Năm cùng tháng tận. Mỗi năm là sự lặp lại của vạn vật trong một chu kỳ khép kín, mà đời người cứ từng giây phút trôi qua không bao giờ trở lại. Gặp gỡ chia ly, để rồi âm dương cách biệt. Đó là định luật tất yếu của kiếp người.
Bước vào tháng 11 là thời gian hội ngộ giữa người sống kẻ chết, trong tinh thần hiệp thông chia sẻ và liên đới trong hành trình đức tin…
Ngày 02. 11. 2010, trời Ban Mê mưa tầm tã đến nỗi dự tính cử hành thánh lễ chiều tại nghĩa trang của nhiều Giáo xứ trong Giáo phận Ban Mê Thuột phải ngừng lại… Nhưng lúc 17giờ chiều Chúa nhật ngày 07. 11.2010, khi trời quang mưa tạnh, cha An tôn Vũ Thanh Lịch, Quản xứ Giáo xứ Châu Sơn đã dâng thánh lễ cầu cho những tín hữu đã qua đời tại nghĩa trang Giáo xứ. Có khoảng hơn ba ngàn người tham dự. Buổi chiều cuối thu, giữa cõi trầm lắng nhiệm mầu của sinh ly tử biệt, những người an nghỉ tại Đất Thánh đang hiệp thông với cộng đoàn… Nghĩa trang tràn ngập màu vàng của hoa cúc, hoa vạn thọ đã làm một khoảng trời hoàng hôn rực sáng. Trong không khí linh thiêng của âm dương giao hòa, người chết như đang hiện diện thân thương bên cạnh người sống. Mọi người như cảm nghiệm được một cách sâu xa mầu nhiệm “ Các Thánh cùng thông công” và xác tín hơn vào niềm tin “ xác loài người ngày sau sống lại”.
Khi đặt lên ngôi mộ phần một lẵng hoa, đốt lên một ngọn nến, thắp một nén hương và dâng một lời cầu cho những người đã khuất, mỗi người hãy biết ơn những người đã ra đi trước về những hoa thơm trái ngọt mà họ đã dâng hiến cho đời… Đó cũng là ý nghĩa trong bài chia sẻ Tin Mừng mà cha chủ tế nhắn nhủ mọi người hãy thắp sáng ngọn nến, thắp một nén hương lòng biểu lộ lòng hiếu thảo với các bậc tổ tiên, với đấng sinh thành… Niềm tri ân với các vị ân nhân dày công vun đắp, các vị linh mục đã một đời hy sinh phục vụ, các bậc tiền bối đã nhiệt tình xây dựng cộng đoàn. Thắp sáng ngọn nến cho thai nhi đã bị bức tử khi còn trong bụng mẹ… Thắp cho những người đã chết trong cô đơn không người thân thích… Và, thắp sáng cho tất cả những người cùng chung một niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh, xác tín rằng “Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi…”.
Mỗi người chỉ có được một lần sống… hãy cám ơn và nâng niu trân trọng từng giây phút cuộc đời mình để “chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài. Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống. Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp. Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh…” ( HY. Fanxicô, Đường Hy Vọng)
Đứng trước mộ người thân mà lặng nghe thông điệp hoa tươi đang thầm nhắc nhở, để ân cần báo hiếu và đền đáp nhau bằng tấm lòng chân thật mà rộng lòng thương yêu và bao dung khi còn sống. Lỡ mai kia khi người thân yêu lìa đời, thì cả một rừng hoa cắm trên huyệt mộ cũng chẳng còn ý nghĩa chi…Đó cũng là lời nhắn gửi của sách Huấn ca:
“Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm. Ai kính mẹ thì tích lũy kho báu…” (Hc. 3.3-4)
Sau thánh lễ còn rất nhiều người ở lại bên mộ người thân giữa hàng ngàn ánh nến lung linh với khói hương tỏa bay nghi ngút… mãi đến khi màn đêm buông xuống, sương rơi nặng hạt thấm ướt đôi vai…
Bước vào tháng 11 là thời gian hội ngộ giữa người sống kẻ chết, trong tinh thần hiệp thông chia sẻ và liên đới trong hành trình đức tin…
Ngày 02. 11. 2010, trời Ban Mê mưa tầm tã đến nỗi dự tính cử hành thánh lễ chiều tại nghĩa trang của nhiều Giáo xứ trong Giáo phận Ban Mê Thuột phải ngừng lại… Nhưng lúc 17giờ chiều Chúa nhật ngày 07. 11.2010, khi trời quang mưa tạnh, cha An tôn Vũ Thanh Lịch, Quản xứ Giáo xứ Châu Sơn đã dâng thánh lễ cầu cho những tín hữu đã qua đời tại nghĩa trang Giáo xứ. Có khoảng hơn ba ngàn người tham dự. Buổi chiều cuối thu, giữa cõi trầm lắng nhiệm mầu của sinh ly tử biệt, những người an nghỉ tại Đất Thánh đang hiệp thông với cộng đoàn… Nghĩa trang tràn ngập màu vàng của hoa cúc, hoa vạn thọ đã làm một khoảng trời hoàng hôn rực sáng. Trong không khí linh thiêng của âm dương giao hòa, người chết như đang hiện diện thân thương bên cạnh người sống. Mọi người như cảm nghiệm được một cách sâu xa mầu nhiệm “ Các Thánh cùng thông công” và xác tín hơn vào niềm tin “ xác loài người ngày sau sống lại”.
Khi đặt lên ngôi mộ phần một lẵng hoa, đốt lên một ngọn nến, thắp một nén hương và dâng một lời cầu cho những người đã khuất, mỗi người hãy biết ơn những người đã ra đi trước về những hoa thơm trái ngọt mà họ đã dâng hiến cho đời… Đó cũng là ý nghĩa trong bài chia sẻ Tin Mừng mà cha chủ tế nhắn nhủ mọi người hãy thắp sáng ngọn nến, thắp một nén hương lòng biểu lộ lòng hiếu thảo với các bậc tổ tiên, với đấng sinh thành… Niềm tri ân với các vị ân nhân dày công vun đắp, các vị linh mục đã một đời hy sinh phục vụ, các bậc tiền bối đã nhiệt tình xây dựng cộng đoàn. Thắp sáng ngọn nến cho thai nhi đã bị bức tử khi còn trong bụng mẹ… Thắp cho những người đã chết trong cô đơn không người thân thích… Và, thắp sáng cho tất cả những người cùng chung một niềm tin vào Đức Kitô Phục Sinh, xác tín rằng “Sự sống này chỉ thay đổi mà không mất đi…”.
Mỗi người chỉ có được một lần sống… hãy cám ơn và nâng niu trân trọng từng giây phút cuộc đời mình để “chấm này nối tiếp chấm kia, ngàn vạn chấm thành một đường dài. Phút này nối tiếp phút kia, muôn triệu phút thành một đời sống. Chấm mỗi chấm cho đúng, đường sẽ đẹp. Sống mỗi phút cho tốt, đời sẽ thánh…” ( HY. Fanxicô, Đường Hy Vọng)
Đứng trước mộ người thân mà lặng nghe thông điệp hoa tươi đang thầm nhắc nhở, để ân cần báo hiếu và đền đáp nhau bằng tấm lòng chân thật mà rộng lòng thương yêu và bao dung khi còn sống. Lỡ mai kia khi người thân yêu lìa đời, thì cả một rừng hoa cắm trên huyệt mộ cũng chẳng còn ý nghĩa chi…Đó cũng là lời nhắn gửi của sách Huấn ca:
“Ai thờ cha thì bù đắp lỗi lầm. Ai kính mẹ thì tích lũy kho báu…” (Hc. 3.3-4)
Sau thánh lễ còn rất nhiều người ở lại bên mộ người thân giữa hàng ngàn ánh nến lung linh với khói hương tỏa bay nghi ngút… mãi đến khi màn đêm buông xuống, sương rơi nặng hạt thấm ướt đôi vai…