Theo tin Tòa thánh, Đức Leo XIV đã đáp trực thăng từ Vatican tới thị quốc Monaco lúc 9 giờ 04 phút sáng ngày 28 tháng 2, 2026 để khởi đầu chuyến viếng thăm đầu tiên của một vị giáo hoàng tới đảo quốc này sau 500 năm. Ngài được Hoàng từ Albert II và Công Chúa Charlotte tiếp đón. Từ bãi đáp trực thăng, Đức Giáo Hoàng đã được đoàn hộ tống dẫn qua nhiều đường phố của thị quốc trước khi tới Dinh Hoàng Tử. Từ cửa số Dinh, Đức Thánh Cha đã ngở lời với công chúng Monaco:

Vatican Media


Kính thưa Hoàng tử,
Anh chị em thân mến
,

Tôi rất vui mừng được dành ngày hôm nay giữa anh chị em và do đó là vị Kế vị Thánh Tông đồ Phêrô đầu tiên trong thời hiện đại đến thăm Công quốc Monaco, một Thành quốc được đánh dấu bởi mối liên kết sâu sắc gắn bó với Giáo hội Rô-ma và đức tin Công Giáo.

Nằm bên bờ Địa Trung Hải và giữa các quốc gia sáng lập nên sự thống nhất châu Âu, đất nước của anh chị em tìm thấy trong chính nền độc lập của mình một sứ mệnh thúc đẩy sự gặp gỡ và vun đắp tình hữu nghị xã hội. Ngày nay, những giá trị này đang bị đe dọa bởi một bầu không khí cô lập và tự cung tự cấp đang lan rộng. Hồng phúc nhỏ bé và một di sản tâm linh sống động mời gọi anh chị em đặt sự thịnh vượng của mình phục vụ luật pháp và công lý, đặc biệt vào thời điểm lịch sử khi sự phô trương quyền lực và luận lý học áp bức đang gây hại cho thế giới và đe dọa hòa bình. Như anh chị em biết, trong Kinh Thánh, chính những người nhỏ bé làm nên lịch sử! Thật vậy, những tín ngưỡng tâm linh đích thực giữ cho nhận thức này luôn sống động. Ngay cả khi cảm giác bất lực hoặc thiếu sót chiếm ưu thế, chúng ta cần tin tưởng vào sự quan phòng của Thiên Chúa, vì chúng ta tin rằng Nước Thiên Chúa giống như một hạt giống nhỏ bé lớn lên thành một cây đại thụ (xem Mt 13:31-32). Tuy nhiên, đức tin như vậy chỉ thay đổi thế giới nếu chúng ta không thất bại trong trách nhiệm lịch sử của mình.

Sự đa dạng trong cộng đồng của anh chị em biến đất nước này thành một tiểu vũ trụ, nơi một thiểu số năng động gồm những người dân địa phương và đa số công dân đến từ các quốc gia khác trên thế giới đóng góp vào sự thịnh vượng của nó. Trong cộng đồng của anh chị em, nhiều người nắm giữ các vị trí có ảnh hưởng đáng kể trong lĩnh vực kinh tế và tài chính; nhiều người tham gia vào các loại hình dịch vụ khác nhau; và có rất nhiều du khách. Được sống ở đây là một đặc ân đối với một số người, và là một lời kêu gọi đặc biệt dành cho tất cả mọi người để suy gẫm về vị trí của mình trong thế giới.

Trong mắt Thiên Chúa, không có gì nhận được là vô ích! Như Chúa Giê-su đã gợi ý trong dụ ngôn về các nén bạc, những gì đã được giao phó cho chúng ta không được chôn vùi dưới đất, mà phải được đặt vào phục vụ người khác và nhân lên trong viễn cảnh Nước Thiên Chúa. Hơn nữa, viễn cảnh này không chỉ giới hạn trong phạm vi cá nhân, càng không phải là một viễn cảnh không tưởng về thế giới. Ngược lại, Nước Thiên Chúa, mà Chúa Giê-su đã hiến dâng cả cuộc đời mình cho, đang ở gần, vì Người đến giữa chúng ta và làm rung chuyển những cấu trúc quyền lực bất công – những cấu trúc tội lỗi tạo ra vực sâu ngăn cách giữa người nghèo và người giàu, giữa người được ưu ái và người bị ruồng bỏ, giữa bạn bè và kẻ thù. Mỗi tài năng, mỗi cơ hội và mỗi điều tốt lành được đặt vào tay chúng ta đều có một đích đến phổ quát; nó mang một nhu cầu nội tại không phải là bị giữ lại, mà là được chia sẻ, để cuộc sống của mọi người đều tốt đẹp hơn. Đây là lý do tại sao Chúa Giê-su dạy chúng ta cầu nguyện: “Xin cho chúng con hôm nay bánh ăn hằng ngày” (Mt 6:11). Đồng thời, Người cũng nói: “Trước hết hãy tìm kiếm nước Thiên Chúa và sự công chính của Người” (Mt 6:33). Luận lý học tự do và chia sẻ này nằm ở cốt lõi của dụ ngôn Phán xét cuối cùng, đặt người nghèo làm trung tâm: Chúa Kitô, Đấng Phán xét, ngồi trên ngai vàng, đồng nhất với mỗi người trong số họ (xem Mt 25:31-46).

Anh chị em là một trong số ít quốc gia trên thế giới lấy đức tin Công Giáo làm quốc giáo. Đức tin này đặt chúng ta trước quyền tối cao của Chúa Giê-su, Đấng kêu gọi các Kitô hữu trở thành một vương quốc anh chị em trong thế giới – một sự hiện diện không hạ thấp mà nâng đỡ, không chia rẽ mà kết nối, luôn sẵn sàng bảo vệ mọi sinh mạng con người bằng tình yêu thương, bất cứ lúc nào và trong bất cứ hoàn cảnh nào, để không ai bị loại trừ khỏi bàn tiệc huynh đệ. Đây là quan điểm về sinh thái toàn diện, điều mà tôi biết rất gần gũi với trái tim anh chị em. Nhờ mối liên kết sâu sắc giữa anh chị em với Giáo hội Rô-ma, tôi giao phó cho Công quốc Monaco nhiệm vụ đặc biệt là làm sâu sắc thêm cam kết của mình đối với Học thuyết Xã hội của Giáo hội và phát triển các thực tiễn tốt nhất trong nước và quốc tế nhằm thể hiện sức mạnh biến đổi của học thuyết này. Ngay cả trong những nền văn hóa không mấy sùng đạo và thế tục hóa cao độ, cách tiếp cận các vấn đề đặc trưng của Học thuyết Xã hội này cũng có thể hé lộ ánh sáng vĩ đại mà Tin Mừng mang đến cho thời đại chúng ta – một thời đại trong đó nhiều người khó lòng có hy vọng.

Nhờ đức tin lâu đời này, anh chị em sẽ trở thành chuyên gia trong “những điều mới mẻ”; không phải bằng cách chạy theo những của cải phù du, thường phai tàn sau một mùa, mà bằng cách chuẩn bị để đối diện với những thách thức chưa từng có, những thách thức chỉ có thể được đáp ứng bằng trái tim tự do và trí tuệ được khai sáng. Như Thánh Phaolô VI đã nói nhân kỷ niệm 75 năm thông điệp Rerum Novarum: “Anh chị em hiểu rất rõ rằng để bước đi, người ta cần ánh sáng; để thúc đẩy tiến bộ xã hội, người ta cần một học thuyết […]; chính tư tưởng dẫn dắt cuộc sống; và nếu tư tưởng phản ánh chân lý – chân lý về con người, thế giới, lịch sử và muôn vật – thì…”Hành trình có thể tiến triển tự do và nhanh chóng; nếu không, hành trình sẽ trở nên chậm chạp, không chắc chắn, khó khăn hoặc lạc lối.” [1] Những lời này thật phù hợp với ngày nay xiết bao! Vì lý do này, chúng ta hãy cầu khẩn Đức Mẹ Maria, Ngai Tòa Khôn Ngoan và Nguồn Vui của chúng ta, để qua tâm trí, trái tim và những lựa chọn của chúng ta, Mẹ luôn dẫn dắt chúng ta đến với Chúa Kitô, Hoàng tử Hòa bình.

Bình an cho anh chị em! Mong bình an ở cùng anh chị em!
______________________________________________________
[1] THÁNH PHAOLÔ VI, Bài giảng nhân kỷ niệm LXXV của “Rerum Novarum” (22 tháng 5 năm 1966).