VINH - Đã 3 năm nay, bà con giáo dân Xã Đoài có phong trào dựng hang đã hai bên đường để mừng đón Giáng sinh. Trên đoạn đường chừng 3 km, tính từ Đại chủng viện Vinh – Thanh đi theo ngả ra thị trấn Quán hành, khách qua đường có thể tham quan gần hai chục hang đá với đủ loại kiến trúc, kết cấu vật liệu.
Điều đáng nói, đây không phải là những hang đá gia đình, nhưng là do sự chung tay của các nhóm, tổ cầu nguyện. Kẻ chút công, người đồng của, ai cũng có phần đóng góp của mình. Bốn năm triệu đồng cho một hang đá có thể là không lớn với nhiều người, và hang đá cũng không hoành tráng như chốn phố thị nhưng quan trọng là nhờ chuyện làm hang đá mà mọi người có dịp chia sẻ với nhau những niềm vui nho nhỏ, thông cảm cho nhau những “vụn vặt” của cuộc sống mưu sinh hằng ngày. Đáng kể hơn khi một số các hang đá này, còn có sự tự nguyện chung tay của anh em lương dân.
Khi bóng tối buông màn thì cả đoạn đường rực lên đủ những sắc màu phát ra từ ánh điện chớp, được giăng mắc, buông thõng trên các tán cây hay trên các hang đá “kỳ dị”. Bên trong các hang đá, các mục đầu đang nghiêm bái Giêsu Hài Đồng trong tiếng “thần nhạc” du dương. Và vì vậy, dù ngày đại lễ chưa đến, nhưng mỗi người đều đã có cho mình những niềm vui của mùa Giáng sinh. Chẳng những thế, con đường mà ngày thường vẫn đầy bụi bặm và hối hả của xe cộ qua lại thì giờ đây, có vẻ như hiền hòa, thân thiện hơn.
Có lẽ cũng không quá cường điệu nếu ai đó nghĩ rằng, đây cũng là một con đường dẫn vào đức tin. Trước hết, với những người làm hang đá, ai cũng muốn công trình của mình thật nổi bật, bắt mắt, có lẽ cũng nhờ chút mong muốn rất người ấy, họ đã mang hương vị Giáng sinh đi vào cuộc sống của mình một cách rất tự nhiên. Sự hứng khởi của anh chị em lương dân, dù có thể chỉ là muốn được có thêm niềm vui, nhưng cũng vì thế mà mùa Noel cũng trở thành một phần trong đời sống tinh thần của họ. Khách qua đường hẳn cũng không đến nỗi quá thờ ơ, mà không ghi lại cho mình những hình ảnh bắt mắt, và dù chỉ một đoạn đường, nhưng không khí ấy cũng đủ lưu luyến cho họ một vài niềm vui, để mỗi khi mùa Noel đến gần, họ có chút đợi chờ.
![]() |
Khi bóng tối buông màn thì cả đoạn đường rực lên đủ những sắc màu phát ra từ ánh điện chớp, được giăng mắc, buông thõng trên các tán cây hay trên các hang đá “kỳ dị”. Bên trong các hang đá, các mục đầu đang nghiêm bái Giêsu Hài Đồng trong tiếng “thần nhạc” du dương. Và vì vậy, dù ngày đại lễ chưa đến, nhưng mỗi người đều đã có cho mình những niềm vui của mùa Giáng sinh. Chẳng những thế, con đường mà ngày thường vẫn đầy bụi bặm và hối hả của xe cộ qua lại thì giờ đây, có vẻ như hiền hòa, thân thiện hơn.
Có lẽ cũng không quá cường điệu nếu ai đó nghĩ rằng, đây cũng là một con đường dẫn vào đức tin. Trước hết, với những người làm hang đá, ai cũng muốn công trình của mình thật nổi bật, bắt mắt, có lẽ cũng nhờ chút mong muốn rất người ấy, họ đã mang hương vị Giáng sinh đi vào cuộc sống của mình một cách rất tự nhiên. Sự hứng khởi của anh chị em lương dân, dù có thể chỉ là muốn được có thêm niềm vui, nhưng cũng vì thế mà mùa Noel cũng trở thành một phần trong đời sống tinh thần của họ. Khách qua đường hẳn cũng không đến nỗi quá thờ ơ, mà không ghi lại cho mình những hình ảnh bắt mắt, và dù chỉ một đoạn đường, nhưng không khí ấy cũng đủ lưu luyến cho họ một vài niềm vui, để mỗi khi mùa Noel đến gần, họ có chút đợi chờ.
