Thăm giáo xứ Tiên Chu, Xuân Lộc

Sáng hôm nay, 31/7/2010, một ngày thứ bảy đẹp trời, tôi cùng một bà cố đi đi xe khách công cộng về thăm giáo xứ Tiên Chu, hạt Hòa Thanh, giáo phận Xuân Lộc, trong dịp giáo xứ đón mừng Đức Tân giám mục Phaolô Nguyễn Thái Hợp về nơi gia đình, họ hàng sinh sống. Hòa vào niềm vui chung của giáo xứ, lòng tôi còn xoáy vào những công việc khá đặc biệt của cộng đoàn giáo dân ở đây.

Xem hình giáo xứ Tiên Chu, Xuân Lộc

Mấy ngày trước, tôi nhận được cái thiệp mời tham dự thánh lễ tạ ơn rất đẹp, có chữ ký của cha chánh xứ Giuse Nguyễn Văn Uy và đại diện gia tộc là ông Phaolô Nguyễn Hữu Vỹ (chú của Đức tân Giám mục); tôi thấy vui vui vì có dịp dừng chân tại một nhà thờ vùng Hố Nai - Biên Hòa, một giáo phận được coi là có rất đông giáo dân nhất miền Nam.

Có tham dự thánh lễ tạ ơn này, mới thấy giáo dân giáo xứ Tiên Chu nhiệt tình, hăng say, nề nếp, làm việc có tính tổ chức cao: khuôn viên nhà thờ sạch đẹp, rạp che cứng cáp, hàng rào danh dự đón tiếp Đức cha, quí cha, quí tu sĩ, quí khách đẹp đồng đều, chỗ ngồi của ban kèn có đến gần một trăm người cũng gọn gàng hợp lý. Nhìn đoàn rước tiến vào nhà thờ mới đẹp làm sao! ( http://www.youtube.com/watch?v=YLSFG8l7M4A )

Chưa hết, trong suốt thời gian cử hành lễ, những người tham dự được mời vào trong lòng nhà thờ hay ở bên ngoài xem màn hình đều rất trật tự. Những người xem lễ qua màn hình là những giáo dân với đủ mọi ngành nghề của vùng Hố Nai này, đặc biệt là nghề chế biến gỗ thành những bộ bàn ghế cao cấp rất đẹp, nhìn vẻ trang nghiêm, sốt sắng của họ, tôi hiểu họ đầy ắp lòng yêu mến với Chúa và Giáo Hội. Bên cạnh đó, nề nếp không phải tự nhiên mà có được mà chắc chắn phải do sự điều hành khéo léo của cha chánh xứ và ý thức cao của người giáo dân. Có lẽ vì thế mà những người mang của lễ lên dâng là người trong gia tộc của Đức Cha, tôi thấy họ bước đi với vẻ mặt trịnh trọng khác thường.

Ca đoàn trên sàn hát là những thanh nữ trẻ biểu lộ phần nào sự hăng say của giới trẻ trong giáo xứ này. Một ông trùm xứ đạo cho biết giáo xứ gần 5.000 giáo dân mà có đến gần 2.000 em trong đoàn Thiếu Nhi Thánh Thể vì thiếu nhi ở đây tính từ 19 tuổi trở xuống, còn giới trẻ từ 20 tuổi trở lên. Nhìn những giáo dân nhiệt thành, tôi vụng nghĩ bậy thế này: nếu có một cuộc bách hại đạo dã man kiểu phong kiến thời Tự Đức, Minh Mạng bị lập lại thì vùng này có rất nhiều người tử đạo hoặc kiểu bách hại đạo tinh vi hơn thời @ thì nơi đây cũng không thiếu những chứng nhân của Chúa Kitô.

Sau thánh lễ, quí cha, quí tu sĩ và khách mời vào nhà xứ dự tiệc còn giáo dân thì đến nhà người chú của Đức tân giám mục mà dùng cơm trưa. Gọi là bữa cơm thân mật nhưng thật ra trước con đường rộng, rạp được giăng lên như một tiệc cưới.

Tôi chọn chỗ ngồi ngẫu nhiên, vừa thưởng thức món ăn ngon vừa chú ý chụp hình khi cần. Vô tình bên cạnh tôi là một cô trông khá trẻ đẹp và tôi được biết cô là phó trưởng Ban Caritas giáo phận, đã đặt văn phòng Caritas tại lầu 7 ở nhà cô, để hoạt động ở đây không thời hạn; và trưởng ban là cha chánh xứ Tiên Chu này. Cha là cha quản hạt kiêm luôn giám đốc Cariatas giáo phận, kiêm cả giáo đốc cô nhi viện Thiên Bình. Thế là tôi hớn hở hôn tay Đức Cha một cách vội vàng rồi chú ý đến cha chánh xứ nhiều hơn khi cha đến từng bàn chào quan khách. Nhờ vậy mà biết được Cha trưởng Ban Caritas giáo phận đã thực hiện được khá nhiều việc bác ái xã hội như cứu trợ bão lụt miền Bắc, miền Trung, miền Tây Nam bộ; trợ giúp người nghèo trên toàn giáo phận do các giáo xứ giới thiệu đến; hàng tháng tổ chức khám bệnh và phát thuốc miễn phí hai lần cho cả vùng Hố Nai Biên Hòa này ngay tại giáo xứ Tiên Chu. Hiện nay, Caritas giáo phận đang xây dựng một trường trung học dạy nghề tại giáo xứ Lai Ổn huyện Trảng Bom, Hố Nai 3mà cha sẽ là hiệu trưởng.

Đặc biệt, cha kêu gọi được 14 người trong giáo hạt, lập thành một nhóm chuyên lo công việc chăm sóc người bị nhiễm HIV. Hằng tuần các anh chị em trong nhóm này đến bệnh viện da liễu Đồng Nai, tặng cho một số người nhiễm HIV và bị phong cùi(được ở luôn trong trại) một chút thịt cá, rau củ để họ tự nấu súp mà ăn. Ngoài ra, anh chị em còn đến tận nhà những người nhiễm HIV, phạm vi trải rộng trên toàn giáo phận để thăm hỏi nâng đỡ tinh thần và hỗ trợ tiền thuốc và gạo. Và hằng tuần lại còn chở các bệnh nhân này đi khám bệnh, lấy thuốc ARV định kỳ, một loại thuốc giữ cho bệnh không nặng thêm và kéo dài thêm sự sống. Bệnh nhân nào nặng quá thì mượn xe cứu thương của nhà dòng Thánh Gioan Thiên Chúa để chở lên Sài Gòn.

Sau tiệc mừng, quí cha, quí tu sĩ, quan khách được tặng một quyển sách do Đức tân Giám mục viết có tựa đề Việt Nam yêu dấu - Quê Hương và Giáo Hội; còn những giáo dân vừa được dự tiệc vừa có một hộp bánh đem về. Hình như vùng Hố Nai Biên Hòa này có một “tục lệ” là ăn giỗ hay dự tiệc, nếu có quà đem về thì họ rất vui, nhiều người cho rằng đó là việc “quê mùa” nhưng tôi lại nghĩ khác: âu cũng là tâm tình nhớ đến con cái ở nhà mà thôi!

Tôi còn đang vui vẻ chuyện trò thì có người đến nói rằng có ý muốn mời tôi về cùng xe của họ. Cái xe hơi láng coóng làm tôi chạnh lòng, chạnh lòng vì Chúa lo lắng cho tôi từng li từng tí và Người biết tôi thích đi xe hơi!!

Thật tuyệt vời cho một lần dừng chân của tôi tại giáo xứ Tiên Chu trong một dịp vui. Dịp vui vì là lần thứ hai Đức Cha Phaolô “vinh quy bái tổ” về làng, nơi thân phụ và thân mẫu đã từng sinh sống ở đây. Những ngày qua, trên các mạng truyền thông nói nhiều về việc Giáo phận Vinh có tân Giám mục, nên hôm nay trên đường về, tôi chỉ có ba ý nghĩ đơn sơ về chức vụ Giám mục: Một là, nhìn vào tấm thiệp mời của tân linh mục trong thánh lễ tạ ơn này, người ta thấy Đức Cha có nhiều học vị. Sự hiểu biết từ những kiến thức của việc học tập giúp củng cố thêm đức tin của Chúa ban cho, vì sự hiểu biết về con người hiện nay vẫn là “một chút” khám phá về sự sáng tạo củaThiên Chúa; ai dám nghĩ rằng mười, hai mươi năm nữa nhân loại không khám phá thêm được gì nữa! ? Hai là, có vị giám mục hân hoan xưng mình là “giám mục nông dân” nhưng chắc chắn không có vị nào cảm nghĩ mình là một đẳng cấp ưu tuyển, quan cận thần của Thiên Chúa, phải được đón tiếp long trọng khi đi và về, dân thường khó tiếp cận…mà là người được tuyển chọn với TRÁCH NHIỆM MỚI mà thôi! Ba là, nhiều lần tôi chứng kiến những người giáo dân nhiệt thành hôn tay các ĐGM với tất cả tâm tình kính trọng và yêu mến biểu lộ qua đôi mắt cử chỉ, tôi nghĩ rằng chính sự yêu mến “vừa đủ” đó vô tình trở thành một cái khuôn trợ giúp các Ngài luôn đạo hạnh và gương mẫu trong đời thường.

Tạm biệt giáo xứ Tiên Chu mà lòng tôi vui vì vừa chung vui với giáo xứ, lại thoang thoảng buồn khi nghĩ về những bệnh nhân nhiễm HIV nơi vùng đất có nhiều giáo dân này.