Đó là ngày Chủ nhật 23/01/2011, một ngày dã ngoại do Ban Chuyên đề kết hợp với Công ty Hợp Tác Trẻ tổ chức cho các học viên các lớp Kỹ năng sống cũ và hiện tại, các anh chị em Cộng tác viên của CTCĐ tại Vườn Ông Mười – Phường Long Thạnh Mỹ, Quận 9, Thủ Đức.
Đó là một ngày điền dã hoặc ngày Trại Kỹ năng sống, với hơn 70 thành viên tham gia, cùng với Sr Hồng Quế và hai linh mục đồng hành là Cha Đặng Chí San OP. và Cha Louis Nguyễn Anh Tuấn, Trưởng ban Mục Vụ Gia Đình.
Chưa kịp say đã đến nơi
Sàigòn thu hút bởi nhiều thứ, nhưng Sàigòn cũng đáng kinh sợ không kém bởi nhiều thứ khác nữa, một trong các thứ đáng sợ ấy đó là nạn ô nhiêm môi trường với khói bụi và xe cộ vào hàng cao nhất thế giới. Dù vậy, chỉ cách Sàigòn hơn 20 cây số, khu vục Long Thạnh Mỹ Thủ Đức vẫn còn giữ được không gian trong lành hiếm hoi, để chiều chiều từng đàn cò vẫn bay về hội họp, từ đó, nhiều Vườn cò đã hình thành như Vườn cò ông Tư, vườn cò ông Hai...
Không chỉ quý hiếm về môi trường trong lành, địa danh này còn là một nơi ghi nhiều ấn tích quan trọng của Đạo Chúa từ những ngày khởi đầu gian nan. Đặc biệt, nơi đây chính là quê hương của Thánh Gẫm và Thánh Cẩm, hai vị Thánh Tử đạo của Giáo hội Việt Nam. Ông Mười là một hậu duệ của Thánh Gẫm.
Gần 7 giờ sáng, mọi người xuất phát từ Trung Tâm Mục Vụ, qua cầu SàiGòn đến ngã tư Thủ Đức quẹo phải vào đường Lê Văn Việt, Đi hết đường Lê Văn Việt tới ngã 3 quẹo phải vào đường Nguyễn Văn Tăng, đi khoảng 1,5km bên tay phải có đường số 8, đầu đường có bảng đề nhà thờ Thánh Gẫm. Đi đến cuối đường thì qua đò là đến đất trại Vườn cò ông Mười.
Cùng với bản đồ, mọi người đã được hướng dẫn cặn kẽ như trên, nhưng khi qua đò, có người đã bảo: “Chưa kịp say thì đã đến”, vì nơi đến chỉ cách quãng sông ngắn của một bước chân, nếu ai đó sợ sóng nước và không quen đò máy cũng chẳng có gì đáng ngại.
Bốn vó chổng lên trời và 17 tuổi ngược
Trong vườn cây được bao quanh bởi 4 bề sông nước, mọi người được tập họp theo sự điều động của Ban Huấn luyện từ anh Tuấn Huy và các cộng sự viên. Thành viên tham dự nhỏ nhất là 2 búp bê nhi đồng 3, 4 tuổi, nhưng cũng có hoa râm, có tóc bạc và cả đầu hói của “cổ lai hy thất thập”.
Gần 8 giờ sáng, Cộng đoàn được chia ra thành từng nhóm và lần lượt được tham dự nhiều trò chơi khác nhau. Mỗi trò chơi đều gợi lên một ý nghĩa với những cái tên rất “gợi”: Đưa nước về làng, Xây cầu, Vượt biển Đỏ, Dây bóng kỳ diệu, Trái trứng nhảy dù, Tứ mã phanh thây....
Mỗi trò chơi là một hạt giống được gieo mầm để hiểu biết lẫn nhau, và giúp ý thức tầm quan trọng của làm việc nhóm, kỹ năng giải quyết những bất hòa xung đột và xây dựng tinh thần đồng đội. Các trò chơi không thể thiếu những thảo luận nhóm với nhiều động não và chia vai gánh vác.
Từ đó, đã có những tranh cãi ỏm tỏi, cả những la hét và thật nhiều nụ cười. Kẻ thường xuyên nghiêm trang mô phạm, lúc này, nét mặt như cũng giãn ra thư thái. Người khó tính cũng dễ dàng có nụ cười thoải mái tươi vui.
Đã nghe được nhiều kiểu cười, từ ha hả hi hi to tiếng đến những nụ cười thanh thản tươi tắn không lời. Nhiều ca khúc vui tươi, rộn ràng.
Đã thấy nhiều kiểu xếp hàng. Từ đứng vòng tròn đến xếp thành hình chữ U và hàng ngang hàng dọc. Những nắm tay, khoác vai, chụm đầu của người béo bên cạnh kẻ gầy, người thấp đứng bên kẻ cao, nam và nữ xếp hàng chung nhau... Nhiều cử điệu múa sinh động thú vị.
Mọi lo toan phiền não như đã lùi lại phía sau. Những ranh giới tuổi tác địa vị như cũng không còn. Chỉ còn là những gì chan hòa, là gắn bó và tràn ngập niềm vui.
Một mái đầu bạc nữ được xếp đứng đầu hàng trong trò chơi “Dây bóng kỳ diệu”. “Chẳng may” nhóm này lại thắng cuộc và xếp hạng nhất, người quản trò vui miệng hỏi mái đầu bạc:
“Bác ơi ! bác tên gì ? và bao nhiêu tuổi ạ ?”
Rất đơn sơ và hồn nhiên, mái đầu bạc trả lời:
“ Thưa, tôi tên...và mới 17, nhưng ngược lại đó nghe”.
Người quản trò đã lập tức “dịch” rằng:
“ Như vậy, chúng ta đang có một bà lão 71 tuổi cùng chơi chung, thật đã...”
Trong trò chơi “Tứ mã phanh thây”, nhiều người trẻ bị ngã dúi dụi vào nhau, bốn vó chổng lên trời, quần áo lấm lem nhưng vẫn cười ròn tan sảng khoái, trong đó, có cả những người tóc hoa râm.
Gần 10 giờ, cha Louis đến, ngài đã cùng với Sr Hồng Quế chủ xị buổi họp mặt của ban tổ chức Chương Trình Chuyên Đề.
Trong phần phân công trách nhiệm, Thầy Mai Thanh Hoài bị vác cái gánh “Tổng Đại diện”, Phó Ban Tổ chức. Chị Hạt Cát phải mang cái ách “ Xếp sòng viết lách”. Chị Bạch Vân, Trưởng ban mua sắm. Chị Bảo Trâm, Trưởng ban làm đẹp, rồi nhạc sĩ Võ Thức, bé Mai Thiên thần...Tùy khả năng, mỗi người đã được chính thức phân công và trách nhiệm qua phiên họp hôm nay.
Làm suốt hơn 2 năm chưa có lấy một ngày đi chơi chung, tưởng được thư giãn vui chơi hôm nay, nhưng BTC lại tranh thủ cơ hội họp mặt đông đủ tiếp tục họp cả buổi chiều để rút ưu khuyết điểm và định hướng cho việc phục vụ khán giả và độc giả của CTCD 2011 tốt hơn.
Dịp này, những cộng tác viên đã được lì xì những đồng tiền mới, nằm trong các bao nho nhỏ xinh xinh với chữ Đức hoặc chữ Tâm bên ngoài, giúp thêm một chút ấm lòng cho những ngày Tết đang đến.
Bác Hai Giêsu
11 giờ, cuộc chơi tạm ngưng để chuẩn bị tham dự Thánh lễ vào lúc 11 giờ 20, Thánh lễ chính là đỉnh cao nhất của buổi Dã ngoại hôm nay.
Không gian đầy mây trắng, trên sân đất với nhiều cây lá và sông nước bao quanh, Thánh lễ ngoài trời được bắt đầu với sự Chủ tế của Linh mục Đặng Chí San.
Tuy không còn trẻ, nhưng chẳng ai dám nghĩ tâm tình của ngài cằn cỗi già nua. Với lối nói thật trẻ trung gần gũi, rất dí dỏm hồn nhiên và không thiếu những sắc sảo sâu lắng, ngài đã thu hút mọi người ngay khi mở đầu.
Vẫn lối nói ấy, trong phần giảng lễ, ngài đã giúp người trẻ nhận ra, rõ hơn, sự hiện diện của Bác Hai Giêsu, Đấng vô hình, nhưng luôn có mặt trong mỗi trò chơi và đặc biệt, sự có mặt cụ thể của Bác Hai Giêsu càng rõ nét hơn, trên gương mặt hân hoan, nơi nụ cười của mỗi người lúc này.
Bác Hai Giêsu là cách gọi của cha San khi nói về Chúa.
Chẳng lên gân dạy dỗ cũng không cao giọng khuyến thiện, nhưng ngài như đang đi chung một đường với Nhóm Kỹ Năng Sống. Tự nhận mình chỉ là một Hai lúa, ngài đã nhận ra, rất nhiều khi, chính mình đã thiếu rất nhiều kỹ năng.
Nếu biết rằng, một thời xa xưa, linh mục Đặng Chí San đã được gọi là kẻ “Giang hồ tâm linh”; cùng với nhiều thao thức và những khát khao chân lý cháy bỏng, đến nỗi, dù đã khấn trọn đời, nhưng có lần đã phải trèo tường trốn khỏi Tu viện, để lên.. . núi tìm học về Thiền.
Vì như thế, hơn ai khác, ngài đủ chân thành để nói với nhiều người không là Công giáo, tuy lúc này cùng đang dự lễ ở đây, đại ý rằng:
“Một cách nào đó, tôi đã là một Phật tử.
Một cách nào đó, tôi cũng là kẻ thờ Đạo ông bà..”
Sự chân thành phát xuất từ trái tim luôn dễ đến với mọi trái tim, vì vậy, sẽ không lạ gì, khi sau đó, nhiều người đã nói đại ý rằng:
“...đây là một Thánh lễ với biết bao ấn tượng tốt lành mà tôi đã được vinh hạnh tham dự...”.
Sau khi nhận phép lành cuối lễ, Thánh lễ đã chấm dứt vào khoảng 12 giờ, mọi người cùng ăn cơm vì đã trưa rồi.
Buổi chiều, lại tiếp tục với nhiều trò chơi rất thú vị.
Thời gian luôn trôi nhanh hơn ta tưởng, chiều đã muộn từ lúc nào không ai để ý.
Trong trò chơi cuối cùng, giữa vòng tròn hàng người, lần lượt, nhiều người được mời phát biểu cảm tưởng qua phần việc của mình. Sau hết, Sr Hồng Quế, trong tâm tình tạ ơn Chúa là cha chung của mọi người, Sr đã cám ơn về tất cả, cách riêng với anh Tuấn Huy và Công Ty của anh cùng những cộng sự viên đã giúp buổi Trại thành công.
Chiều muộn, lên đò, sân trại xa dần, bỏ lại sau lưng tất cả.
Gió thật lộng như đang chơi cút bắt và đuổi nhau trên mặt sông, một ca khúc quen thuộc như văng vẳng đâu đây:
“...Mỗi ngày, tôi chọn một niềm vui.
Chọn những bông hoa, chọn những nụ cười.
Tôi nhặt gió trời, mời em giữ lấy.
Để mắt em cười, tựa lá bay.. ..
Mỗi ngày, tôi chọn một đường đi,
Đường đến anh em, đường đến bạn bè.
Tôi chọn nơi này, cùng nhau ca hát.
Để thấy tiếng cười rộn rã bay...”
Quả thế, đã xa thật rồi, cái nơi cùng nhau ca hát, khi tham dự ngày Trại Kỹ Năng Sống.
Một ngày mà, tuổi trẻ đã có dịp góp nhặt thêm ít nhiều vốn liếng, còn người già cũng thấy mình như được trẻ hơn vài tuổi, cùng với tiếng cười rộn rã bay... mỗi khi nhớ tới.
Đó là một ngày điền dã hoặc ngày Trại Kỹ năng sống, với hơn 70 thành viên tham gia, cùng với Sr Hồng Quế và hai linh mục đồng hành là Cha Đặng Chí San OP. và Cha Louis Nguyễn Anh Tuấn, Trưởng ban Mục Vụ Gia Đình.
![]() |
Sàigòn thu hút bởi nhiều thứ, nhưng Sàigòn cũng đáng kinh sợ không kém bởi nhiều thứ khác nữa, một trong các thứ đáng sợ ấy đó là nạn ô nhiêm môi trường với khói bụi và xe cộ vào hàng cao nhất thế giới. Dù vậy, chỉ cách Sàigòn hơn 20 cây số, khu vục Long Thạnh Mỹ Thủ Đức vẫn còn giữ được không gian trong lành hiếm hoi, để chiều chiều từng đàn cò vẫn bay về hội họp, từ đó, nhiều Vườn cò đã hình thành như Vườn cò ông Tư, vườn cò ông Hai...
Không chỉ quý hiếm về môi trường trong lành, địa danh này còn là một nơi ghi nhiều ấn tích quan trọng của Đạo Chúa từ những ngày khởi đầu gian nan. Đặc biệt, nơi đây chính là quê hương của Thánh Gẫm và Thánh Cẩm, hai vị Thánh Tử đạo của Giáo hội Việt Nam. Ông Mười là một hậu duệ của Thánh Gẫm.
Gần 7 giờ sáng, mọi người xuất phát từ Trung Tâm Mục Vụ, qua cầu SàiGòn đến ngã tư Thủ Đức quẹo phải vào đường Lê Văn Việt, Đi hết đường Lê Văn Việt tới ngã 3 quẹo phải vào đường Nguyễn Văn Tăng, đi khoảng 1,5km bên tay phải có đường số 8, đầu đường có bảng đề nhà thờ Thánh Gẫm. Đi đến cuối đường thì qua đò là đến đất trại Vườn cò ông Mười.
Cùng với bản đồ, mọi người đã được hướng dẫn cặn kẽ như trên, nhưng khi qua đò, có người đã bảo: “Chưa kịp say thì đã đến”, vì nơi đến chỉ cách quãng sông ngắn của một bước chân, nếu ai đó sợ sóng nước và không quen đò máy cũng chẳng có gì đáng ngại.
Bốn vó chổng lên trời và 17 tuổi ngược
Trong vườn cây được bao quanh bởi 4 bề sông nước, mọi người được tập họp theo sự điều động của Ban Huấn luyện từ anh Tuấn Huy và các cộng sự viên. Thành viên tham dự nhỏ nhất là 2 búp bê nhi đồng 3, 4 tuổi, nhưng cũng có hoa râm, có tóc bạc và cả đầu hói của “cổ lai hy thất thập”.
Gần 8 giờ sáng, Cộng đoàn được chia ra thành từng nhóm và lần lượt được tham dự nhiều trò chơi khác nhau. Mỗi trò chơi đều gợi lên một ý nghĩa với những cái tên rất “gợi”: Đưa nước về làng, Xây cầu, Vượt biển Đỏ, Dây bóng kỳ diệu, Trái trứng nhảy dù, Tứ mã phanh thây....
Mỗi trò chơi là một hạt giống được gieo mầm để hiểu biết lẫn nhau, và giúp ý thức tầm quan trọng của làm việc nhóm, kỹ năng giải quyết những bất hòa xung đột và xây dựng tinh thần đồng đội. Các trò chơi không thể thiếu những thảo luận nhóm với nhiều động não và chia vai gánh vác.
Từ đó, đã có những tranh cãi ỏm tỏi, cả những la hét và thật nhiều nụ cười. Kẻ thường xuyên nghiêm trang mô phạm, lúc này, nét mặt như cũng giãn ra thư thái. Người khó tính cũng dễ dàng có nụ cười thoải mái tươi vui.
Đã nghe được nhiều kiểu cười, từ ha hả hi hi to tiếng đến những nụ cười thanh thản tươi tắn không lời. Nhiều ca khúc vui tươi, rộn ràng.
Đã thấy nhiều kiểu xếp hàng. Từ đứng vòng tròn đến xếp thành hình chữ U và hàng ngang hàng dọc. Những nắm tay, khoác vai, chụm đầu của người béo bên cạnh kẻ gầy, người thấp đứng bên kẻ cao, nam và nữ xếp hàng chung nhau... Nhiều cử điệu múa sinh động thú vị.
Mọi lo toan phiền não như đã lùi lại phía sau. Những ranh giới tuổi tác địa vị như cũng không còn. Chỉ còn là những gì chan hòa, là gắn bó và tràn ngập niềm vui.
Một mái đầu bạc nữ được xếp đứng đầu hàng trong trò chơi “Dây bóng kỳ diệu”. “Chẳng may” nhóm này lại thắng cuộc và xếp hạng nhất, người quản trò vui miệng hỏi mái đầu bạc:
“Bác ơi ! bác tên gì ? và bao nhiêu tuổi ạ ?”
Rất đơn sơ và hồn nhiên, mái đầu bạc trả lời:
“ Thưa, tôi tên...và mới 17, nhưng ngược lại đó nghe”.
Người quản trò đã lập tức “dịch” rằng:
“ Như vậy, chúng ta đang có một bà lão 71 tuổi cùng chơi chung, thật đã...”
Trong trò chơi “Tứ mã phanh thây”, nhiều người trẻ bị ngã dúi dụi vào nhau, bốn vó chổng lên trời, quần áo lấm lem nhưng vẫn cười ròn tan sảng khoái, trong đó, có cả những người tóc hoa râm.
Gần 10 giờ, cha Louis đến, ngài đã cùng với Sr Hồng Quế chủ xị buổi họp mặt của ban tổ chức Chương Trình Chuyên Đề.
Trong phần phân công trách nhiệm, Thầy Mai Thanh Hoài bị vác cái gánh “Tổng Đại diện”, Phó Ban Tổ chức. Chị Hạt Cát phải mang cái ách “ Xếp sòng viết lách”. Chị Bạch Vân, Trưởng ban mua sắm. Chị Bảo Trâm, Trưởng ban làm đẹp, rồi nhạc sĩ Võ Thức, bé Mai Thiên thần...Tùy khả năng, mỗi người đã được chính thức phân công và trách nhiệm qua phiên họp hôm nay.
Làm suốt hơn 2 năm chưa có lấy một ngày đi chơi chung, tưởng được thư giãn vui chơi hôm nay, nhưng BTC lại tranh thủ cơ hội họp mặt đông đủ tiếp tục họp cả buổi chiều để rút ưu khuyết điểm và định hướng cho việc phục vụ khán giả và độc giả của CTCD 2011 tốt hơn.
Dịp này, những cộng tác viên đã được lì xì những đồng tiền mới, nằm trong các bao nho nhỏ xinh xinh với chữ Đức hoặc chữ Tâm bên ngoài, giúp thêm một chút ấm lòng cho những ngày Tết đang đến.
Bác Hai Giêsu
11 giờ, cuộc chơi tạm ngưng để chuẩn bị tham dự Thánh lễ vào lúc 11 giờ 20, Thánh lễ chính là đỉnh cao nhất của buổi Dã ngoại hôm nay.
Không gian đầy mây trắng, trên sân đất với nhiều cây lá và sông nước bao quanh, Thánh lễ ngoài trời được bắt đầu với sự Chủ tế của Linh mục Đặng Chí San.
Tuy không còn trẻ, nhưng chẳng ai dám nghĩ tâm tình của ngài cằn cỗi già nua. Với lối nói thật trẻ trung gần gũi, rất dí dỏm hồn nhiên và không thiếu những sắc sảo sâu lắng, ngài đã thu hút mọi người ngay khi mở đầu.
Vẫn lối nói ấy, trong phần giảng lễ, ngài đã giúp người trẻ nhận ra, rõ hơn, sự hiện diện của Bác Hai Giêsu, Đấng vô hình, nhưng luôn có mặt trong mỗi trò chơi và đặc biệt, sự có mặt cụ thể của Bác Hai Giêsu càng rõ nét hơn, trên gương mặt hân hoan, nơi nụ cười của mỗi người lúc này.
Bác Hai Giêsu là cách gọi của cha San khi nói về Chúa.
Chẳng lên gân dạy dỗ cũng không cao giọng khuyến thiện, nhưng ngài như đang đi chung một đường với Nhóm Kỹ Năng Sống. Tự nhận mình chỉ là một Hai lúa, ngài đã nhận ra, rất nhiều khi, chính mình đã thiếu rất nhiều kỹ năng.
Nếu biết rằng, một thời xa xưa, linh mục Đặng Chí San đã được gọi là kẻ “Giang hồ tâm linh”; cùng với nhiều thao thức và những khát khao chân lý cháy bỏng, đến nỗi, dù đã khấn trọn đời, nhưng có lần đã phải trèo tường trốn khỏi Tu viện, để lên.. . núi tìm học về Thiền.
Vì như thế, hơn ai khác, ngài đủ chân thành để nói với nhiều người không là Công giáo, tuy lúc này cùng đang dự lễ ở đây, đại ý rằng:
“Một cách nào đó, tôi đã là một Phật tử.
Một cách nào đó, tôi cũng là kẻ thờ Đạo ông bà..”
Sự chân thành phát xuất từ trái tim luôn dễ đến với mọi trái tim, vì vậy, sẽ không lạ gì, khi sau đó, nhiều người đã nói đại ý rằng:
“...đây là một Thánh lễ với biết bao ấn tượng tốt lành mà tôi đã được vinh hạnh tham dự...”.
Sau khi nhận phép lành cuối lễ, Thánh lễ đã chấm dứt vào khoảng 12 giờ, mọi người cùng ăn cơm vì đã trưa rồi.
Buổi chiều, lại tiếp tục với nhiều trò chơi rất thú vị.
Thời gian luôn trôi nhanh hơn ta tưởng, chiều đã muộn từ lúc nào không ai để ý.
Trong trò chơi cuối cùng, giữa vòng tròn hàng người, lần lượt, nhiều người được mời phát biểu cảm tưởng qua phần việc của mình. Sau hết, Sr Hồng Quế, trong tâm tình tạ ơn Chúa là cha chung của mọi người, Sr đã cám ơn về tất cả, cách riêng với anh Tuấn Huy và Công Ty của anh cùng những cộng sự viên đã giúp buổi Trại thành công.
Chiều muộn, lên đò, sân trại xa dần, bỏ lại sau lưng tất cả.
Gió thật lộng như đang chơi cút bắt và đuổi nhau trên mặt sông, một ca khúc quen thuộc như văng vẳng đâu đây:
“...Mỗi ngày, tôi chọn một niềm vui.
Chọn những bông hoa, chọn những nụ cười.
Tôi nhặt gió trời, mời em giữ lấy.
Để mắt em cười, tựa lá bay.. ..
Mỗi ngày, tôi chọn một đường đi,
Đường đến anh em, đường đến bạn bè.
Tôi chọn nơi này, cùng nhau ca hát.
Để thấy tiếng cười rộn rã bay...”
Quả thế, đã xa thật rồi, cái nơi cùng nhau ca hát, khi tham dự ngày Trại Kỹ Năng Sống.
Một ngày mà, tuổi trẻ đã có dịp góp nhặt thêm ít nhiều vốn liếng, còn người già cũng thấy mình như được trẻ hơn vài tuổi, cùng với tiếng cười rộn rã bay... mỗi khi nhớ tới.
