![]() |
Trong những ngày tĩnh huấn, cha Nguyễn Việt Hưng đã chia sẽ Lời Chúa qua những bài giảng của từng Thánh lễ khá phong phú, sau đây là bài giảng của ngài trong Thánh lễ vào sáng Chúa Nhật thứ 3 Mùa Chay lúc 11:30:
“Kính thưa cha Chánh xứ, kính thưa thầy sáu Mậu, thưa quý Soeurs và quý Ông Bà, Anh Chị Em. Ở Mỹ nếu chúng ta mua những đồ dùng cũ, gọi là second hand, như quần áo cũ, xe cũ , đồ dùng cũ, máy móc cũ người ta gọi là second hand. Kiến thức cũng vậy, chúng ta có kiến thức cũng là second hand, vì do từ người khác, người khác nói với chúng ta, dạy chúng ta, hoặc chúng ta đọc sách do người khác viết, hay chúng ta coi TV…Trên thực tế, ít có những gì do chúng ta tự khám phá ra. Đức tin cũng vậy, đức tin có được cũng là thứ second hand. Thánh Phaolô nói, tin là do nghe, nhưng làm sao nghe được nếu không có người nói, làm sao nói được nếu người đó không có người sai đi. Đức tin được khởi đi từ nghe, thì cũng là một thứ second hand vậy. Đức tin của chúng ta cũng do nghe, nghe từ đâu? nghe từ cha mẹ, khi còn nhỏ, cha mẹ đã dạy cho chúng ta biết Chúa, yêu Chúa, biết sợ tội, biết yêu người nghèo khó. Khi chúng ta lớn lên, chúng ta học đức tin nơi nhà trường, từ các lớp giáo lý, nơi các bài giảng trong các Thánh Lễ, qua bài suy niệm trong các cuộc tĩnh tâm, do sách vở báo chí mà chúng ta đọc được qua các sách đạo, qua chương trình phát thanh, qua TV, qua các Web. Tất cả đức tin đến với chúng ta là do nghe, chúng ta tạm gọi là đức tin second hand. Nhưng đức tin không được dừng lại ở đó, mà đức tin phải tiến qua một bước nữa mà tôi tạm gọi là First hand. Chúng ta nhớ có một lần Chúa Giêsu hỏi các môn đệ: Người ta bảo Thầy là ai, người ta nói với chúng con Thầy là ai? Đó là một thứ đức tin Second hand. Các tông đồ thưa với Chúa, người thì nói thế này, người nói thế này... Đức Kitô nói: còn chúng con, chúng con bảo Thầy là ai? Điều này Đức Kitô đã đưa vấn đề đi xa hơn là đức tin trở thành một cái gì cao siêu hơn, nó không dừng lại ở điểm nghe người ta nói về Đức Kitô mà đức tin được nẩy nở từ một cảm nghiệm của tôi về Đức Kitô, sự liên hệ mật thiết của tôi về Đức Kitô, và nếu chúng ta thấy trong bài tin mừng hôm nay, Thánh Gioan kể rằng, nhiều người Samarian đã tin vào Đức Kitô vì tin vào lời người phụ nữ thành Samaria nói về Đức Kitô, nhưng khi gặp Đức Kitô rồi, họ lại nói với người phụ nữ rằng: chúng tôi tin không phải vì tin vào lời của chị mà chính chúng tôi đã gặp Đức Kitô. Như vậy đức tin từ second hand đã trở thành First hand. Đức tin bao giờ cũng vậy, Đức tin bắt đầu từ nghe, nhưng đức tin không dừng lại ở đó, đức tin phải tiến qua một giai đoạn khác mà Đức Kitô mong muốn, giai đoạn chúng ta gặp gỡ với chính Ngài. Hai ngày qua chúng ta đã nói về đức tin. Đức tin không phải là chấp nhận những gì mà chúng ta không hiểu, thực sự đức tin phải là những gì tương quan giữa chúng tôi với Chúa. Tương quan mà Chúa muốn mỗi ngày một tha thiết hơn, sâu xa hơn, gần gủi hơn với Đức Kitô và với Thiên Chúa. Tương tự như kinh nghiệm về tình yêu, đọc các sách viết về tình yêu, người ta nói về những gì của tình yêu, khi nào mình yêu, khi nào đến với dấu chỉ của tình yêu, đọc các chuyện nói về tình yêu cho đến khi chúng ta là người thực sự yêu, nó khác nhau lắm. Cũng như một người học về luật làm thơ cho đến khi người đó thực sự làm thơ, thì nó khác nhau lắm. Chúng ta biết về Đức Kitô, chúng ta biết Ngài đang giảng dạy cho chúng ta về Ngài qua các môn đệ của Ngài, sách vở đang giảng dạy cho chúng ta về Ngài, các linh mục, tu sĩ giảng dạy cho chúng ta biết về Ngài, nhưng những cái đó chỉ trên lý thuyết thôi. Đức tin đó chỉ có ảnh hưởng trên đời sống của chúng ta khi chính ý thức của chúng ta và sự phán đoán mỗi ngày của chúng ta, cho đến khi chúng ta gặp được Đức Kitô, chúng ta có liên hệ với Ngài, thì đức tin đó sẽ trở thành đức tin của những người Samaria đã gặp Đức Kitô đang nói mỗi ngày với họ. Những việc làm của chúng ta trong đời sống hằng ngày cũng trải qua kinh nghiệm đó. Chúng ta học và khi chúng ta hành, hai cái khác nhau lắm, lý thuyết và thực hành khác nhau lắm. Có nhiều người học rồi không bao giờ làm được, có người trong đời sống đức tin kể từ khi rửa tội cho đến khi chết cũng chỉ là học thôi, nó chỉ là lý thuyết thôi, nó không tiến sang được giai đoạn thực hành là giai đoạn gặp gỡ Đức Kitô. Ở trong mỗi khóa học, chúng tôi thường hay nhắc, phải gặp Đức Kitô. Khi gặp được Đức Kitô thì đời sống chúng ta được thay đổi, nhưng gặp Đức Kitô bằng cách nào? Làm sao đức tin của tôi được thay đổi từ Second hand được trở thành First hand, làm sao? Có thể có nhiều cách, nhưng hai cách thông thường mà người Kitô hữu được mời gọi, đó là gặp gỡ Đức Kitô trong Thánh kinh của Ngài và gặp Ngài trong kinh nguyện.
Người phụ nữ Samaria đã gặp Đức Kitô, đối thoại với Ngài, và Đức Kitô đã khôn khéo đưa chị ta đi vào thực trạng về đời sống của chị là một người đàn bà đi từ hạnh phúc và đã qua năm đời chồng không có hạnh phúc. Đức Kitô qua đối diện, qua đối thoại, Ngài đã dẫn chị đi từng bước, từng bước một, qua từng câu chuyện, Ngài đề cập đến thực trạng của đời chị và người phụ nữ cũng đã chân thành nói với Ngài: “tôi không có chồng”.
Anh chị em thân mến, gặp Đức Kitô là chính là lúc chúng ta đối diện với con người thật của chúng ta, không che đậy, không mang mặt nạ. Vì thế gặp Đức Kitô trong kinh nguyện, chúng ta sẽ thấy, chúng ta gặp được con người thật của chúng ta. Con người yêu thương, hay con người chuyên chỉ trích, thích phản đối, con người khiêm tốn hay kêu ngaọ, con người biết cộng tác với người khác, hay luôn coi người khác là đối thủ của mình.
Trong một đoạn tin mừng nói về chuyện Gia Kêu: Gia Kêu là một người thu thuế vừa giàu có, vừa có thế lực. Ông ta muốn gặp Đức Kitô, nhưng thực sự ông không dám mời Ngài về nhà, khi nghe người ta nói nhiều về Đức Kitô. Một hôm, khi Đức Kitô đang đi qua một nơi mà dân chúng tụ tập theo Người quá đông đảo, vì ông ta lùn nên ông đã trèo lên một cành cây để được nhìn thấy Đức Kitô. Chúa thấy ông ta bèn nói : “Giakêu hãy xuống mau, hôm nay ta đến nhà ngươi” và Đức Kitô trong hân hoan mừng vui đã đến nhà ông Gia-Kêu thật. Chắc chắn có nhiều bạn bè hôm đó, và toàn là những người thu thuế. Khi Đức Kitô vừa ngồi vào bàn ăn thì Gia Kêu liền đứng lên thưa với Chúa: “Thưa Thầy, nửa phần gia tài của con, con cho người nghèo”. Lạ thật, một điều mà cả đời ông chưa bao giờ nghĩ đến, cả đời ông chỉ biết thu tích, ông không bao giờ nghĩ tới người nghèo. Tại sao hôm nay ông lại nghĩ tới người nghèo? chỉ vì Đức Kitô đã đến thăm ông. Chúng ta cũng thấy lạ lùng là Đức Kitô chưa giảng dạy gì hết. Ngài đến và ngồi vào bàn ăn thôi, thì ông Gia Kêu đã được thay đổi rồi, và sau đó ông ta lại nói tiếp với Chúa: “nếu tôi có làm thiệt hại ai thì tôi xin đền lại gấp bốn”. Quả thật khi Đức Kitô đến đã làm thay đổi con người của ông Gia-Kêu. Ông ta đã biết thương ngưòi nghèo khó, biết nhận ra những gì mình đã làm thiệt hại cho những người anh em chung quanh. Nếu không có Đức Kitô, làm sao Gia Kêu được thay đổi. Thánh Phaolô cũng vậy, ông miệt mài trên con đường bắt bớ những người theo Chúa, cho đến khi ông gặp gỡ Chúa thì ông đã thốt lên: Chúa muốn con làm gì ? và Phaolô đã thay đổi, và đã quay trở về .
Anh chị em thân mến, qua tin mừng cho chúng ta thấy, khi gặp Đức Kitô đầu tiên là chúng ta gặp được chính mình, con người thật của mình. Nếu không thì cứ nghĩ mình thánh lắm, cứ nghĩ mình tốt lắm, khi gặp Đức Kitô rồi, chúng ta sẽ giống Gia Kêu, chúng ta thấy mình có tội, chúng ta giống Phaolô đã hỏi Chúa: Chúa muốn con làm gì? Giống Thánh Phêrô khi gặp Chúa: Thầy xa con ra, Thầy đứng xa một chút được không, con tội lỗi lắm…
Anh chị em thân mến, khi chúng ta gặp được Đức Kitô là lúc chính chúng ta nhận ra con người thật của mình. Mỗi ngày, chúng ta cũng nên thưa với Chúa, xin Chúa đến thăm con, xin Chúa đến thăm gia đình con, đến thăm giáo xứ con, để chúng con nhận rõ tình trạng hiện tại của con, cái gì cần phải thay đổi và chắc chắn không có Đức Kitô thì không ai có thể thay đổi được. Và sau cùng, anh chị em thân mến, khi gặp Đức Kitô, Gia Kêu đã trở thành người có lòng quảng đại, chắc chắn ông ta nghèo đi vì nửa phần gia tài, ông đã hứa với Chúa cho người nghèo, số còn lại ông đền gấp bốn cho những ai ông đã làm thiệt hại. Ông sẽ trở nên nghèo thật, nhưng trong đời sống tình thương ông cảm thấy sung sướng hơn, giàu có và hạnh phúc hơn nhiều, vì thế Đức Kitô đã nói : “hôm nay ơn cứu rỗi đã dến với gia đình này”. Anh chị em thân mến. Đức Kitô không nói hôm nay Gia-kêu được lên Thiên Đàng mà Ngài nói “Hôm nay gia đình này được ơn cứu rỗi”và quả thật, Gia Kêu đã cảm thấy hạnh phúc hơn, sung mãn hơn, con người đã tự biết mình, biết người và biết Chúa và vì thế ông đã sống và trở thành một con người mới. Người phụ nữ Samaria, sau khi gặp gỡ Đức Kitô cũng đã trở thành con người mới, nên chị ta trở về làng hân hoan nói với mọi người rằng: hãy ra xem một người đã nói về tất cả đời sống của tôi, chắc ông ấy phải là Đức Kitô. Bà đã làm truyền giáo, Phaolô đã làm truyền giáo, Phêrô đã làm truyền giáo khi gặp Đức Kitô, Gia Kêu đã trở thành nhà truyền giáo khi ông sống quảng đại, biết thương người khác. Khi đã có Đức Kitô, không bao giờ mất đi dấu chỉ, một trong những dấu chỉ mà chúng ta gặp Thiên Chúa là gì ? là chúng ta gặp anh em, bao giờ cũng vậy. Khi tôi gặp Đức Kitô, chính là lúc tôi gặp anh em tôi. Đức Kitô là hạnh phúc, là tất cả, và tôi coi cái đó, không thể thiếu cho mình được…
Kính thưa Cha, kính thưa thầy sáu và qúy ông bà anh chị em, hôm nay trong tin mừng đã nói : “xin cho tôi nước uống”. Đây cũng là điều mà mỗi người chúng ta cũng cần xin với Chúa cho chúng ta nước uống. Xin Chúa cho chúng con nước uống. Chúa sẽ hỏi, nước gì ? con cần nước gì? Và chắc chắn mỗi người lại cần một thứ nước khác nhau: nước của hạnh phúc, của niềm vui, của bình an, của can đảm. Có người cần xin cho được nước khiêm tốn, biết chấp nhận người khác, có người xin nước lòng quảng đại biết nghĩ đến người khác. Mỗi người hôm nay đều hãy thưa với Chúa: Lạy Chúa, gia đình con, cá nhân con, giáo xứ con cần nước. Chúa hỏi nước gì thì hãy trở lời với Ngài, và khi chúng ta có nước của Chúa rồi, thì chúng ta phải là người đem nước đó cho người khác, giống như người phụ nữ thành Samaria, và đó là công việc truyền giáo,.Amen
Seattle, Chúa Nhật thứ 3 Mùa Chay.
