Như có phép lạ, trời Hà Nội đang rét đậm, mưa gió sụt sùi mấy ngày liền bỗng nhiên sáng ngày 19-3-2011 tạnh mưa, ấm nắng. Theo chương trình định trước, gần 200 doanh nhân trí thức Công giáo rời Thái Hà lúc 6h30 nhằm hướng Châu Sơn, Ninh Bình, để tham dự cuộc tĩnh tâm và gặp mặt lần thứ IV và cũng là để chúc mừng quan thày của Đức Tổng Giuse mà mọi người chúng tôi hằng yêu mến.
Bốn chiếc xe khách cỡ lớn đi ngon lành không hề bị chặn hỏi xét giấy tờ, thậm chí thu giấy phép của tài xế như những xe hành hương đây đó thường gặp. Thông thoáng rồi chăng? Khi tới nơi, chúng tôi đã nghe cha Nguyễn Tuấn Hào- Bề trên của đan viện kể rằng: đại diện của chính quyền cũng đã gặp đan viện đề nghị không tổ chức buổi gặp gỡ ở đây vì lo ngại vấn đề chính trị. Cha Hào trả lời: chúng tôi không làm chính trị, chúng tôi bồi dưỡng tâm linh, nhân bản. Các ông và ai đó muốn làm chính trị xin ra ngoài cổng đan viện…
Tới Châu Sơn – heo hút miền sơn cước, cứ nghĩ chỉ có đoàn chúng tôi. Ai ngờ đông quá. Sân đan viện rất nhiều xe đeo biển số từ rất nhiều địa phương: Sài Gòn, Nghệ An, Nam Định, Thái Bình, Hà Nam, Hải Phòng, nhưng đông nhất vẫn là Hà Nội. Nào là Nhà thờ lớn, Thái Hà, Hàm Long, Cổ Nhuế, Văn Phái… Trẻ trung và ồn ào nhất vẫn là nhóm sinh viên Công giáo ở Vinh. Họ treo cả một băng rôn ở thành xe: “Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải ân huệ xin cho” (Câu nói nổi tiếng của Đức Tổng ngày 20-8-2009). Nghe nói họ đi cả đêm và đến đây khi trời còn chưa sáng.
Vì có quá nhiều đoàn, không còn phòng để đón khách nên cha Bề trên đón chúng tôi ở ngay cuối sân nhà thờ- một ngôi nhà thờ còn dang dở chưa hoàn thiện từ mấy chục năm nay, nhưng khi đưa vào sử dụng nó lại hàm chứa một triết lý sâu sắc nhất là trong bầu khí Mùa Chay này: hãy sống đức tin mộc mạc, chân thành không cần vôi ve, loè loẹt.
Tất cả các đoàn đều có chung một ước muốn là được chúc mừng Đức Tổng Giuse trong ngày lễ quan thày của Ngài nên Ngài đã chủ sự dâng lễ lúc 10h. Không ít người từ sau biến cố Toà Khâm sứ không có cơ hội để gặp Ngài nên khi Ngài xuất hiện ngỏ lời chào từng cộng đoàn, nhắc tên từng giáo xứ, một số người đã phải sụt sùi lau nước mắt. Người ta vẫn đồn thổi về trí nhớ tuyệt vời của Đức Tổng. Chúng tôi đã chứng thực, khi bắt tay từng người trong đoàn, Ngài đọc vanh vách tên, chỗ ở, nghề nghiệp từng người.
Đan viện Châu Sơn nổi tiếng với lòng mộ mến khách, đúng như câu khẩu hiệu nơi nhà khách: đón khách như đón Chúa. Cha Bề trên khi nhận giảng tĩnh tâm cho anh em đã tâm sự, phải bỏ ra nửa tháng để cầu nguyện, suy ngẫm, đọc sách để dọn bài. Bài giảng thật sâu sắc khi nói đến vai trò của doanh nhân trí thức Công giáo trong gia đình, trong xã hội và trong giáo hội. Cha Phó Bề trên thì cần mẫn tập cho cộng đoàn từng câu đáp ca, từng bài hát để mọi người có thể tham gia giờ cầu nguyện Taize với đan viện cho sốt sắng. Còn các tu sĩ của đan viện thì chăm lo cho chúng tôi từng chỗ nghỉ, từng bữa ăn sao cho ngon miệng. Ai cũng khen, cơm đan viện thật ngon. Bữa nào cũng thay đổi món mà toàn cây nhà lá vườn cả nhưng cũng đủ thịt, cá, rau và cả rượu ngâm mật ong nữa…không kém gì nhà hàng có đầu bếp giỏi.
Nhưng có lẽ mọi người chờ đợi nhất vẫn là được nghe Đức Tổng chia sẻ. Bài nói chuyện của Ngài ngắn gọn chưa đầy 30 phút nhưng đầy ắp những suy tư tâm huýêt. Ngài nói, cuộc gặp gỡ của anh chị em là cuộc gặp thế kỷ vì trước đây thời bao cấp không có doanh nhân, càng không có doanh nhân Công giáo. Trí thức Công giáo cũng lác đác mấy người nhưng một số phải che giấu niềm tin của mình. Bây giờ anh chị em gặp gỡ nhau ở đây là một sự kết hợp mới dự báo nhiều kỳ vọng mới cho giáo hội và cho xã hội… Ngài cũng nhắc nhở mọi người phải là Công giáo đích thực vì Công giáo giả danh bây giờ không thiếu. Đặc biệt Ngài nhấn mạnh đến nhiệm vụ của doanh nhân, trí thức Công giáo trước hết là rao giảng Tin mừng. Ngài cũng khuyên cộng đoàn doanh trí Công giáo phải có người bảo chứng, chí ít là một Đức cha trong Thường vụ Hội đồng GMVN…Bài nói chuyện của Ngài luôn bị gián đoạn bởi những tràng pháo tay tán thưởng.
Chứng kiến cảnh đám đông chen lấn xin chụp ảnh chụp với Ngài và Ngài kiên nhẫn chụp ảnh với từng nhóm, từng cặp vợ chồng mới biết tình cảm của mọi người với Ngài thắm đượm thế nào và tình cảm của Ngài với đoàn chiên cũng sâu sắc biết bao?
Hai ngày gặp gỡ ở Châu Sơn, chúng tôi tạm gác lại những ồn ào náo nhiệt của phố phường, gác lại những hợp đồng làm ăn, gác lại những lo toan, tính toán, tạm tắt điện thoại, đường link internet để tĩnh tâm nơi đan viện. Hai ngày chưa phải là dài nhưng hầu như ai đến đây cũng đều có thu hoạch đem về. Người thì có cơ hội giải hoà với Chúa sau cả chục năm bỏ xưng tội, rước lễ. Nhiều người có thêm bạn tâm giao mới. Người có cơ hội tìm kiếm việc làm, tìm kiếm thông gia. Bác sĩ Phạm Hông Sơn (Thái Bình), một người chưa phải Công giáo tìm đến đây để tìm hiểu thêm về đạo và những người Công giáo sau mấy chục năm bị “tuyên truyền” sai đồng thời mong ước có thể cộng tác với anh em Công giáo làm từ thiện xã hội và để xin mọi người cầu nguyện cho mình sớm trở thành con cái Chúa. Chị Trần Thị Năm- một nữ doanh nhân cũng mới gia nhập đạo thì cảm ơn vì sự yêu thương của Chúa với mình trong cuộc sống và nay muốn xin chia sẻ tình cảm đó với cộng đoàn bằng cách sẵn sàng giao cả chục ha đất ở Hà Nội để hoạt động nhân đạo. Nhà giáo và nguyên là một đại tá quân đội Nguyễn Xuân Minh- cũng không phải Công giáo nhưng cảm nhận rằng, đến Châu Sơn mới biết đạo Công giáo và người Công giáo yêu thương con người như thế nào…
Tôi leo lên núi Đức Mẹ ở cách nhà thờ chừng cây số. Phong cảnh thật đẹp nhưng leo nửa dốc đã phải nghỉ để thở. Nhưng một thày cho biết, hầu như Đức Tổng leo lên đây để cầu nguyện hàng ngày và không thứ bảy nào không dâng lễ ở trên hang đá để kính Đức Mẹ. Vậy mới biết Ngài yêu mến Đức Mẹ dường nào.
Tôi cũng nghe có người -- cả đạo và đời -- không muốn Ngài ở Châu Sơn nữa vì e ngại là “khuấy động” bầu khí yên tĩnh của đan viện và nhất là có khả năng biến nơi đây thành “trung tâm” hay “thủ đô” của giáo họ Công giáo Việt Nam… Nếu vậy Ngài sẽ về Hà Nội- nơi Ngài có nhà, có hộ khẩu đàng hòang và có rất nhiều người yêu mến Ngài thì chắc còn làm cho không ít người phải mất ăn, mất ngủ nữa. Nhưng nghĩ ngợi lẩn thẩn như vậy làm chi. Ngài luôn bảo: mọi sự xin theo hướng dẫn của Thánh Linh.
Vâng, tôi tin Thánh Linh vẫn nâng đỡ Ngài và nâng đỡ cả giáo hội Việt Nam.
Châu Sơn- Hà Nội, Mùa Chay 2011
Bốn chiếc xe khách cỡ lớn đi ngon lành không hề bị chặn hỏi xét giấy tờ, thậm chí thu giấy phép của tài xế như những xe hành hương đây đó thường gặp. Thông thoáng rồi chăng? Khi tới nơi, chúng tôi đã nghe cha Nguyễn Tuấn Hào- Bề trên của đan viện kể rằng: đại diện của chính quyền cũng đã gặp đan viện đề nghị không tổ chức buổi gặp gỡ ở đây vì lo ngại vấn đề chính trị. Cha Hào trả lời: chúng tôi không làm chính trị, chúng tôi bồi dưỡng tâm linh, nhân bản. Các ông và ai đó muốn làm chính trị xin ra ngoài cổng đan viện…
Tới Châu Sơn – heo hút miền sơn cước, cứ nghĩ chỉ có đoàn chúng tôi. Ai ngờ đông quá. Sân đan viện rất nhiều xe đeo biển số từ rất nhiều địa phương: Sài Gòn, Nghệ An, Nam Định, Thái Bình, Hà Nam, Hải Phòng, nhưng đông nhất vẫn là Hà Nội. Nào là Nhà thờ lớn, Thái Hà, Hàm Long, Cổ Nhuế, Văn Phái… Trẻ trung và ồn ào nhất vẫn là nhóm sinh viên Công giáo ở Vinh. Họ treo cả một băng rôn ở thành xe: “Tự do tôn giáo là quyền chứ không phải ân huệ xin cho” (Câu nói nổi tiếng của Đức Tổng ngày 20-8-2009). Nghe nói họ đi cả đêm và đến đây khi trời còn chưa sáng.
Vì có quá nhiều đoàn, không còn phòng để đón khách nên cha Bề trên đón chúng tôi ở ngay cuối sân nhà thờ- một ngôi nhà thờ còn dang dở chưa hoàn thiện từ mấy chục năm nay, nhưng khi đưa vào sử dụng nó lại hàm chứa một triết lý sâu sắc nhất là trong bầu khí Mùa Chay này: hãy sống đức tin mộc mạc, chân thành không cần vôi ve, loè loẹt.
Tất cả các đoàn đều có chung một ước muốn là được chúc mừng Đức Tổng Giuse trong ngày lễ quan thày của Ngài nên Ngài đã chủ sự dâng lễ lúc 10h. Không ít người từ sau biến cố Toà Khâm sứ không có cơ hội để gặp Ngài nên khi Ngài xuất hiện ngỏ lời chào từng cộng đoàn, nhắc tên từng giáo xứ, một số người đã phải sụt sùi lau nước mắt. Người ta vẫn đồn thổi về trí nhớ tuyệt vời của Đức Tổng. Chúng tôi đã chứng thực, khi bắt tay từng người trong đoàn, Ngài đọc vanh vách tên, chỗ ở, nghề nghiệp từng người.
Đan viện Châu Sơn nổi tiếng với lòng mộ mến khách, đúng như câu khẩu hiệu nơi nhà khách: đón khách như đón Chúa. Cha Bề trên khi nhận giảng tĩnh tâm cho anh em đã tâm sự, phải bỏ ra nửa tháng để cầu nguyện, suy ngẫm, đọc sách để dọn bài. Bài giảng thật sâu sắc khi nói đến vai trò của doanh nhân trí thức Công giáo trong gia đình, trong xã hội và trong giáo hội. Cha Phó Bề trên thì cần mẫn tập cho cộng đoàn từng câu đáp ca, từng bài hát để mọi người có thể tham gia giờ cầu nguyện Taize với đan viện cho sốt sắng. Còn các tu sĩ của đan viện thì chăm lo cho chúng tôi từng chỗ nghỉ, từng bữa ăn sao cho ngon miệng. Ai cũng khen, cơm đan viện thật ngon. Bữa nào cũng thay đổi món mà toàn cây nhà lá vườn cả nhưng cũng đủ thịt, cá, rau và cả rượu ngâm mật ong nữa…không kém gì nhà hàng có đầu bếp giỏi.
Nhưng có lẽ mọi người chờ đợi nhất vẫn là được nghe Đức Tổng chia sẻ. Bài nói chuyện của Ngài ngắn gọn chưa đầy 30 phút nhưng đầy ắp những suy tư tâm huýêt. Ngài nói, cuộc gặp gỡ của anh chị em là cuộc gặp thế kỷ vì trước đây thời bao cấp không có doanh nhân, càng không có doanh nhân Công giáo. Trí thức Công giáo cũng lác đác mấy người nhưng một số phải che giấu niềm tin của mình. Bây giờ anh chị em gặp gỡ nhau ở đây là một sự kết hợp mới dự báo nhiều kỳ vọng mới cho giáo hội và cho xã hội… Ngài cũng nhắc nhở mọi người phải là Công giáo đích thực vì Công giáo giả danh bây giờ không thiếu. Đặc biệt Ngài nhấn mạnh đến nhiệm vụ của doanh nhân, trí thức Công giáo trước hết là rao giảng Tin mừng. Ngài cũng khuyên cộng đoàn doanh trí Công giáo phải có người bảo chứng, chí ít là một Đức cha trong Thường vụ Hội đồng GMVN…Bài nói chuyện của Ngài luôn bị gián đoạn bởi những tràng pháo tay tán thưởng.
Chứng kiến cảnh đám đông chen lấn xin chụp ảnh chụp với Ngài và Ngài kiên nhẫn chụp ảnh với từng nhóm, từng cặp vợ chồng mới biết tình cảm của mọi người với Ngài thắm đượm thế nào và tình cảm của Ngài với đoàn chiên cũng sâu sắc biết bao?
Hai ngày gặp gỡ ở Châu Sơn, chúng tôi tạm gác lại những ồn ào náo nhiệt của phố phường, gác lại những hợp đồng làm ăn, gác lại những lo toan, tính toán, tạm tắt điện thoại, đường link internet để tĩnh tâm nơi đan viện. Hai ngày chưa phải là dài nhưng hầu như ai đến đây cũng đều có thu hoạch đem về. Người thì có cơ hội giải hoà với Chúa sau cả chục năm bỏ xưng tội, rước lễ. Nhiều người có thêm bạn tâm giao mới. Người có cơ hội tìm kiếm việc làm, tìm kiếm thông gia. Bác sĩ Phạm Hông Sơn (Thái Bình), một người chưa phải Công giáo tìm đến đây để tìm hiểu thêm về đạo và những người Công giáo sau mấy chục năm bị “tuyên truyền” sai đồng thời mong ước có thể cộng tác với anh em Công giáo làm từ thiện xã hội và để xin mọi người cầu nguyện cho mình sớm trở thành con cái Chúa. Chị Trần Thị Năm- một nữ doanh nhân cũng mới gia nhập đạo thì cảm ơn vì sự yêu thương của Chúa với mình trong cuộc sống và nay muốn xin chia sẻ tình cảm đó với cộng đoàn bằng cách sẵn sàng giao cả chục ha đất ở Hà Nội để hoạt động nhân đạo. Nhà giáo và nguyên là một đại tá quân đội Nguyễn Xuân Minh- cũng không phải Công giáo nhưng cảm nhận rằng, đến Châu Sơn mới biết đạo Công giáo và người Công giáo yêu thương con người như thế nào…
Tôi leo lên núi Đức Mẹ ở cách nhà thờ chừng cây số. Phong cảnh thật đẹp nhưng leo nửa dốc đã phải nghỉ để thở. Nhưng một thày cho biết, hầu như Đức Tổng leo lên đây để cầu nguyện hàng ngày và không thứ bảy nào không dâng lễ ở trên hang đá để kính Đức Mẹ. Vậy mới biết Ngài yêu mến Đức Mẹ dường nào.
Tôi cũng nghe có người -- cả đạo và đời -- không muốn Ngài ở Châu Sơn nữa vì e ngại là “khuấy động” bầu khí yên tĩnh của đan viện và nhất là có khả năng biến nơi đây thành “trung tâm” hay “thủ đô” của giáo họ Công giáo Việt Nam… Nếu vậy Ngài sẽ về Hà Nội- nơi Ngài có nhà, có hộ khẩu đàng hòang và có rất nhiều người yêu mến Ngài thì chắc còn làm cho không ít người phải mất ăn, mất ngủ nữa. Nhưng nghĩ ngợi lẩn thẩn như vậy làm chi. Ngài luôn bảo: mọi sự xin theo hướng dẫn của Thánh Linh.
Vâng, tôi tin Thánh Linh vẫn nâng đỡ Ngài và nâng đỡ cả giáo hội Việt Nam.
Châu Sơn- Hà Nội, Mùa Chay 2011