Sự Chối Bỏ Niềm Tin Ở Châu Âu.
Không lâu sau khi đăng quang, ĐGH Biển Đức XI đã đề cập đến một xã hội Tây Phương xa rời niềm tin vào Thiên Chúa. Gần đây hơn, trong chuyến viếng thăm mấy nước Đông Âu, Ngài lại nhắc nhở các Giám mục cố gắng giáo dục dân chúng, nhất là giới trẻ để họ giữ vững niềm tin nơi Thiên Chúa trong xã hội họ đang sống, đừng bắt chước những xã hội Tây Âu đang trần tục hóa.
Tác giả Armstrong Williams là một du khách Mỹ mới đi Châu Âu về. Ông đã viết bài mang tựa đề ‘Abandonment of Faith in Europe’ được đăng trên trang web Crisis. Sau đây là phần chuyển ngữ để chúng ta cùng thấy rằng vẫn còn những Giáo dân có lòng, dù đến từ bất cứ nẻo đường nào của cuộc sống, biết ‘ưu tư đúng đắn’, biết đau cái đau chung của Giáo hội, và bộc lộ những ưu tư ấy một cách thẳng thắn, để chúng ta xét xem mình có thể làm được gì với hy vọng góp phần vào việc làm giảm cơn đau ấy.
“Gần đây, trong chuyến du lịch Châu Âu, tôi đã đi nhiều nơi và đã dừng lại Brussels một thời gian. Tôi xúc động mạnh bởi nét đẹp tuyệt vời và sự giàu có của thành phố. Trong số những tòa nhà thực sự gây ấn tượng là các ngôi thánh đường đa dạng làm chật những con đường của thành phố, gồm cả ngôi đại thánh đường Thánh Michael và Thánh Grudula. Cũng như nhiều người Mỹ du lịch Châu Âu, tôi xúc động vì sự trống vắng trong những nơi thờ phượng. Sự bỏ phế lớn lao của con người trong các nhà thờ mà tôi đã viếng thăm đã củng cố thêm vào sự kiện cho rằng Châu Âu đang đi vào một kỷ nguyên mà trong đó phần lớn người dân của lục địa này đã chối bỏ niềm tin của ông cha họ.
Trên đường trở về Mỹ, tôi suy nghĩ về một Châu Âu thời Hậu-Thiên-Chúa-Giáo. Có hai câu hỏi được đặt ra:
1- Nếu quả thực Châu Âu đang đi vào một kỷ nguyên Hậu-Thiên-Chúa-Giáo (nghĩa là vào một thời điểm mà cả xã hội cũng như chính sách của chính quyền không còn đặt nền tảng vào những giá trị Thiên-Chúa-Giáo), thì điều đó sẽ tạo ra hậu quả gì đối với bản sắc quốc gia trên bình diện là những đồng minh thân cận của Hoa Kỳ?
2- Nếu Châu Âu chối bỏ truyền thống Thiên-Chúa-Giáo thì cái gì sẽ thay thế?
Đối với câu hỏi thứ nhất, tôi tin rằng phần lớn tùy thuộc vào quốc gia nào mà chúng ta đề cập tới. Hoa Kỳ đã có những liên hệ truyền thống chặt chẽ với Anh Quốc (với quan niệm “liên hệ đặc biệt” tồn tại giữa “các dân tộc nói tiếng Anh” của ông Churchill),với Đức Quốc, Italy, và các đồng minh mới của chúng ta ở Đông Âu như Ba Lan, Cộng Hòa Czech và các nuớc vùng Ban-tich. Những quyền lợi của Mỹ được xác lập chặt chẽ với các đất nước dân chủ này, điển hình là nước Anh theo Đạo Tin Lành, một đất nước mà nước Mỹ cùng chia sẻ một truyền thống văn hóa. Vậy, một Anh Quốc thời Hậu-Thiên-Chúa-Giáo sẽ như thế nào?....
Một Anh Quốc chối bỏ Thiên Chúa Giáo sẽ là một đất nước suy yếu, không bảo đảm được vị thế của mình trên thế giới cũng như quyết tâm và khả năng chống lại cái ác.
Đối với vùng Baltics, Ba Lan và Cộng Hòa Czech, các nước này có truyền thống Công Giáo nhiều hơn. Họ vẫn còn vui hưởng sự phục hồi về tôn giáo sau sự sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản. Sự phục hồi này có tiếp tục hay không sẽ là điều quan yếu đối với bản chất quốc gia của họ. Nếu Khối Đông Âu trước đây gia nhập Tây Âu trong việc xa rời Thiên Chúa Giáo thì sự vắng bóng giá trị đạo đức có liện hệ tới Giáo hội, cũng như khả năng của họ để ảnh hưởng trong các vấn đề như hôn nhân đồng tính, phá thai, sẽ khiến cho các quốc gia này trở nên giống như Tây Ban Nha, Hòa Lan, và Bỉ, với một nền chính trị buông thả hơn….
Với câu hỏi thứ hai, “Một Châu Âu Hậu-Thiên Chúa-Giáo sẽ thay thế Thiên-Chúa-Giáo bằng gì?”, đối với tôi cỏ vẻ rõ ràng. Một mặt, Châu Âu sẽ là bãi chiến trường về văn hóa giữa một chủ thuyết đa văn hóa đã suy yếu thời hậu-niềm-tin và chủ thuyết xã hội, và mặt khác với Hồi Giáo sung mãn (virile Islam). Chúng ta chỉ cần nhớ lại những cuộc nổi loạn ở nước Pháp năm 2005 để có thể thấy được kết quả của cuộc đụng độ. Gần đây hơn, một số người Hồi giáo nhập cư bất hợp pháp đã chiếm nhà thờ Our Lady of Perpetual ở Bỉ mà còn được vị Giám mục quản hạt hậu thuẫn. Theo các báo cáo thì mục đích của giới lãnh đạo Giáo hội là làm áp lực với Chính quyền Bỉ để cho số di dân bất hợp pháp này được ở lại Bỉ. Tuy nhiên, để đền đáp lại lòng hiếu khách này, số di dân đã kéo cờ xanh Hồi giáo trên ban-công nhà thờ, di chuyển bàn thờ, che phủ tượng Mẹ Maria, để biến nhà thờ thành đền thờ Hồi giáo.
Châu Âu đã đi xa đến mức độ nào trong việc chối bỏ niềm tin Thiên Chúa Giáo? Họ đã từng phải tranh đấu để giữ lại bản sắc Thiên Chúa Giáo trong các nhà thờ mà giờ đây họ để cho các nhà thờ biến thành các đền thờ. Ngày nào đó, lục địa này sẽ tiếc nhớ các nhà thờ. Giờ đây, mọi người chỉ còn biết cầu nguyện.”
Không lâu sau khi đăng quang, ĐGH Biển Đức XI đã đề cập đến một xã hội Tây Phương xa rời niềm tin vào Thiên Chúa. Gần đây hơn, trong chuyến viếng thăm mấy nước Đông Âu, Ngài lại nhắc nhở các Giám mục cố gắng giáo dục dân chúng, nhất là giới trẻ để họ giữ vững niềm tin nơi Thiên Chúa trong xã hội họ đang sống, đừng bắt chước những xã hội Tây Âu đang trần tục hóa.
Tác giả Armstrong Williams là một du khách Mỹ mới đi Châu Âu về. Ông đã viết bài mang tựa đề ‘Abandonment of Faith in Europe’ được đăng trên trang web Crisis. Sau đây là phần chuyển ngữ để chúng ta cùng thấy rằng vẫn còn những Giáo dân có lòng, dù đến từ bất cứ nẻo đường nào của cuộc sống, biết ‘ưu tư đúng đắn’, biết đau cái đau chung của Giáo hội, và bộc lộ những ưu tư ấy một cách thẳng thắn, để chúng ta xét xem mình có thể làm được gì với hy vọng góp phần vào việc làm giảm cơn đau ấy.
“Gần đây, trong chuyến du lịch Châu Âu, tôi đã đi nhiều nơi và đã dừng lại Brussels một thời gian. Tôi xúc động mạnh bởi nét đẹp tuyệt vời và sự giàu có của thành phố. Trong số những tòa nhà thực sự gây ấn tượng là các ngôi thánh đường đa dạng làm chật những con đường của thành phố, gồm cả ngôi đại thánh đường Thánh Michael và Thánh Grudula. Cũng như nhiều người Mỹ du lịch Châu Âu, tôi xúc động vì sự trống vắng trong những nơi thờ phượng. Sự bỏ phế lớn lao của con người trong các nhà thờ mà tôi đã viếng thăm đã củng cố thêm vào sự kiện cho rằng Châu Âu đang đi vào một kỷ nguyên mà trong đó phần lớn người dân của lục địa này đã chối bỏ niềm tin của ông cha họ.
Trên đường trở về Mỹ, tôi suy nghĩ về một Châu Âu thời Hậu-Thiên-Chúa-Giáo. Có hai câu hỏi được đặt ra:
1- Nếu quả thực Châu Âu đang đi vào một kỷ nguyên Hậu-Thiên-Chúa-Giáo (nghĩa là vào một thời điểm mà cả xã hội cũng như chính sách của chính quyền không còn đặt nền tảng vào những giá trị Thiên-Chúa-Giáo), thì điều đó sẽ tạo ra hậu quả gì đối với bản sắc quốc gia trên bình diện là những đồng minh thân cận của Hoa Kỳ?
2- Nếu Châu Âu chối bỏ truyền thống Thiên-Chúa-Giáo thì cái gì sẽ thay thế?
Đối với câu hỏi thứ nhất, tôi tin rằng phần lớn tùy thuộc vào quốc gia nào mà chúng ta đề cập tới. Hoa Kỳ đã có những liên hệ truyền thống chặt chẽ với Anh Quốc (với quan niệm “liên hệ đặc biệt” tồn tại giữa “các dân tộc nói tiếng Anh” của ông Churchill),với Đức Quốc, Italy, và các đồng minh mới của chúng ta ở Đông Âu như Ba Lan, Cộng Hòa Czech và các nuớc vùng Ban-tich. Những quyền lợi của Mỹ được xác lập chặt chẽ với các đất nước dân chủ này, điển hình là nước Anh theo Đạo Tin Lành, một đất nước mà nước Mỹ cùng chia sẻ một truyền thống văn hóa. Vậy, một Anh Quốc thời Hậu-Thiên-Chúa-Giáo sẽ như thế nào?....
Một Anh Quốc chối bỏ Thiên Chúa Giáo sẽ là một đất nước suy yếu, không bảo đảm được vị thế của mình trên thế giới cũng như quyết tâm và khả năng chống lại cái ác.
Đối với vùng Baltics, Ba Lan và Cộng Hòa Czech, các nước này có truyền thống Công Giáo nhiều hơn. Họ vẫn còn vui hưởng sự phục hồi về tôn giáo sau sự sụp đổ của Chủ nghĩa Cộng sản. Sự phục hồi này có tiếp tục hay không sẽ là điều quan yếu đối với bản chất quốc gia của họ. Nếu Khối Đông Âu trước đây gia nhập Tây Âu trong việc xa rời Thiên Chúa Giáo thì sự vắng bóng giá trị đạo đức có liện hệ tới Giáo hội, cũng như khả năng của họ để ảnh hưởng trong các vấn đề như hôn nhân đồng tính, phá thai, sẽ khiến cho các quốc gia này trở nên giống như Tây Ban Nha, Hòa Lan, và Bỉ, với một nền chính trị buông thả hơn….
Với câu hỏi thứ hai, “Một Châu Âu Hậu-Thiên Chúa-Giáo sẽ thay thế Thiên-Chúa-Giáo bằng gì?”, đối với tôi cỏ vẻ rõ ràng. Một mặt, Châu Âu sẽ là bãi chiến trường về văn hóa giữa một chủ thuyết đa văn hóa đã suy yếu thời hậu-niềm-tin và chủ thuyết xã hội, và mặt khác với Hồi Giáo sung mãn (virile Islam). Chúng ta chỉ cần nhớ lại những cuộc nổi loạn ở nước Pháp năm 2005 để có thể thấy được kết quả của cuộc đụng độ. Gần đây hơn, một số người Hồi giáo nhập cư bất hợp pháp đã chiếm nhà thờ Our Lady of Perpetual ở Bỉ mà còn được vị Giám mục quản hạt hậu thuẫn. Theo các báo cáo thì mục đích của giới lãnh đạo Giáo hội là làm áp lực với Chính quyền Bỉ để cho số di dân bất hợp pháp này được ở lại Bỉ. Tuy nhiên, để đền đáp lại lòng hiếu khách này, số di dân đã kéo cờ xanh Hồi giáo trên ban-công nhà thờ, di chuyển bàn thờ, che phủ tượng Mẹ Maria, để biến nhà thờ thành đền thờ Hồi giáo.
Châu Âu đã đi xa đến mức độ nào trong việc chối bỏ niềm tin Thiên Chúa Giáo? Họ đã từng phải tranh đấu để giữ lại bản sắc Thiên Chúa Giáo trong các nhà thờ mà giờ đây họ để cho các nhà thờ biến thành các đền thờ. Ngày nào đó, lục địa này sẽ tiếc nhớ các nhà thờ. Giờ đây, mọi người chỉ còn biết cầu nguyện.”