“Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu. Lả lả cành hoang nắng trở chiều.” Con đường nhỏ đó đưa chúng tôi vào cứ điểm truyền giáo Yên Khê, vùng cực tây của giáo phận Vinh, vùng mà chưa có một ngôi thánh đường nào được xây cất nhưng có những ngôi đền thờ trong tâm hồn vững chắc trong người nơi đâydân bản.
.Xem hình ảnh
Nhận được lời mời của anh em BĐH tổ Cửa Nam, cũng không chắc là mình sẽ đi được nhưng nghe anh em nói sẽ đi về miền tây, lên Con Cuông, thấy thú vị nên vác ba lô lên đường. Cữ ngỡ rằng đây là một chuyến picnic xả xtress sau những ngày hoạt động, học hành căng thẳng trên giảng đường, nhưng còn hơn thế, những gì tôi và anh em được cảm nhận và trải qua trong ngày hôm nay thật đúng những trải nghiệm quý báu mà Thiên Chúa trao ban.
Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, bỏ lại sau lưng thành phố Vinh ồn ào, náo nhiệt cũng bỏ lại luôn những xáo động, khắc khoải trong lòng để hướng về miền sơn cước. Những bài hát, những câu hò được cất lên xuyên suốt cuộc hành trình làm cho tôi cảm thấy thật hạnh phúc, hạnh phúc vì tôi cũng là người trẻ, cũng được là một phần của các bạn những con người luôn cháy hết mình, luôn khao khát cống hiến, dấn thân phục vụ.
Điểm dừng chân đầu tiên của anh em là nhà thờ giáo xứ Sơn La, chúng tôi vào thăm cha Lượng và bà con giáo dân ở đây. Lắng nghe ngài hàn huyên, tâm sự kể lại những chuyện thời sinh viên của ngài, kể lại những khó khăn trong con đường mục vụ…anh em mới vỡ lẽ ra nhiều điều, mới hiểu được những gian truân, những vất vả trong công tác tông đồ nhất là nơi miền sơn cước này.
Trước khi vào cứ điểm truyền giáo Yên Khê anh em ghé lại và nghỉ trưa tại khu du lịch thác Khe Kèm. Con đường vào thác quanh co, uốn lượn và ghập ghềnh không làm nản chí của chỉ làm cho chúng tôi thêm tò mò, khám phá. Và không phải tiếc nuối, thác Khe Kèm quả đúng là một kỳ thú thiên nhiên mà Thiên Chúa ban tặng cho con người. Từ độ cao 500 met, với độ dốc khoảng 80 độ, nước từ trên cao đổ xuống qua ba thang bậc, bọt tung trắng xóa. Nhìn từ xa thác Khe Kèm tuôn đổ những dòng nươc bất tận, nối dài nhìn như dải lụa trắng trên nền xanh của rừng quốc gia Pù Mát, có lẽ bởi vậy mà dân bản ở đây gọi thác Khe Kèm là Bổ Bố “dải lụa trắng”. Hòa mình vào trong dòng nước mát, tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên dường như những mệt nhọc thể xác, những ưu tư trong tâm hồn đã được cuốn theo dòng thác.
“Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu. Lả lả cành hoang nắng trở chiều.” Con đường nhỏ đó đưa chúng tôi vào cứ điểm truyền giáo Yên Khê, vùng cực tây của giáo phận Vinh, vùng mà chưa có một ngôi thánh đường nào được xây cất nhưng có những ngôi đền thờ trong tâm hồn vững chắc trong người dân bản nơi đây. Được ngồi nói chuyện, lắng nghe những chia sẻ của cha Quang, dân bản nơi đây mới thấy mình đi đạo, gĩư đạo còn máy móc, hời hợt… những người dân tộc họ có một niềm tin thật đơn sơ, giản dị, tâm hồn họ cách sống đạo của họ như trẻ thơ không bị những bon chen, lừa lọc của bụi trần nhuốm màu, thật là đáng quý đáng trân trọng. Cha Quang cũng cho biết cứ điểm truyền giáo Yên Khê là điểm quan trọng để phát triển đem Tin Mừng rao giảng cho những người chưa nhận biết Chúa. Vì nơi đây đi phát triển lên nữa là vùng Tương Dương, Kì Sơn, Nậm Cắn xa hơn là cả Lào…những vùng này có khoảng 500 giáo dân nhưng họ rất ít được tham dự thánh lễ và các bí tích vì rất xa nhà thờ, nơi gần nhất là Hòa Bình 60 km, xa nhất bản Huồi Tụ - Kì Sơn 180 km. Ở đây họ rất khát khao có được một ngôi nhà để dâng lễ, mỗi buổi lễ với họ thật là đáng quý biết bao. Ngẫm lại bản thân mới thấy mình có quá nhiều, quá đầy đủ về điều kiện sinh hoạt tham dự các bí tích mà sao lại thờ ơ hời hợt vậy, thật là đáng trách. Cha cũng mời gọi anh em sinh viên “Hãy dấn thân, hy sinh và đến đây phục vụ, truyền giáo không chỉ bằng môi miệng mà còn phải bằng hành động. Ở đây đang cần anh em đến để dạy học, dạy giáo lý. Đến để truyền lửa của sinh viên vào lòng các bạn trẻ dân tộc, đến để thắp sáng tình yêu đức Kitô.”
Tạ ơn Chúa qua chuyến đi này ngài đã mở mắt chúng con, cho chúng con thấy được chúng con còn thiếu sót nhiều. Xin Chúa hãy chỉ lối cho chúng con đi, hãy thắp sáng ngon lửa can đảm, ngọn lửa nhiệt thành trong chúng con đừng để những khó khăn, gian truân làm chúng con chùn bước, để chúng con dám dấn thân hơn nưa đi theo sứ vụ tông đồ.
.Xem hình ảnh
Nhận được lời mời của anh em BĐH tổ Cửa Nam, cũng không chắc là mình sẽ đi được nhưng nghe anh em nói sẽ đi về miền tây, lên Con Cuông, thấy thú vị nên vác ba lô lên đường. Cữ ngỡ rằng đây là một chuyến picnic xả xtress sau những ngày hoạt động, học hành căng thẳng trên giảng đường, nhưng còn hơn thế, những gì tôi và anh em được cảm nhận và trải qua trong ngày hôm nay thật đúng những trải nghiệm quý báu mà Thiên Chúa trao ban.
Chiếc xe buýt từ từ lăn bánh, bỏ lại sau lưng thành phố Vinh ồn ào, náo nhiệt cũng bỏ lại luôn những xáo động, khắc khoải trong lòng để hướng về miền sơn cước. Những bài hát, những câu hò được cất lên xuyên suốt cuộc hành trình làm cho tôi cảm thấy thật hạnh phúc, hạnh phúc vì tôi cũng là người trẻ, cũng được là một phần của các bạn những con người luôn cháy hết mình, luôn khao khát cống hiến, dấn thân phục vụ.
Điểm dừng chân đầu tiên của anh em là nhà thờ giáo xứ Sơn La, chúng tôi vào thăm cha Lượng và bà con giáo dân ở đây. Lắng nghe ngài hàn huyên, tâm sự kể lại những chuyện thời sinh viên của ngài, kể lại những khó khăn trong con đường mục vụ…anh em mới vỡ lẽ ra nhiều điều, mới hiểu được những gian truân, những vất vả trong công tác tông đồ nhất là nơi miền sơn cước này.
Trước khi vào cứ điểm truyền giáo Yên Khê anh em ghé lại và nghỉ trưa tại khu du lịch thác Khe Kèm. Con đường vào thác quanh co, uốn lượn và ghập ghềnh không làm nản chí của chỉ làm cho chúng tôi thêm tò mò, khám phá. Và không phải tiếc nuối, thác Khe Kèm quả đúng là một kỳ thú thiên nhiên mà Thiên Chúa ban tặng cho con người. Từ độ cao 500 met, với độ dốc khoảng 80 độ, nước từ trên cao đổ xuống qua ba thang bậc, bọt tung trắng xóa. Nhìn từ xa thác Khe Kèm tuôn đổ những dòng nươc bất tận, nối dài nhìn như dải lụa trắng trên nền xanh của rừng quốc gia Pù Mát, có lẽ bởi vậy mà dân bản ở đây gọi thác Khe Kèm là Bổ Bố “dải lụa trắng”. Hòa mình vào trong dòng nước mát, tận hưởng vẻ đẹp của thiên nhiên dường như những mệt nhọc thể xác, những ưu tư trong tâm hồn đã được cuốn theo dòng thác.
“Con đường nhỏ nhỏ gió xiêu xiêu. Lả lả cành hoang nắng trở chiều.” Con đường nhỏ đó đưa chúng tôi vào cứ điểm truyền giáo Yên Khê, vùng cực tây của giáo phận Vinh, vùng mà chưa có một ngôi thánh đường nào được xây cất nhưng có những ngôi đền thờ trong tâm hồn vững chắc trong người dân bản nơi đây. Được ngồi nói chuyện, lắng nghe những chia sẻ của cha Quang, dân bản nơi đây mới thấy mình đi đạo, gĩư đạo còn máy móc, hời hợt… những người dân tộc họ có một niềm tin thật đơn sơ, giản dị, tâm hồn họ cách sống đạo của họ như trẻ thơ không bị những bon chen, lừa lọc của bụi trần nhuốm màu, thật là đáng quý đáng trân trọng. Cha Quang cũng cho biết cứ điểm truyền giáo Yên Khê là điểm quan trọng để phát triển đem Tin Mừng rao giảng cho những người chưa nhận biết Chúa. Vì nơi đây đi phát triển lên nữa là vùng Tương Dương, Kì Sơn, Nậm Cắn xa hơn là cả Lào…những vùng này có khoảng 500 giáo dân nhưng họ rất ít được tham dự thánh lễ và các bí tích vì rất xa nhà thờ, nơi gần nhất là Hòa Bình 60 km, xa nhất bản Huồi Tụ - Kì Sơn 180 km. Ở đây họ rất khát khao có được một ngôi nhà để dâng lễ, mỗi buổi lễ với họ thật là đáng quý biết bao. Ngẫm lại bản thân mới thấy mình có quá nhiều, quá đầy đủ về điều kiện sinh hoạt tham dự các bí tích mà sao lại thờ ơ hời hợt vậy, thật là đáng trách. Cha cũng mời gọi anh em sinh viên “Hãy dấn thân, hy sinh và đến đây phục vụ, truyền giáo không chỉ bằng môi miệng mà còn phải bằng hành động. Ở đây đang cần anh em đến để dạy học, dạy giáo lý. Đến để truyền lửa của sinh viên vào lòng các bạn trẻ dân tộc, đến để thắp sáng tình yêu đức Kitô.”
Tạ ơn Chúa qua chuyến đi này ngài đã mở mắt chúng con, cho chúng con thấy được chúng con còn thiếu sót nhiều. Xin Chúa hãy chỉ lối cho chúng con đi, hãy thắp sáng ngon lửa can đảm, ngọn lửa nhiệt thành trong chúng con đừng để những khó khăn, gian truân làm chúng con chùn bước, để chúng con dám dấn thân hơn nưa đi theo sứ vụ tông đồ.