bỏ Thầy thì chúng con biết theo ai? Vì Thầy có lời ban sự sống đời đời”. Còn Phaolô là một người chuyên bắt đạo, trên đường đi Đa Mát, đã được Chúa soi sáng, Ngài tuyên xưng: “Phúc cho tôi được biết Đức Giêsu và thuộc về Ngài”. Hai vị đã rao giảng Đức tin, dám sống cho Đức tin và chết cho Đức tin. Kết thúc hành trình rao giảng Tin mừng, hai vị đã gặp nhau tại Rôma, nơi mà giáo hội sơ khai bị bách hại dồn dập khủng khiếp, để cùng tuyên xưng Đức tin, và hai vị đã lãnh nhận cái chết: Phêrô thì bị đóng đinh trở ngược đầu xuống đất, còn Phaolô bị trảm quyết. Các Ngài đã gặp nhau một điểm là hy sinh mạng sống cho Đấng mình yêu, để cùng liên kết với nhau trong một triều thiên tử đạo, hai vị được giáo hội mừng kính trong cùng một ngày, hai vị đã trở thành hai trụ cột vững chắc của Tòa nhà Giáo hội.
Sau thánh lễ, đại diện giáo xứ đã nói lời tri ân Đức Tổng Giám mục, các linh mục đồng tế, các tu sĩ nam nữ và cộng đoàn dân Chúa, đã chung lời Tạ ơn Thiên Chúa, cho giáo xứ có được ngôi thánh đường khang trang hôm nay. Đồng thời mời mọi người cùng chung niềm vui với giáo xứ trong ngày trọng đại này.
Sơ lược hình thành giáo xứ Phước Môn:
Theo lời giới thiệu của cha Giacôbê Lê Sĩ Hiền Quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu toàn quốc LaVang kiêm quản xứ Phước Môn:
Giáo xứ Phước Môn là một họ đạo do Cụ Quận Công Thượng thư Nguyễn Hữu Bài thành lập từ năm 1911. Nằm về hướng Bắc, cách Thánh địa LaVang 4km. Khởi đầu cụ Thượng Bài qui dân lập ấp chỉ vỏn vẹn 6 gia đình công giáo. Nơi đây, cụ có dựng một căn nhà để ở mỗi khi ra thăm, cụ còn lập một trường sơ cấp và một nhà Dục Anh nuôi chừng 100 trẻ mồ côi, do 8 nữ tu dòng Phú Xuân phụ trách ( bây giờ là dòng Con Đức Mẹ Vô nhiễm ), tất cả mọi linh phí đều do cụ đài thọ.
Cụ là cháu nội của Thánh Tử đạo AnTôn Quỳnh Năm, do đó cụ có ý định xây một ngôi nhà thờ dâng kính các Thánh Tử đạo Việt Nam.
Sau một thời gian vận động và khuyến khích di dân lập làng Phước Môn, khai khẩn được chừng 100 mẫu ruộng và 1ngàn mẫu rừng, cụ còn lập thêm các làng Phước Sa, Phước Sơn, Phước Tuyền, Phước Nguyên, gọi chung là Ngũ Phước.
Năm 1934, khi dân số tăng lên 80 gia đình, cụ quyết định xin Tòa Giám mục xây dựng nhà thờ, mọi kinh phí cụ đều cung cấp, và Lễ đặt viên đá xây dựng nhà thờ do Đức cha Allys chủ sự. Việc hướng dẫn kỷ thuật do cha Placido Dòng Phước Sơn phụ trách. Công trình xây dựng còn dở dang thì cụ Thượng Bài ngã bệnh và qua đời năm 1935, mộ cụ được chon cất trên núi cách nhà thờ chừng 2km. Nhà thờ phải tạm hoản 1 năm, đến năm 1936 lại tiếp tục và hoàn thành. Nhưng cuộc chiến năm 1945 đã tàn phá, nhà thờ hư hại nặng nề.
Mãi đến năm 1962, Đức cha Phêrô Ngô Đình Thục cho sửa chửa và khánh thành. Thế nhưng, trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhà thờ bị sập hoàn toàn, chỉ còn lưu lại những tảng đá được chạm trổ hoa văn.
Từ khi mới thành lập, họ đạo Phước Môn thuộc giáo xứ Trí Bưu, khi chính thức có cha sở là cha Bạch coi sóc năm 1916 thì Phước Môn trở thành giáo xứ riêng.
Sau năm 1975, Phước Môn được nhập vào LaVang và do cha Enmanuel Nguyễn Vinh Gioang coi sóc, sau đó là cha Giuse Dương Đức Toại.
Khi cha Giacôbê Lễ Sĩ Hiền được cử làm Quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu LaVang, để ghi nhớ công đức của cụ Thượng Bài đã lập làng và xây dựng nhà thờ, Ngài đã bao ngày trăn trở, nhờ Hồng ân của Mẹ LaVang nâng đở, với sự trợ giúp của các ân nhân trong và ngoài nước, ngôi nhà thờ khang trang nằm ở vị trí trên ngọn đồi cao được xây dựng. Từ sân nhà thờ, nhìn ra chung quanh có thể thấy được quanh làng Phước Môn.
Xem hình ảnh lễ khánh thành
Sáng ngày 29.6, lễ Kính trọng thể Hai Thánh Phêrô và Phaolô Tông đồ, Đức Tổng Giám mục giáo phận Huế Stêphanô Nguyễn Như Thể đã cắt băng khánh thành và chủ sự Thánh lễ đồng tế với chừng 40 linh mục, đặc biệt có Linh mục F.X. Nguyễn Vinh Danh, quản xứ Triệu Thuận, giáo phận Nha Trang, là người con của giáo xứ ly hương, Ngài trở nơi chon nhau cắt rốn để tham dự ngày trọng đại này. Thánh lễ diễn ra trong bầu khí hân hoan và tràn đầy niềm vui của cộng đoàn, với sự tham dự của đông đảo tu sĩ nam nữ, bà con giáo dân xa quê với tâm tình “Ly Hương bất ly Tổ”.
Trước khi vào thánh lễ, Đức Tổng Giám mục đã làm phép và rảy nước Thánh ngôi nhà thờ mới. Sau đó cha Quản nhiệm LaVang kiêm quản xứ Phước Môn Giacôbê Lê Sĩ Hiền giới thiệu đôi nét về sự hình thành của giáo xứ Phước Môn, Ngài mời gọi cộng đoàn hiệp dâng lời cảm tạ Thiên Chúa và Mẹ LaVang là Mẹ của giáo hội Việt Nam, Mẹ Hội Thánh, tri ân các Thánh Tử đạo Việt Nam.
Trong bài giảng lễ, mừng kính Hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô, Đức Tổng Giám mục đã ôn lại cuộc đời của hai vị: Thánh Phêrô là một ngư dân mộc mạc, ít học, Ngài theo Chúa Giêsu từ khi bắt đầu rao giảng Tin mừng, Ngài gắn bó với các tín hữu gốc Do Thái. Còn Phao lô là một học giả uyên thâm, Ngài xông pha giữa lương dân. Mặc dù hai vị có những đường lối rao giảng tin mừng khác nhau, nhưng cùng chung một niềm tin tuyên xưng Đức tin. Phêrô thì: ”Thầy là Đức Giêsu Kitô, con Thiên Chúa hằng sống”, Ngài cũng đã từng thay mặt các Tông đồ nói rằng: “Nếu chúng con bỏ Thầy thì chúng con biết theo ai? Vì Thầy có lời ban sự sống đời đời”. Còn Phaolô là một người chuyên bắt đạo, trên đường đi Đa Mát, đã được Chúa soi sáng, Ngài tuyên xưng: “Phúc cho tôi được biết Đức Giêsu và thuộc về Ngài”. Hai vị đã rao giảng Đức tin, dám sống cho Đức tin và chết cho Đức tin. Kết thúc hành trình rao giảng Tin mừng, hai vị đã gặp nhau tại Rôma, nơi mà giáo hội sơ khai bị bách hại dồn dập khủng khiếp, để cùng tuyên xưng Đức tin, và hai vị đã lãnh nhận cái chết: Phêrô thì bị đóng đinh trở ngược đầu xuống đất, còn Phaolô bị trảm quyết. Các Ngài đã gặp nhau một điểm là hy sinh mạng sống cho Đấng mình yêu, để cùng liên kết với nhau trong một triều thiên tử đạo, hai vị được giáo hội mừng kính trong cùng một ngày, hai vị đã trở thành hai trụ cột vững chắc của Tòa nhà Giáo hội.
Sau thánh lễ, đại diện giáo xứ đã nói lời tri ân Đức Tổng Giám mục, các linh mục đồng tế, các tu sĩ nam nữ và cộng đoàn dân Chúa, đã chung lời Tạ ơn Thiên Chúa, cho giáo xứ có được ngôi thánh đường khang trang hôm nay. Đồng thời mời mọi người cùng chung niềm vui với giáo xứ trong ngày trọng đại này.
Sơ lược hình thành giáo xứ Phước Môn:
Theo lời giới thiệu của cha Giacôbê Lê Sĩ Hiền Quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu toàn quốc LaVang kiêm quản xứ Phước Môn:
Giáo xứ Phước Môn là một họ đạo do Cụ Quận Công Thượng thư Nguyễn Hữu Bài thành lập từ năm 1911. Nằm về hướng Bắc, cách Thánh địa LaVang 4km. Khởi đầu cụ Thượng Bài qui dân lập ấp chỉ vỏn vẹn 6 gia đình công giáo. Nơi đây, cụ có dựng một căn nhà để ở mỗi khi ra thăm, cụ còn lập một trường sơ cấp và một nhà Dục Anh nuôi chừng 100 trẻ mồ côi, do 8 nữ tu dòng Phú Xuân phụ trách ( bây giờ là dòng Con Đức Mẹ Vô nhiễm ), tất cả mọi linh phí đều do cụ đài thọ.
Cụ là cháu nội của Thánh Tử đạo AnTôn Quỳnh Năm, do đó cụ có ý định xây một ngôi nhà thờ dâng kính các Thánh Tử đạo Việt Nam.
Sau một thời gian vận động và khuyến khích di dân lập làng Phước Môn, khai khẩn được chừng 100 mẫu ruộng và 1ngàn mẫu rừng, cụ còn lập thêm các làng Phước Sa, Phước Sơn, Phước Tuyền, Phước Nguyên, gọi chung là Ngũ Phước.
Năm 1934, khi dân số tăng lên 80 gia đình, cụ quyết định xin Tòa Giám mục xây dựng nhà thờ, mọi kinh phí cụ đều cung cấp, và Lễ đặt viên đá xây dựng nhà thờ do Đức cha Allys chủ sự. Việc hướng dẫn kỷ thuật do cha Placido Dòng Phước Sơn phụ trách. Công trình xây dựng còn dở dang thì cụ Thượng Bài ngã bệnh và qua đời năm 1935, mộ cụ được chon cất trên núi cách nhà thờ chừng 2km. Nhà thờ phải tạm hoản 1 năm, đến năm 1936 lại tiếp tục và hoàn thành. Nhưng cuộc chiến năm 1945 đã tàn phá, nhà thờ hư hại nặng nề.
Mãi đến năm 1962, Đức cha Phêrô Ngô Đình Thục cho sửa chửa và khánh thành. Thế nhưng, trải qua những năm tháng chiến tranh khốc liệt, nhà thờ bị sập hoàn toàn, chỉ còn lưu lại những tảng đá được chạm trổ hoa văn.
Từ khi mới thành lập, họ đạo Phước Môn thuộc giáo xứ Trí Bưu, khi chính thức có cha sở là cha Bạch coi sóc năm 1916 thì Phước Môn trở thành giáo xứ riêng.
Sau năm 1975, Phước Môn được nhập vào LaVang và do cha Enmanuel Nguyễn Vinh Gioang coi sóc, sau đó là cha Giuse Dương Đức Toại.
Khi cha Giacôbê Lễ Sĩ Hiền được cử làm Quản nhiệm Trung tâm Thánh Mẫu LaVang, để ghi nhớ công đức của cụ Thượng Bài đã lập làng và xây dựng nhà thờ, Ngài đã bao ngày trăn trở, nhờ Hồng ân của Mẹ LaVang nâng đở, với sự trợ giúp của các ân nhân trong và ngoài nước, ngôi nhà thờ khang trang nằm ở vị trí trên ngọn đồi cao được xây dựng. Từ sân nhà thờ, nhìn ra chung quanh có thể thấy được quanh làng Phước Môn.